XtGem Forum catalog
Chỉ cần có tiền, ta yêu – Phần 2

Chỉ cần có tiền, ta yêu – Phần 2

Tác giả: Hiên Viên Việt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210843

Bình chọn: 7.00/10/1084 lượt.

.”Tôi khẽ nhướng mày, nói: “Ta làm gì có phúc mà hưởng.”Linh Lung cười duyên dáng bước về phía tôi, khom người, dịu dàng nói: “Có thể hầu hạ chủ tử là phúc của Linh Lung, mong chủ tử sau này có thể nói tốt mấy câu cho Linh Lung ở trước mặt chủ nhân, Linh Lung sẽ cảm kích suốt đời.”“Ta nói rồi, không cần đâu!” Cầm lấy chén trà rót nước uống, tay bỗng dưng bị giữ lại, sau đó là đón lấy nụ cười kiên quyết của Linh Lung, “Chủ tử, loại việc nặng nhọc này để Linh Lung được rồi.”Tôi đứng bật dậy, nhưng đầu hơi choáng váng, nhìn chằm chằm vào gương mặt tươi cười của Linh Lung, tôi không thể nói thêm câu nặng lời nào nữa.Đúng lúc đó, Lôi Minh bưng chén thuốc bước vào.“Linh Lung? Sao c ô lại ở đây?” Lôi Minh kinh ngạc hỏi.Linh Lung xoay người, mỉm cười nói: “Chủ nhân phân phó, Lăng chủ tử kim chi ngọc diệp vẫn nên do ta hầu hạ tốt hơn, nam nhân tay chân lóng ngóng, chủ nhân không yên tâm.”Lôi Minh nhìn chằm chằm Linh Lung, mắt sáng như ngọn đuốc, một lát sau hắn nói: “Cung chủ vừa ra mệnh lệnh mới, Lăng chủ tử sẽ do Vô Cầu tới chăm sóc như trước đây, nếu cô không tin, có thể tự mình tới hỏi lại chủ nhân.”Nhìn hai người nói qua nói lại toàn những lời tranh ‘quyền hầu hạ’ tôi mà thấy tức cười trong bụng.Chủ nhân, công chúa mà họ nhắc tới là ai nhỉ? Không lẽ là Uyển nhi?! Không đâu, cô ta sao có thể giúp đỡ Đông Phương Thất được! Vậy thì là ‘cung chủ’(*) rồi, hắn là nam hay nữ? Ở cung nào? Vì sao lại muốn giúp đỡ Đông Phương Thất làm việc ác? Vì sao thuộc hạ của hắn lại tất cung tất kính với tôi như vậy? Bây giờ ngồi nghĩ lại, hồi đầu lúc tôi mới vừa vào hoàng cung Lương quốc, Linh Lung đã có ý giúp tôi, nếu không Đông Phương Tấn cũng không thể tín nhiệm tôi nhanh chóng như vậy. Xem ra, cung chủ, chủ nhân của bọn họ có quen biết tôi, hơn nữa quan hệ với tôi cũng không tồi, không biết là quen với tôi hiện tại, hay là với Thượng Quan Lăng trước đây?(*) Công chúa và cung chủ phát âm giống nhau.Bụng đầy nghi vấn nhưng không thể nào hỏi được.“Linh Lung, hoàng cung Lương quốc nhờ có cô giúp ta, ngày khác ta chắc chắn sẽ nói vài lời giúp cô trước mặt cung chủ các người.” Tôi quyết định ra tay từ chỗ Linh Lung, đừng thấy Lôi Minh đối với tôi có vẻ cung kính có thừa mà nhầm, con người hắn vừa nhìn là biết sẽ không c ó ‘tướng làm phản’, sẽ tuyệt đối trung thành đối với cung chủ của bọn họ, sẽ hết sức giữ mồm giữ miệng. Mà tôi cũng tin chắc là giữa phụ nữ với nhau rất dễ trò chuyện