hời gian này, anh nghĩ là cho dù cô không lập tức yêu mình, tối thiếu cũng sẽ có chút gọi là tình cảm với mình, nhưng sự thật lại không phải vậy.
Anh nhanh chóng bấm điện thoại, khi đầu điện thoại bên kia tiếp nhận thì anh trực tiếp nói: “Chúng ta gặp mặt đi!”
Có một số việc, sẽ không bởi vì thời gian biến mất mà kết thúc, hơn nữa có vài người bản tính trời sanh cũng sẽ không bởi vì thời gian mà thay đổi, có người sẽ dễ dàng thay lòng,có người thoải mái sống qua ngày, có người thì cả đời cũng sẽ không thay đổi.
Lý Nhân Phong gặp được hai người,cộng thêm anh, được ba người, ba người cố chấp giống nhau, giữa bọn họ sẽ có kết cục như thế nào đây?
Anh đột nhiên kích động bật cười, trái tim khổ sở không thôi, người bên đầu điện thoại kia hình như yên lặng một hồi lâu, đợi đến khi anh sắp không nhịn được thì người đàn ông bên kia lên tiếng, “Ừ.”
“Chỗ cũ, bảy giờ tối.” Lý Nhân Phong nói.
Đầu bên kia vang lên tiếng hít thở nặng nề, Lý Nhân Phong tự mình quyết định, “Quyết định như vậy!” Anh không cho Sóc Phong có bất kì cơ hội từ chối, cúp điện thoại.
Buổi tối, lúc Kiều Y Y trở về, Sóc Phong không có ở nhà, cô cảm thấy kỳ lạ, bởi vì anh rất ít khi vắng nhà, nhưng anh là một trạch nam, cô cũng không phản đối việc anh đi ra ngoài.
Đàn ông không đi ra ngoài chơi là chuyện tốt, thân là bạn gái, có thể thả lỏng 1200 trái tim, nhưng nếu bạn trai giao tiếp quá ít, cô cũng không khỏi lo lắng.
Chẳng qua, hình như Sóc Phong không xem đây là vấn đề.
Kiều Y Y để túi xách trên ghế sa lon rồi ngồi xuống, đầu tiên lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho anh, như đã nói qua, chuyện anh có điện thoại di động đối với cô đúng là chuyện lạ.
Có một lần Sóc Phong không ở nhà, cô không tìm được anh, kết quả để cho cô sinh ra nhiều suy nghĩ, muốn mua điện thoại di động cho anh, nhưng mà sau khi anh trở về, vừa nghe đề nghị của cô, không gật đầu cũng không lắc đầu, mà lại thản nhiên lấy điện thoại di động từ trong túi ra!
Có thể nghĩ, khi đó Kiều Y Y khiếp sợ đến mức nào, từ đó về sau, cô lại thay đổi suy nghĩ về anh lần nữa, mặc dù anh trải qua cuộc sống như người hoang dã, nhưng anh còn là một người hiện đại, tối thiểu anh có thẻ tín dụng, có điện thoại di động, có máy vi tính, những thứ mà người bình thường có thì anh cũng có.
Nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là do cô xem thường anh . . . . . .
Tiếng chuông tin nhắn vang lên, cô mở ra xem, thiếu chút nữa là bị dọa rơi hàm răng, xem đi! Đã nói không thể xem thường anh, anh cũng có bạn bè . . . . . . Anh trả lời tin nhắn: Buổi tối có hẹn với bạn.
Chỉ sáu chữ đơn giản đã làm thay đổi suy nghĩ của Kiều Y Y về anh, à, thì ra anh cũng là một người bình thường, không phải là người hoang dã! Lại nói, tại sao cô phải xem anh như người hoang dã chứ? Đều do hình dạng của anh lúc ở trên núi quá mức sinh động, khiến cô đến bây giờ cũng không cách nào xem anh như là một người hiện đại.
Một nửa là trút cho hả giận, một nửa là khó chịu, cô trả lời một câu, không đưa bạn gái theo hả?
Nhắn xong, cô lại tự trách mình quá hẹp hòi . . . . . . Haiz, thật là mâu thuẫn! Chỉ có điều khi đọc tin nhắn của Sóc Phong, lập tức có cảm giác kỳ lạ, không phải là bạn bè rất quan trọng.
Vì vậy Kiều Y Y cố làm ra vẻ dè dặt, rộng rãi nói: đi chơi vui . . . . . .
Bên kia, Sóc Phong nhìn điện thoại di động cười, cô gái này cực kỳ đáng yêu, nụ cười này làm cho Lý Nhân Phong ngồi đối diện sững sờ, anh không biết thì từ sau chuyện đó, Sóc Phong còn có thể cười.
Sóc Phong để điện thoại di động xuống, ngước mắt nhìn người bạn trước mặt.
Lý Nhân Phong giống như vô ý hỏi: “Bạn gái?” Cho dù anh không tin Sóc Phong còn thể nói yêu thương thêm lần nữa, nhưng trực giác của anh lại cảm thấy như thế.
“Ừ.”
Một chữ “Ừ” thật đơn giản, lại làm cho ly cà phê trên tay Lý Nhân Phong nghiêng đổ, chất lỏng màu đen chảy ra, làm ướt quần của anh, nhưng Lý Nhân Phong không có bất kỳ cảm giác gì, “Cậu, yêu rồi hả ?”
“Cà phê đổ ra ngoài . . . . . .” Sóc Phong chỉ vào quần của anh ta.
Lý Nhân Phong vội vàng dọn dẹp, tùy ý đặt cái ly lên bàn, anh nhanh chóng rút mấy tờ giấy lau lau, vấn chưa từ bỏ ý định hỏi: “Có thật không?”
“Thật!”
Giờ phút này Lý Nhân Phong cười to, không phải là bởi vì Trần Uyển không có cơ hội, anh có cơ hội, mà là vì người đàn ông ở trước mắt, anh biết Sóc Phong đã từng có nhiều khổ sở, hiện tại anh vì Sóc Phong vui vẻ, anh thấp giọng nói, “Thật tốt quá!”
Sóc Phong cười không nói, lẳng lặng nhìn chằm chằm ly cà phê trước mắt đến ngẩn người.
“Mấy năm này cậu khỏe không?”
Sóc Phong cười, có chút giễu cợt, “Lý Nhân Phong, từ khi nào thì cậu trở nên dài dòng như vậy? Muốn hỏi cái gì cứ hỏi đi!”
Ừ, mình còn lâu mới được cởi mở như cậu ta, Lý Nhân Phong nhìn ngoài cửa sổ, “Mấy năm này, tôi vẫn ở chung với Trần Uyển, cho đến cách đây mấy giờ trước, tôi còn đi với cô ấy, tôi lái xe đưa cô ấy đi xem triển lãm . . . . . .”
Mặt Sóc Phong không chút thay đổi, giống như đang nghe tin tức khí tượng.
“Chúng tôi còn hôn môi!” Tròng mắt Lý Nhân Phong lại trở về trên người Sóc Phong, nhìn anh không có một chút dao động,
