có chấm được ai ở dưới này chưa?
Phương Thùy liếc hai cô gái mặc áo bà ba xanh cùng đi.
Như hiểu ý, Đông Triều giới thiệu :
– Đây là Ngọc Châu và Ngọc Minh, em họ của anh.
– Thì ra… Để em giời thiệu người bạn nhỏ cho các anh làm quen.
Phương Thùy quay lại thì Sơn Du đã biến từ lúc nào. Cô chặc lưỡi :
– Con bé này đi lung tung đâu nữa rồi.
Phi Cường thắc mắc :
– Em đang nói ai vậy?
– Còn ai vào đây nữa. Thì con bé gây với anh lúc nãy đấy.- Cô bé là gì của em ?- Em bà con ở thành phố về đây nghỉ hè.
Trưởng Giang nhận xét :
– Con bé cũng chanh chua lắm.
Phương Thùy khoát tay :
– Còn con nít lắm, các anh đừng để ý . Sẵn dịp gặp nhau ở đây, mời các anh và hai cô quá bước vào nhà em chơi đi. Gần thôi, không xa đâu.
Phương Thùy quay lưng đi trước, mọi người nối bước theo sau. Đúng là nhà ở quê vừa rộng vừa thoáng mát, dễ chịu làm sao.
Mọi người vừa yên vị trên bộ salon gỗ Phương Thùy nói :
– Uống nước dừa nhé ?
Phi cường vỗ tay :
– Còn gì bằng . Nhưng có cần phải leo lên cây không ?
– Không đâu. Đã có sẵn rồi.
– Vậy thì nhanh đi.
Thoáng thấy bóng Sơn Du phía sau, Phương Thùy nói vọng vào :
– Sơn Du ! Em đưa võng bé Khanh giùm chị nhé.
Đông Triều ngơ ngác :
– Em đã có cháu?
– Vâng.
– Mấy tháng tuổi rồi?
– Bảy ngày nữa tròn mười hai tháng.
Trường Giang cười :
– Em giỏi thật nha.
Phương Thùy liếc ngang :
– Nếu ba ông không kén chọn cho lắm thì hổng chừng con còn lớn hơn con của em nữa đấy.
Phi Cường giơ tay :
– Anh có ý kiến . Lúc trước, Trường Giang hay quan tâm đến em . Thôi thì sau này có gia đình, nên nên kết thông gia với nó đi.
Trường Giang thúc vào hông bạn :
– Thằng quỷ ! Ăn với nói. Nhỡ chồng Phương Thùy nghe được thì sao?
– Thì bất quá dần ày một trận chứ sao.Phương Thùy can ngăn :
– Đừng ghẹo anh Giang nữa. Chúng ta đi chặt dừa đi.
Đông Triều kéo tay Ngọc Châu :
– Sao còn ngồi đó ? Hoạt bát lên nào.
Phi Cường đứng lên theo Phương Thùy ra vườn, nhưng vẫn không quên đưa mắt tìm kiếm cô bé mang tên Sơn Dụ Hành động ấy chỉ có mình Trường Giang thấy mà thôi. Và anh chỉ biết mỉm cười vu vơ.
Nói trưởng thành thì ai cũng trưởng thành, nói thành công thì ai cũng thành công . nhưng xáp lại, ai cũng vẫn trẻ con như ai.
Trong lúc Phương Thù cùng Ngọc Châu, Ngọc Minh chặt dừa, thì ba chàng trai kia đung đưa trên cây nhãn . Họ cười nói râm ran thật là vô tư.
Đông Triều, chàng bác sĩ trẻ có tài rất được mọi người yêu mến . Anh phát biểu một câu, ngụ ý là tình yêu không quan trọng, nhưng thiếu nó thì mất đi ý nghĩa cuộc sống.
Trưởng Giang, chàng kỹ sư đa cảm hơn lãng mạng một chút . Ở anh thể hiện sự chung thủy. Ở anh nói lên được tình yêu tràn đầy. Chính vì thế ai là người yêu của anh thì không sợ sự phản bội.
Còn Phi Cường, tuy cười đùa như vậy nhưng ở anh có vẻ gì đó lạnh lùng và nghiêm khắc . Với anh, chỉ có công việc là trên hết . Bạn bè thường nói anh không có trái tim.
Dáng vẻ bề ngoài của Phi Cường làm cho các cô gái lầm lẫn một cách đáng tiếc . Đẹp trai có, thông minh có, tài ba có, nhưng rất khó gần gũi.
Nhóm bạn bộ ba thì Phi Cưởng nổi trội hơn hết về gia thế, uy quyền và địc vị . Hiện anh đang làm tổng giám đốc một công ty liên doanh có tầm cỡ, và đầy hứa hẹn.Điểm mặt ba chàng trai thì chàng trai nào cũng lý tưởng cả . Nếu chỉ đạt tình cảm thì các cô gái sẽ chọn Đông Triều và Trưởng Giang.
Có ai mà tin rằng Phi Cường chỉ biết đến sự nghiệp mà không quan tâm đến chuyện tình cảm không ? Có đấy. Bởi vì năm nay anh bước sang tuổi ba mươi hai mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai. Nói có lẽ không ai tin, nhưng đó là một sự thật.
Phi Cường cho rằng tình cảm chỉ là những thứ vu vơ cho con người bận rộn thôi. Ba chàng trai, mỗi người một tư thế, một suy nghĩ mà quên đi cả thời gian.
– Các anh có uống nước dừa không nào?
Trường Giang nhảy xuống :
– Cho anh một ly trước đi.
Phương Thùy liếc ngang :
– Vậy mà em cứ tưởng bận mơ mộng nên không khát đấy chứ.
Đông Triều cười khỏa lấp :
– Cảnh đẹp nơi đây chỉ để ngắm thôi, chứ anh không dám mơ mộng đâu.
– Sao vậy?
– Con gái sóc Trăng vừa duyên dáng, vừa đẹp, vừa giỏi, anh không có cửa vào.
Phương Thùy quay sang Ngọc Châu :- Gì mà không dám . Tại anh không muốn thôi, phải không Ngọc Châu?
Ngọc Châu bén lẽn :
– Em không biết.
Đông Triều ngăn lại :
– Thôi thôi, đừng kéo cô em tôi vào. Nó còn khờ lắm.
Chúm chím môi, Phương Thùy ghé sát vào tai Đông Triều :
– Phi Cưởng có bạn gái chưa vậy anh Triều?
– Em đoán thử xem.
Phương Thùy nhíu mày :
– Nhìn mặt anh ấy có vẻ đã có vợ là đảng khác.
– Vậy là em lầm to rồi. Nó đang tôn thờ chủ nghĩa độc thân đấy. Đối với nó, không gì quan trọng ngoài sự nghiệp.
Phương Thùy kêu lên :
– Đẹp trai như Phi Cưởng mà không có người yêu thì tiếc lắm.
Đông Triều nhún vai :
– biết làm sao hơn khi đối với phái nữ, hình như nó không hề có cảm giác.
Phương Thùy lẩm bẩm :
– Không thể như thế.
Rồi cô chợt đề nghị :
– Hay anh giới thiệu một trong hai cô em họ của anh cho Phi Cưởng đi.
Đông Triều xua tay :
– Cái đó lại càng không được . Ngọc Châu và cả Ngọc Minh nữa, không ai hợp với