Chiếc ôm từ vệt gió quỷ
Tác giả: Linh Boo (t.boo.kul)
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211753
Bình chọn: 9.5.00/10/1175 lượt.
h liên lạc qua điện thoại, cái lần Tuấn Dương đặt máy ghi âm và lần Hạ An vô tình nghe được trong bệnh viện. Nữ sinh nhiều mặt kia vừa nhắc tới vố đau, không bao lâu sau thì Hữu Phong và Đông Vy gặp nạn. Nam sinh vốn hoàn hảo vì thế mới trở thành con người khác, sống buông thả hơn. Mỗi lần say, anh luôn lẩm bẩm câu xin lỗi … cuối cùng, nó đã đến tai cô gái nhỏ.
– Quá lắm rồi! Em sẽ nói hết với Đông Vy. Con bé vẫn chưa biết gì về Tuệ Anh cả!
Lại lắc đầu. Nếu lỡ cô gái nhỏ suy sụy? Chưa kể Đinh Hữu Phong nhanh nhạy như thế, chắc chắc phát hiện ra và không bỏ qua! Tới lúc ấy, biết bao người liên lụy.
– Không sao đâu. Anh dặn Thanh Ngân không cho cô ả tới gần nhím xù! – Tuấn Dương chắc nịch, nhẹ nhàng nắm tay ban gái chuồn đi trước khi kẻ nào đó phát hiện …
***
Hoàng hôn rơi. Chút nắng còn sót lại dần theo mặt trời trôi tuột sau núi. Gió vuốt ve những ngọn cỏ xanh rì, lặng lẽ vờn quanh chàng quý tộc đang nằm trên áo
CHAP 74 (2)
khoác, ngắm nền trời cao thẳm.
Anh đang phát điên… thật sự rất phát điên. Đáng lẽ anh không nên thả mình trong những yêu thương vớ vẩn và dễ dàng rung động trước người con gái ấy như thế. Cho là trước kia, có quen quau thì tất cả trôi hết vào lãng quên rồi! Anh đâu thể đùng một cái đã đón nhận như thế.
Đinh Hữu Phong rất cao quý, nhất định không buông thả mình trước khi tìm lại được chính anh.
– Bỏ học, ngắm hoàng hôn. Anh giỏi quá nhỉ?
Giọng nói trong veo bất chợt cắt đứt dòng suy nghĩ của Gió Quỷ. Anh chẳng thèm liếc mắt, vứt luôn cho cô gái nhỏ cục lơ to đùng. Nhắm mắt, vờ ngủ say…
– Tại sao bỏ đi vậy? Anh giận à?
– …
– Anh lại trẻ con rồi! Nói chuyện với em đi được không?
– …
– Hôm trước ai bảo là không chấp nhận làm bạn trai em nhỉ? Thế mà hôm nay có người nhận em là bạn gái đấy! Xấu thật!
– … – Vệt lông mày thanh tú nhíu lại, tỏ ra khó chịu.
– Này, giận tới mức không thèm đuổi em nữa hả?
– …
Cô gái nhỏ kiên nhẫn lải nhải còn chàng trai vẫn im lặng tuyệt đối dù nghe không sót nửa chữ, lý trí sắt đá và lòng tự kiêu không cho phép anh đoái hoài tới ai kia. Cứ tưởng Đông Vy sẽ tiếp tục độc thoại và Hữu Phong vẫn mặc kệ nhưng ngay sau đó, mọi quy tắc đều đã bị phá vỡ.
– Oa, hay thật! – Cô gái nhỏ gạt đám tóc lòa xòa trước trán, cười nghịch ngợm. – Giờ em tin vào cổ tích rồi!
Cổ tích nàng công chúa ngủ trong rừng, chỉ một nụ hôn sẽ đánh thức người ngủ say. Có điều lúc này là chàng hoàng tử vờ ngủ say! Hiện thức tuy khác nhưng cách thức vẫn thế.