cởi mở, chỉ cần tôi cho Linh Lung cơ hội, cô ta hẳn sẽ đồng ý giao hảo với tôi.Linh Lung quả nhiên sửng sốt vì câu nói bất thình lình của tôi, ngẩn ra một lát mới nhìn tôi, cung kính trả lời: “Linh Lung đa tạ Lăng chủ tử!”Lôi Minh thì nhìn tôi dường như có chút đăm chiêu, cầm chén thuốc đặt trên bàn rồi ra khỏi doanh trướng.Lương quốc, Ám cung Kinh Lôi đường.Một đôi mắt tím dường như đang tóe lửa, Âu Dương Yến nổi trận lôi đình với Lôi Minh đang quỳ dưới mặt đất: “Bản tọa bảo ngươi phải bảo vệ nàng cho tốt, ngươi bảo vệ như vậy sao?”“Thuộc hạ biết sai.”“Cũng may có Vô Cầu bên cạnh nàng, bằng không thì độc trên mũi tên kia lũ lang băm đầu đường xó chợ há có thể giải được?!”“Dạ, thuộc hạ biết sai.”“Lôi Minh, bản tọa từ trước tới nay đều cảm thấy ngươi hiểu rõ tâm ý của bản tọa, trong lòng bản tọa vị trí của ngươi không hề thua kém Tiêu Vô và Linh Lung, nhưng lần này ngươi thực sự khiến bản tọa rất thất vọng.”Lôi Minh ngẩng đầu nhìn thẳng Âu Dương Yến, trầm giọng nói: “Thuộc hạ biết tội, xin cung chủ trách phạt!”“Bản tọa hỏi ngươi, bản tọa dặn đi dặn lại bảo ngươi nghìn vạn lần đề phòng tên Đông Phương Thất, chớ để cho hắn thấy được hình dạng của Lăng nhi, nhưng ngươi đã làm thế nào? Hả? Ngươi lại đi nói với bản tọa là Đông Phương Thất đã biết Lăng nhi giả chết, còn để hắn phát hiện ra Lăng nhi chính là vũ cơ nhất vũ thành danh ở bữa thọ yến lúc trước!”“Cung chủ! Thuộc hạ tự biết tội không thể tha, thỉnh cung chủ ban cho cái chết!”Âu Dương Yến gõ nhẹ ngón tay trên tay vịn bạch ngọc khắc hoa, một lúc lâu, hắn mới đưa mắt nhìn về phía Lôi Minh, hừ lạnh một tiếng nói: “Bản tọa cho ngươi một cơ hội cuối cùng, thay bản tọa bảo vệ nàng, canh chừng Đông Phương Thất.”“Dạ, cung chủ! Tạ ơn cung chủ không giết. Thuộc hạ xin cáo lui.”***Lôi Minh nói cũng giữ lời, lúc chạng vạng Vô Cầu đã được đưa tới chỗ tôi, thằng nhóc này vừa nhìn thấy tôi hai mắt đã rưng rưng ngấn nước, nó tưởng tôi nếu không bị Đông Phương Thất giết chết thì cũng vì trúng tên mà chết toi rồi.Tôi lấy làm lạ hỏi nó, vì sao Tiểu Ngư Nhi, khụ khụ, chính là tiểu công công đã giúp đỡ chúng ta ra khỏi hoàng cung lại còn chắn mũi tên thay tôi đó, thương tích của hắn còn nghiêm trọng hơn tôi nhưng lại không có việc gì, còn tôi chỉ xây xát ngoài da một chút mà lại nguy hiểm đến tính mạng.Thằng nhóc Vô Cầu tỏ vẻ khinh thường giải thích, nói là không may trên mũi tên sướt qua vai tôi đã được tẩm độc, vốn định dùng để bắn Đông Phương Cửu, kết quả không ngờ sau khi khởi binh tạo phản, mũi tên độc còn sót lại một ít, sau đó lúc bắn tên vào nơi bọn tôi trốn thì bắn loạn cả lên, hoàn toàn mặc kệ có độc hay không đ