Duck hunt
Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Chỉ Yêu Quỷ Nhãn Vương Phi

Tác giả: Y Hinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219130

Bình chọn: 9.5.00/10/1913 lượt.

bên khóc, Sở Hạo thấy thế liền quay người vào trong xe ngựa lấy ra một chiếc ô màu vàng đi vào bên cạnh nàng che cho nàng, mà hắn bởi vì ô toàn bộ che ở trên người Ngữ Diên, mà bờ vai của hắn cùng với nửa người toàn bộ đều ướt đẫm, nhưng hắn căn bản không cảm giác lạnh, bởi vì lớn hơn nữa cảm giác lạnh so với nước mắt của nàng kém hơn

“Hí. . . . . .” một tiếng, Ngữ Diên lôi kéo cương ngựa đột nhiên làm cho ngựa ngừng cước bộ, một giây sau, nàng bụm mặt cuộn mình đứng lên khóc, Sở Hạo thấy thế tuy rằng khó hiểu nàng đây là vì sao, nhưng tâm tính của hắn đau đau quá, theo bản năng hắn ôm nàng lẩm bẩm, “Không khóc, không khóc, khóc sẽ không dễ nhìn!” nàng đây là làm sao vậy?!

“Ta sống mệt mệt mỏi quá. . . . . .” Ngữ Diên ở bên trong tiếng mưa tinh tế rơi rốt cục bùng nổ ra, nàng tựa vào trong lòng Sở Hạo khóc, mặc kệ mưa bên ngoài đến tột cùng lớn như nào .

Làm cho Sở Hạo nghe thấy vậy không biết đến tột cùng làm như thế nào an ủi nàng.

Ngữ Diên đột nhiên nâng mắt lên nhìn về phía hắn nói: “Ngươi bây giờ ngây ngốc căn bản là sẽ không biết đến loại thống khổ này, song có lẽ cũng tốt, ngươi ngây ngốc cũng không cần phiền, lúc trước ta sống vô cùng vui vẻ, cho dù làm việc là gạt người nhưng vẫn là rất vui vẻ, hiện tại mỗi ngày đều mệt mệt mỏi quá, ta chỉ là muốn về nhà mà thôi, nhưng mà đường về nhà vì sao cứ mệt như vậy đâu?” Nhớ tới sự tình gì trước kia đều không cần phiền lòng, hiện tại ngay cả chuyện đánh xe ngựa đều phải để nàng làm, ngẫm lại chuyện như vậy nàng đã cảm thấy buồn bực không chịu nổi.

“Đừng khóc, nhà tỷ tỷ ở nơi nào?” Hắn lại mê hoặc nàng nói ra bí mật này.

Ngữ Diên lau nước mắt đứng dậy hét lên: “Đến đây đi, để cho bão táp đến mãnh liệt hơn một chút đi, ta Mộng Ngữ Diên nhất định phải về nhà, trở lại chỗ thuộc về ta, Paris, Malaysia, Hongkong, các ngươi chờ ta, ta nhất định sẽ đến, nhất định!” Nàng hai mắt nhìn về phía trước vô cùng khẳng định nói.

Sở Hạo nghe thấy vậy trong lòng lập tức hờn giận, nàng đã có nhiều người trong lòng như vậy, còn có cái gì Malaysia, không cần nghĩ, người kia nhất định là Mông Cổ, còn có cái gì Paris, Hongkong? Là hắn biết nàng muốn trở về không đơn thuần như vậy, nguyên lai quê quán của nàng có những tên kia đang chờ nàng, đáng chết!

Ngữ Diên đột nhiên cười cười, nhớ tới đảo nhỏ xinh đẹp nàng vẫn đi vào giấc mộng Malaysia, tâm tình của nàng tốt lên rất nhiều, trước kia xem tivi nghe nói nơi đó rất đẹp rất đẹp, nàng vẫn muốn đi, nhưng bởi vì giá rất cao, cho nên nàng luôn luôn chờ thời cơ nha…, thật không nghĩ đến đợi không được nó giảm giá mà là nàng xuyên qua, nếu lúc này đây có thể thành công trở về, cho dù là mười vạn, nàng cũng phải đi chơi một tháng trước!

Sở Hạo vẫn trầm mặc không nói gì, nhưng biểu tình của hắn đã muốn nói cho bất luận kẻ nào hắn hiện tại rất không thích!

Thu thập một chút tâm tình mất mát Ngữ Diên thúc roi ngựa tiếp tục đánh xe, lần này nàng không có buồn khổ nghiêm mặt, mà là nở một nụ cười đẹp, vừa rồi đột nhiên khóc giống như đại di mụ đến đây (kinh nguyệt của nữ) như vậy làm cho người ta trở tay không kịp!

Sở Hạo đột nhiên thình lình nói: “Phụ thân là cái gì, mẫu thân là cái gì?”

Ngữ Diên nghe vậy lại hoàn toàn không biết âm mưu của hắn, nói: “Phụ thân cùng mẫu thân là quan hệ vợ chồng, còn ngươi chính là do phụ thân cùng mẫu thân sinh ra, cho nên nói, không có phụ thân hoặc là không có mẫu thân thì cũng không có ngươi!”

Sở Hạo nghe thấy vậy rốt cục có một nụ cười thản nhiên, vì thế hỏi tiếp: “Vậy phụ thân gọi mẫu thân là gì? Mẫu thân gọi phụ thân là gì?”

“Ai nha, ngươi thật là ngu ngốc, cái này cũng không biết, phụ thân gọi mẫu thân là, nương tử, mẫu thân gọi phụ thân là tướng công, đây là biểu hiện ân ái hiểu không?” nói xong, tiếp tục đánh xe nghiễm nhiên không có để ý biểu tình gian trá của Sở Hạo.

Vì nhanh chút chạy đến Tây Thiên, một ngày này trừ bỏ thời điểm buổi trưa ăn cơm để cho con ngựa nghỉ ngơi một chút, toàn bộ thời gian còn lại là chạy, Sở Hạo vẫn nhàn nhã nằm ở trong xe ngựa, hắn nói qua muốn đánh ngựa, nhưng nàng rất không yên tâm, thôi, vì tránh để cho nàng hoài nghi, vẫn là thuận theo tự nhiên đi!

Một ngày này ngay tại thời điểm Ngữ Diên vội vã đi Tây Thiên mà chậm rãi trôi qua.

“Ách. . . . . .” Đột nhiên, chân Ngữ Diên lại không tự giá run rẩy một chút, nàng liền làm cho con ngựa ngừng lại, lúc này đột nhiên dừng lại thiếu chút nữa làm cho Sở Hạo trong xe ngựa ngủ say ngã xuống dưới.

“Làm sao vậy?” Theo bản năng hắn liền xốc màn xe lên hỏi nàng.

Ngữ Diên liếc mắt nhìn hắn nói: “A Ngốc, hai cái chân của ta lại căng gân, đau quá!” nói xong, liền xoa xoa chân muốn giải thoát cảm giác đau đớn như vậy, Sở Hạo thấy thế liền xoa xoa cho nàng, một bên vừa xoa vừa nói: “Chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút được không, trời tối, A Ngốc sợ hãi, A Ngốc rất muốn ăn ngon!” kỳ thật hắn chính là muốn cho nàng tìm một khách sạn nghỉ ngơi thật tốt một chút, tránh để như vậy không ngừng chạy làm chân bị thương.

Ngữ Diên thấy thế gật đầu đồng ý, chạy một ngày cũng đủ mệt rồi, còn nữa, lúc này đi Tây thiên cũng