Hữu Phong nhìn cô gái nhỏ chằm chằm, nửa chất vất nửa ngỡ ngàng. Vừa mới đây thôi, có chiếc hôn êm dịu lướt nhẹ trên môi, chỉ tích tắc ngắn ngủi đã thổi bay mọi suy nghĩ đanh cứng trước đó. Chả nhẽ … anh bất lực với cô nhóc tinh ranh này?
– Hoàng tử dậy rồi! – Đông Vy tủm tỉm, xem ra chiêu cưỡng hôn mới trị được vị thiếu gia khó tính khó nết này.
– Gì? – Hữu Phong quệt miệng, tỏ ra ghê tởm.
– Gì nữa! Em phải hỏi anh chứ! Tại sao anh lại bỏ đi? Em tìm anh mệt lắm đấy nhé, bỏ cả buổi học chiều.
– Vy quen hắn!
– Anh cũng quen!
– Vy bênh hắn! – Gió Quỷ ám chỉ việc cô ngăn anh đánh Minh Quý.
Cô gái nhỏ lảnh tránh ánh nhìn dữ dằn đang xuyên thẳng lấy mình, không đáp. Hữu Phong ấn mạnh cô xuống nền cỏ, gằn giọng.
– Em không dám nhận?
– Em không thích anh coi người khác là nô lệ, cách xử sự của anh thật vô lý. Anh cho em là gì, sao lại muốn đánh người trước mặt em? Minh Quý sai thế nào, anh ấy làm gì anh cơ chứ!
– Tôi thích thế đấy! – Hữu Phong bất cần. Nghĩ ngợi cho người khác với anh là việc rất xa xỉ và vớ vẩn.
– Anh không tôn trọng em gì cả! – Đông Vy hét lên.
– Chính xác đấy. – Nhếch miệng hờ hững, thản nhiên buông từng âm trầm thấp – Tôn trọng à? Em không đáng!
Thần trí Đông Vy chấn động, tai nhất thời như ù đi . Dù quen với tính tình quỷ quái của anh, cô vẫn không sao nuốt trôi lời nói kia. Phải rồi, cô không có chỗ đứng trong anh nên dĩ nhiên bị coi thường. Đáng tiếc là cô quá tự tin, cho rằng anh đã nhìn nhận cô với tư cách khác.
Kệ luôn, không nhường nhịn hay dùng mấy chiêu tinh quái pha đáng yêu để anh xiêu lòng nữa. Phải để anh cảm thấy có lỗi một lần…
– Anh cảm thấy em không đáng thì thôi vậy. Quên em luôn đi! – Đông Vy đẩy bàn tay đanh cứng đang siết bả vai cô đau điếng, cười mệt mỏi – Em biến nhé, khỏi thấy em trơ lỳ!
Hữu Phong hừ nhạt, quay mặt tiếp tục ngắm trời, mặc cô bé con đang bị nuốt chửng bởi hoàng hôn.
CHAP 75
Chap 75: NHẸ NHÀNG HẠ NHỤC.
Với anh, cô chỉ như vật vô tri vô giác, không đáng để anh bận tâm và đó là cách anh hạ nhục kẻ dám chắn đường mình. Nhẹ nhàng mà thâm độc.
*
Ngồi chống cằm nhìn những điểm vô định, cô gái nhỏ cắn cắn bút, gương mặt thanh tú phảng phất chút buồn chút thất vọng. Cô giận, anh kệ. Thế là chấm dứt!
Sáng nay đợi mãi không thấy BMW tới đón, cô hiểu mình đã bị anh hất ra rìa cuộc sống. Rồi khi bố nuôi sắp xếp cho anh và cô gặp nhau tại văn phòng giám thị, anh thản nhiên xem cô như khí oxy lảng vảng quanh mình, nhàn nhã uống trà.
– Anh không thấy ngon thì để đấy, người khác ăn!
Gió Quỷ vứt gần hết hoa quả tươi trong giỏ khiến Đông Vy phát c