g lên, Sở Hạo thấy thế không khỏi hét lớn, một giây sau, hắn nắm thật chặt Huyết Linh Đang trong lòng, một trận gió không hề báo động trước đột nhiên thổi lại đây, Phượng Ly Ca vừa định vươn tay bắt lấy Sở Hạo, nhưng chờ hắn đưa tay ra một khắc kia, Sở Hạo cũng đã hư không biến mất . . . . . .
Chương 206: kêu gọi một đại bảo bối!
Ngữ Diên kêu gào nửa ngày, bên tai đột nhiên nhớ tới một thanh âm ‘vù vù vù’, một giây sau, chỉ nghe thấy Lý Lập hét lớn một tiếng, “Ai da má ơi, lốc xoáy nha”
Ngữ Diên nghe thấy vậy liền mở mắt ra, này luồng lốc xoáy màu xám ngay tại nơi cách trước mặt nàng mười thước, tiếp theo tốc độ gió càng lúc càng mờ nhạt, gió dần dần ngừng lại xuống, bên trong một người cao lớn bóng lưng rõ ràng bắt mắt, Ngữ diên nhất thời ngây ngẩn cả người, hắn. . . . . . Tại sao hắn lại ở bên trong gió?!
“Ai, này. . . . . . Đây không phải lão công của ngươi sao?” Lý Lập liền kêu lên, một giây sau nói: “Ta dựa vào, ngươi quả thực so với Lưu Khiêm còn cố chấp hơn, ngươi nếu diễn vào tiết mục cuối năm nhất định sẽ thành công!” Lý Lập tán thưởng nói.
Ngữ Diên trừng lớn hai mắt nhìn về phía hắn thật sự không biết nên nói cái gì, chỉ có thể đứng dậy khờ khờ cười cười, sao lại thế này? Nàng rõ ràng là kêu gọi tam bảo a, vì sao lại kêu bắt hắn lại đây? Đây cũng quá huyền ảo chứ? !
“Ngữ Diên, nàng thế nào? Vừa rồi không có bị thương?” Rơi xuống mặt đất Sở hạo lập tức quỳ gối chạy tới đem Ngữ Diên ôm vào trong lòng, độ mạnh yếu của hắn là lớn như vậy, làm cho Ngữ Diên đều cảm thấy có chút đau.
“Ngươi. . . . . . Trí nhớ của ngươi tốt rồi?” Ngữ Diên khó có thể tin hỏi.
Sở hạo buông nàng ra nhìn về phía nàng chân thành nói: “Đúng, trí nhớ của ta tốt lắm, tất cả thương nhớ khi không có nàng ở bên làm cho ta khỏi bệnh”
Lý Lập nghe vậy nhún nhún vai nói thầm, “Đây là đang tập kịch Quỳnh Dao sao? Thịt ngon ma, đáng ghét, làm cho người hay chim đều chịu không nổi nha ~”
Ngữ diên nghe thấy vậy trừng mắt liếc hắn một cái, Lý Lập ngốc nghếch cười nói: “Các ngươi. . . . . . Các ngươi tiếp tục tình thâm sâu mưa mênh mông a, ta về chùa miếu trước, chờ gặp lại, bye bye!” một giây sau, hắn liền biến đi, hắn lại là người của thế kỷ 21, biết cái gì là bóng đèn, tất nhiên không muốn làm bóng đèn.
“Hắn nói thế là có ý gì?” Sở hạo đối với lời kia trong miệng của hắn có chút khó hiểu.
“Không. . . . . . Không có ý gì, ta cùng hắn là đồng hương, đồng hương nên lời nói tự nhiên chỉ có đồng hương hiểu!” Ngữ diên liền cười cười, nhìn về phía hắn ánh mắt nóng bỏng có chút ý tứ không tốt lắm, nhưng lại nhớ tới mình là nửa người nửa xà, nàng cảm thấy có chút không được tự nhiên, tay cũng không tự giác đẩy hắn ra.
“Ngữ Diên. . . . . .” Sở hạo thấy thế mày nhẹ nhàng chau lên, hiển nhiên đối với động tác của nàng như vậy có chút không hài lòng lắm.
“Ta. . . . . . Ta. . . . . .” Nhất thời nghẹn lời, nàng thật sự không biết nên nói với hắn như thế nào.
“Nàng có biết nàng đột nhiên mất tích làm cho ta lo lắng như thế nào hay không, ông ngoại vì nàng đi cùng Tiểu hương ngàn dặm tìm tới, bọn họ đều lo lắng cho nàng!” Sở hạo nói.
“Ông ngoại cùng Tiểu Hương có khỏe không?” Nhắc tới bọn họ, trong lòng Ngữ diên còn có một ít áy náy, nàng thực xin lỗi bọn họ.
“Bọn họ đều tốt lắm, chính là rất nhớ nàng!”
“Ta ta không đáng để mọi người nhớ đến, lại càng không đáng giá để ngươi nhớ thương, ngươi căn bản không biết ta là ai, nói không chừng ta là quái vật đây!” Ngữ Diên có chút thương cảm nói.
Sở hạo đi lên trước nhẹ nhàng cầm tay nàng nói: “Chuyện của nàng tất cả ta đều biết, còn có chúng ta có cục cưng!”
Ngữ diên nghe thấy vậy kinh ngạc không thôi, “Cục cưng? Ngươi. . . . . . Làm sao ngươi biết ?” Giờ khắc này, Ngữ diên có chút sợ, hắn làm sao lại biết, nếu hắn đã biết cục cưng, như vậy, hắn đến tột cùng còn biết những thứ gì?
Sở hạo mỉm cười, ôm lấy bả vai của nàng liền hướng đi về trước, vừa đi một bên đem chuyện tình Phượng Ly Ca cùng với Liên Tử, Tử nhi toàn bộ nói ra một lần.
Ngữ Diên nghe xong nói như vậy, dừng bước lại nhìn về phía hắn nói: “Vậy hắn có nói cho ngươi biết, ta không phải người của thế giới này không?” Mặc dù biết Phượng Ly Ca sẽ không nói cho hắn biết, nhưng nàng không muốn gạt hắn.
Sở Hạo nhất thời kinh ngạc, không phải người của thế giới này? Đây là ý gì?
Ngữ diên nhìn thấy hắn giật mình liền hiểu hắn khẳng định không biết, nhưng mà nàng không muốn che dấu nữa, nếu quyết định phải đi, cần gì phải cố che giấu đâu, tội gì Phượng Ly Ca đều có thể biết, mà hắn vì sao không thể biết đâu? Mặc kệ nói cùng không nói, nàng hạ quyết tâm muốn đi.
Một lúc sau
Một bên Sở Hạo thủy chung không nói gì, hắn không biết nên nói như thế nào, không biết nên như thế nào đi nói, hắn luốn cảm thấy nàng rất đặc thù, thật không nghĩ đến nàng không phải người của thế giới này, mà hắn lại không hề phát hiện, hiện tại nàng làm tất cả cũng chỉ vì về nhà, trở lại cái nơi kia không thuộc về thế giới của hắn.
“Ta biết chuyện này rất khó làm cho người ta tin tưởng, nhưng tin tưởng ta, đây là thật sự, cho nên, ta phải đi về!” Ngữ diên nhì
