Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Tác giả: Y Hinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218682

Bình chọn: 8.00/10/1868 lượt.


Chương 202: Trở tay không kịp

Ngữ Diên ý thức mơ hồ nghe chim chóc líu ríu vỗ cánh, trong đầu Phượng Ly Ca cũng hỗn loạn, một lúc sau gió bên ngoài mềm nhẹ cùng với giọng nói nhốn nháo, làm cho hắn nhanh chóng thanh tỉnh lại, Ngữ Diên chỉ cảm thấy thân thể của mình đang bị nguời không ngừng vuốt, loại cảm giác này không thoải mái khiến nàng cũng lập tức tỉnh lại.

Phượng Ly Ca nằm trên mặt đất quay đầu nhìn về phía Ngữ Diên ở một bên, nhất thời kinh sợ, chung quanh của nàng rất nhiều loại nữ nhân, hai tay của các nàng không ngừng đụng vào cái đuôi của nàng.

“Tránh ra, tránh ra ——” Phượng Ly Ca liền muốn đẩy các nàng ta ra, các nàng đến tột cùng muốn làm cái gì trên cái đuôi của Ngữ Diên?!

Hiển nhiên, Ngữ Diên tỉnh lại cũng cảm thấy, liền vung vẩy cái đuôi đem toàn bộ các nàng đánh rớt một bên, cũng lớn tiếng hét lên: “Các ngươi muốn làm gì? Làm gì?!”

Phượng Ly Ca thấy thế liền đứng dậy đem Ngữ Diên che ở phía sau, hắn bởi vì hiểu nàng cho nên không sợ nàng, nhưng mà những người xa lạ này đột nhiên nhìn thấy nửa người nửa xà nhất định sẽ đem nàng trở thành quái vật.

Ngữ Diên liếc mắt nhìn đuôi của mình một cái, phía dưới như cũ là thân xà, sợ hãi, bất an, lại sợ hãi, nháy mắt xông lên trong lòng của nàng, theo bản năng gắt gao lôi ống tay áo của Phượng Ly Ca tránh ở phía sau hắn cả người run run, các nàng tại sao muốn đụng vào cái đuôi của nàng, là muốn chém đứt sao?!

Phượng Ly Ca liền nhìn về phía một đám người quát lớn”Các ngươi đang làm gì?”

Nhưng mà quát lớn của hắn lại đổi lấy mọi người mỉm cười, các nàng ta mặc quần áo khác nhau nhìn về phía nàng mỉm cười, trong mắt nhìn không ra chút hơi thở nguy hiểm.

Ngữ Diên nghi hoặc chậm rãi vươn người nhìn về phía các nàng, những người này đến tột cùng là ai? Vì sao không đánh nàng? Cái dạng này của nàng rõ ràng là yêu quái a, mà bên trong ánh mắt các nàng trong suốt không một chút ý tứ thương tổn nàng, từng nữ tử khóe miệng đều lộ ra nụ cười thản nhiên, nụ cười như thế như là gió mát làm nàng đề phòng có chút lỏng.

“Các ngươi. . . . . . Các ngươi là ai?” Nhịn nửa ngày, nàng vẫn mở miệng hỏi .

Lời của nàng vừa nói xong, toàn bộ bọn nữ tử mặc khác loại ‘bùm’ một tiếng quỳ gối trên mặt đất, tiếp theo toàn bộ cao thâm kêu lên: “Hoan nghênh công chúa trở về, hoan nghênh công chúa trở về!”

Phượng Ly Ca nghe thấy vậy khó hiểu nghiêng đầu nhìn về phía Ngữ Diên tránh ở phía sau hắn, mà nàng lại trừng lớn hai mắt, công chúa?! Các nàng là đang nói Ngữ Diên sao?!

“Công chúa, công chúa. . . . . .” Từng thanh âm thanh thúy từ đằng xa truyền tới, tiếp theo tới trước mặt nàng đó là A Bích lần trước gặp qua.

“Tham kiến quản sự A Bích!” toàn bộ nữ nhân quỳ trên mặt đất dập đầu.

“Tất cả mọi người đứng lên đi, các ngươi như vậy sẽ doạ đến công chúa!” A Bích cười ngọt ngào đi đến trước mặt Ngữ Diên.

Phượng Ly Ca đưa tay bảo vệ Ngữ Diên không cho nàng ta tới gần, mà Ngữ Diên lại nhẹ nhàng hạ tay của Phượng Ly Ca xuống chống lại khuôn mặt đơn thuần của A Bích hỏi: “Công chúa? Đến tột cùng xảy ra chuyện gì? Nơi này là chỗ nào? Các nàng là ai? Ta là cái gì có thể như vậy?” Nàng chỉ vào thân rắn của mình hỏi.

A Bích cười đi tới trước mặt nàng lôi kéo tay nàng cười nói: “Công chúa a, người lập tức hỏi nhiều vấn đề như vậy, điều này làm cho A Bích trả lời người như thế nào, ha ha!” nàng cười cười nói.

Ngữ Diên nhíu mi nhìn về phía nàng, trong mắt có rất nhiều nghi hoặc.

A Bích thấy vẻ mặt nàng không vui vì thế nói gấp: “Được rồi, A Bích không cùng công chúa nói giỡn nữa, các nàng đây, là con dân của người, nơi này nữa, chính là Linh Tiên quốc a, nhưng, đây là bên ngoài Linh Tiên quốc, cũng là nơi nam nữ yêu đương nha!” Nói xong, nàng khẽ cười, vòng vo một vòng nói.

Ngữ Diên theo ánh mắt của nàng ta nhìn nhìn chung quanh, trời xanh mây trắng, núi xanh nước biếc, chim hót hoa hương, mà xa xa núi kia là Tuyết Sơn, tuyết kia chỉ có lưng chừng núi, nhìn qua một chút cũng không thua gì núi Phú Sĩ Nhật Bản, vô cùng đẹp, tất cả nơi này đại khái chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung, đó chính là bồng lai tiên cảnh.

“Công chúa, A Bích đã nói qua chúng ta sẽ còn gặp mặt, chờ người lộ ra hình dáng một khắc, ngươi sẽ tin tưởng lời của A Bích mà, không thể tin được nhanh như vậy là có thể nhìn thấy công chúa rồi, tin tưởng Quốc vương thúc thúc nhất định sẽ rất vui vẻ!” A Bích nói gấp.

“Lộ ra hình dáng?” Ngữ Diên dừng một chút nói: “Ý của ngươi là lộ ra đuôi rắn ghê tởm này?” Ngữ Diên chán ghét nhìn đuôi rắn màu xanh biếc này ghê tởm nói.

A Bích nghe thấy vậy liền chu miệng nói: “Công chúa làm sao người có thể nói như vậy, đây không phải đuôi rắn ghê tởm, người là công chúa Tiên Linh quốc, cái đuôi này là tượng trưng cho thần thánh của người, là tượng trưng người khác với người thường!”

“Đúng vậy a, là khác nhau, phàm nhân cũng không có cái đuôi!” Ngữ Diên buồn bực nói.

“Công chúa, nguời sai lầm rồi, người hẳn là nên vui vẻ, người hẳn là phải cảm thấy kiêu ngạo, bởi vì người cùng phàm nhân không giống nhau, không đồng dạng như vậy không phải vì đuôi của ngươi, mà là thân phận tôn


80s toys - Atari. I still have