Disneyland 1972 Love the old s
Chín tuổi tiểu yêu hậu

Chín tuổi tiểu yêu hậu

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218642

Bình chọn: 8.00/10/1864 lượt.

ảnh thanh minh, đối với thân phận của thiếu niên là hiểu rõ.

“Ngươi biết ta là ai , đúng không?” Thiếu niên hì hì cười.

“Ta là Lãnh Địch U.”

Q.2 – Chương 121: Xuyên Qua Hoàng Đế Thân Phận

“Ta là Lãnh Địch U.”

Lời nói của thiếu niên khiến cho đám người Hiên Viện Dạ bỗng nhiên hiểu ra, nguyên lai hắn là đứa con của Lãnh Bùi Xa nhưng không ở nhà từ nhỏ. Chính là không biết hắn đến tột cùng gặp phải chuyệ gì mà lại trở thành đệ tử của Vân môn?

Lãnh Loan Loan nhìn Lãnh Địch U, thiếu niên cũng cười trong suốt nhìn nàng.

Gió thổi qua, gợi lên sơị tóc của hai người.

Lãnh lLoan Loan đối hắn thưởng thức càng nhiều thêm một phần, Lãnh Địch U cùng Lãnh Độc U có dung mạo giống nhau vài chỗ, tính tình so với Lãnh Độc U càng hồn nhiên hơn. Không nghĩ tới một người ương ngạnh như Mộc Chiêu Vân cư nhiên sinh ra được hai người con tốt như vậy

“Nhị ca.” Lãnh Loan Loan thản nhiên gọi một tiếng, cũng không giống như người xa nhau gặp lại liền vui sướng, mà bọn họ lại có cảm giác xa lạ

Lãnh Địch U dương thần cười, tựa như ngọn gió mùa xuân tháng ba, ấm áp lại sáng ngời. Vài sợi tóc màu đen ở hai bên nhẹ phẩy động , con mắt sáng nhìn Lãnh Loan Loan hỏi:“Không nghĩ tới tiểu muội cùng võ lâm minh chủ cũng quen biết.” Xem ra giang hồ đồn đãi quả nhiên là thật , nữ tử lần trước xuất hiện ở đại hội võ lâm thật là nàng.

Lãnh Loan Loan gật gật đầu, hỏi lại hắn.“Ngươi vì cái gì không trở về phủ?” Mười mấy năm qua cũng không gặp qua hắn trở về, trong đó đến tột cùng là có nguyên nhân gì?

Lãnh Địch U biểu tình sửng sốt, đáy mắt có một tia quang mang kì lạ hiện lên, nhưng một lát liền khôi phục bình thường, lại là một bộ dáng cười yếu ớt trong suốt :

“Ta sẽ trở về , nhưng không phải hiện tại.” Chờ hắn làm xong chuyện kia, hắn nhất định sẽ trở về

“Loan Loan, các ngươi đi vào trước tán gẫu đi.”

Sở Ngự Hằng đánh gãy cuộc nói chuyện của hai người, tuy rằng bọn họ là huynh muội gặp lại có lẽ có rất nhiều điều để nói. Nhưng thân phận Loan Loan đặc thù, nhìn những nhân sĩ đang quì dưới đất kia, chỉ sợ nếu hai huynh muội này lại tiếp tục tán gẫu với nhau thì chân của bọn họ chắc bị phế đi hết

Lãnh Loan Loan nhìn theo ánh mắt của Sở Ngự Hằng, quả nhiên là những người võ lân nhân sĩ này vẫn chưa đứng lên. Không phải nói người giang hồ đều không câu nệ tiểu tiết sao? Như thế nào cư nhiên cũng sẽ câu thúc chuyện thân phận phiền chán này. Mày liễu nhíu nàng hướng mọi người nói:

“Đều đứng lên đi.”

“Tạ hoàng hậu nương nương.”

Mọi người đứng dậy, hiệp sĩ trẻ tuổi khi nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của Lãnh Loan Loan, thiếu chút nữa trợn trằng ánh mắt. Không nghĩ tới đương kim hoàng hậu nương nương cư nhiên tuyệt sắc như thế, mà bọn họ hôm nay cư nhiên may mắn có thể thấy phượng nhan, thật sự là tam sinh hữu hạnh.

Ánh mắt Hiên Viên Dạ đảo qua chúng nam tử trẻ tuổi, thấy bọn họ si ngốc lén nhìn Loan Loan, tức giận cơ hồ làm hai tròng mắt bốc hỏa, bàn tay to gắt gao nắm chặt thành quyền,những nam nhân này thật làm càn, cư nhiên dám rình coi phượng nhan của hoàng hậu , thật sự là to gan lớn mật.

Quản gia đến bên tai của Sở Ngự Hằng nói thầm mấy câu, Sở Ngự Hằng gật gật đầu. Xoay người mặt hướng về phía mọi người, bạc thần khinh dương, nở rộ ra một nụ cười yếu ớt:

“Các vị, tiệc rượu đã chuẩn bị tốt. Thỉnh mọi người ngồi vào vị trí đi.”

“Hoàng hậu nương nương, thỉnh.” Mọi người đứng ở một bên, cung kính nhường đường cho Lãnh Loan Loan.

Lãnh Loan Loan nhìn bọn họ liếc mắt một cái, chẳng lẽ vốn không có một người nào giống hiệp sĩ trong tiểu thuyết võ hiệp sao? Trước mắt là hình ảnh cung kính của nhân sĩ võ lâm thoạt nhìn giống như hình ảnh nịnh bợ của chó Nhật, không có ý nghĩa, đuổi kịp thứ võ lâm đại hội giống nhau, cái gì võ lâm hiệp sĩ, căn bản chính là một đám đám ô hợp.

“Tiểu thư –”

Lãnh Loan Loan vừa bắt đầu bước đi, lại nghe thấy sau lưng truyền đến một âm thanh vui mừng. quay lại nhìn, ánh vào mi mắt đúng là Vạn Oánh Chiêu. Chính là hiện tại nàng đã không còn ánh mắt cừu hận như ngày xưa, vẻ mặt tươi cười, thanh rừng hai tròng mắt toát ra một cỗ tình thương của mẹ . Một tay kéo Đông Phương Triết, một tay vuốt ve cái bụng đã muốn lồi lên. Nguyên lai, nàng cũng có bầu.

“Tiểu Chiêu.” Lãnh Loan Loan cười yếu ớt, nhìn Vạn Oánh Chiêu cùng Đông Phương Triết đang ở cạnh nhau, nói vậy hai người thực hạnh phúc.

“Tiểu thư, ta biết ngươi sẽ đến.”

Vạn Oánh Chiêu buông tay Đông Phương Triết , đi đến khom người bên Lãnh Loan Loan. Một đôi con mắt sáng thực kích động nhìn nàng, mấy tháng không thấy, tiểu thư vẫn giống nhau đẹp động lòng người.

“Phu nhân.” Đông Phương Triết hướng Lãnh Loan Loan gật gật đầu, nhìn về phía Vạn oanh Chiêu đang mang bầu nụ cười ko hề dấu sự sủng nịch.“Tiểu Chiêu có bầu, nguyên bản là không mang theo nàng đến. Kết quả nàng nói ngươi sẽ đến, nhất định phải đi theo ta đến.”

“Tiểu Chiêu, ngươi mang thai đã được năm tháng rồi đi?” Xem cái bụng tròn vo kia, cũng thật hiểu rõ lên núi có bao nhiêu vất vả, lại chỉ là vì gặp chính mình, Lãnh Loan Loan có chút cảm động.

“Ân, không sai biệt lắm .” Vạn Oánh Chiêu gật