Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326902

Bình chọn: 10.00/10/690 lượt.

bên chỗ Vương Tổng cần người gấp!”

Người gọi điện đến là Quý Phong, lời của anh khiến Bạc Hà nhất thời ngẩn ra. Cô ngơ ngác, trong đầu lặp đi lặp lại những lời vừa nghe, cuối cùng cũng dần hiểu được ý nghĩa.

“A lô, An Nhiên, em có nghe thấy không?”

Bạc Hà định thần. “Quý Phong, em là Bạc Hà, bây giờ An Nhiên không tiện nghe điện thoại, em nghe giúp cô ấy.”

Quý Phong ở đầu dây bên kia cũng có chút sững sờ, rất lâu sau mới đáp lại: “Ồ… Bạc Hà, là em à!”

Bạc Hà thẳng thắn nói: “An Nhiên nhờ anh tìm việc giúp bạn cô ấy sao? Có phải là một người bạn bị mất hết giấy tờ, bằng cấp không ạ?”

Quý Phong chần chừ hồi lâu, cuối cùng cười sảng khoái, nói: “Đúng vậy, cô ấy không cho anh nói với em, sợ em không vui. Thực ra chỗ anh có thể giúp đỡ được em nói với anh một tiếng cũng chẳng sao mà, hà tất phải coi như người ngoài vậy? Kết quả khiến An Nhiên tự mình ngại ngùng đến nói với anh.”

Lúc này Bạc Hà mới hiểu rõ nguyên nhân vì sao tối hôm đó An Nhiên nhiệt tình khác thường với Quý Phong, hóa ra vì chuyện tìm việc cho Tịch Duệ Nam, cô ấy mới cố ý tiếp cận. Mà Quý Phong đã nhanh chóng tìm được vị trí kỹ sư mạng gì đó, nghe anh nói thì có vẻ như bên tuyển dụng đã đợi anh ta đến nhận việc mấy ngày rồi, chẳng trách An Nhiên lại gấp gáp tìm Tịch Duệ Nam như thế.

Nếu Tịch Duệ Nam biết anh ta đã bỏ qua cơ hội này, chắc chắn sẽ hối hận chưa biết chừng? Nhưng bây giờ vẫn còn kịp, cô có thể nói cho An Nhiên biết Tịch Duệ Nam ở đâu, coi như bù đắp một chút cho sai lầm của cô đối với anh ta.

Sự việc của Đường Lâm, Bạc Hà tuy không nói ra miệng nhưng trong lòng vẫn có ý muốn xin lỗi. Nếu không nói được thì dùng hành động cũng được nhỉ?

Bạc Hà nghĩ đi nghĩ lại. Ở đầu máy bên kia, Quý Phong vẫn nói: “Công ty của một người bạn anh đang tuyển dụng vị trí kỹ sư mạng, nên anh giới thiệu cho bạn của cô ấy. Nhưng người bạn của cô ấy lại có lòng tự tôn quá lớn, nói là không muốn nhận sự giúp đỡ của con gái nên không chịu đến. Mấy ngày nay cô ấy đi khắp nơi tìm cậu ta mà không thấy. Cơ hội này đành bỏ lỡ vậy, Vương Tổng phải tìm người khác thôi.”

Cái gì? Bạc Hà cảm thấy khó tin. “Anh nói An Nhiên đã từng nói với anh ta chuyện tìm được việc rồi, nhưng anh ta từ chối?”

“Ừ, An Nhiên nói như vậy.”

Khi An Nhiên từ nhà vệ sinh đi ra, Bạc Hà đã được cô chứng thực. Cô ấy nói hôm sau đó, sau khi ăn tối với Quý Phong, cô đã gọi cho Tịch Duệ Nam nhưng anh ta không nghe máy. Cô ấy liền gửi tin nhắn, nói rằng đã tìm được một vị trí kỹ sư mạng cho anh ta, bảo anh ta nhanh chóng liên lạc lại để sắp xếp thời gian đi phỏng vấn. Kết quả, anh ta lại gửi một tin nhắn chỉ với sáu chữ: Cảm ơn cậu, không cần đâu.

“Cơ hội tốt như thế này mà cậu ấy lại nói không cần đâu, thực sự là sắp làm mình tức chết rồi! Cậu nói xem, chắc không phải cậu ấy đã tìm được công việc tốt hơn rồi chứ?” An Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy có lẽ là như thế.

Bạc Hà không trả lời câu hỏi của An Nhiên, chỉ đờ đẫn đứng đó. Cô thực sự không ngờ mọi chuyện sẽ trở nên như thế này. Cái gì mà công việc tốt hơn? Không ai hiểu rõ công việc hiện tại của Tịch Duệ Nam hơn cô. Cô nhớ lại căn phòng tạm sơ sài, căn nhà chưa hoàn thiện không có cửa, không cửa sổ, trống tuếch trống toác, chiếu trải trên nền xi măng, một tấm gỗ kê trên mấy viên gạch thành bàn…

“Bạc Hà, cậu đang ngẩn ra cái gì vậy?”

An Nhiên buồn bã duỗi tay ra khua khua trước mắt Bạc Hà. Bạc Hà thở dài thườn thượt, nhắm mắt lại, lùi về phía sau rồi nằm xuống sofa, nói: “Mình thấy hơi choáng đầu, để mình yên tĩnh một lát.”

Trước khi An Nhiên rời đi còn nói với Bạc Hà, ngày mai cô ấy phải đo Quảng Châu tham gia dự thầu, trước đó có mượn danh nghĩa của cô để nhờ Phó Chính giúp đỡ tìm Tịch Duệ Nam, nếu trong mấy ngày cô ấy không ở đây, Phó Chính tìm được Tịch Duệ Nam có thể sẽ liên lạc với cô. “Nói thật nhé Bạc Hà, mình rất sợ nếu cậu biết được tin tức của cậu ấy sẽ lập tức tìm đến chỉnh cậu ấy, lần này mong cậu nể mặt mình, dù thế nào cũng đừng làm khó cậu ấy.”

Cả đêm Bạc Hà không ngủ ngon. Cô mơ thấy Tịch Duệ Nam, Tịch Duệ Nam của thời niên thiếu.

Áo sơ mi màu xanh da trời sạch sẽ.

Hương bạc hà thanh mát.

Khuôn mặt anh tuấn.

Lúc vui vẻ thì mỉm cười rạng rỡ, giống như ánh mặt trời trong trẻo nhất của ngày hạ.

Khi bị kích động thì bất chấp tất cả mà nổi giận đùng đùng, giống như cơn bão đột ngột đổ bộ.

Lúc đau lòng thì lặng lẽ khóc, nước mắt của anh từng như ngọn lửa thiêu đốt trái tim cô.

Lúc đó anh còn trẻ, mới mười lăm tuổi, tính tình bộc trực, dễ bị kích động, hỷ nộ ai lạc đều bộc lộ rõ ràng, giống như một tấm kính trong suốt dưới ánh mặt trời, người khác có thể dễ dàng nhìn xuyên thấu.

Không biết có phải vì Tịch Duệ Nam bị oan hay không, trong giấc mơ đêm nay, Bạc Hà chỉ thấy những mặt tốt đẹp của anh khi còn trẻ.

Lúc trời sáng tỉnh lại, cô lặng lẽ nằm trên giường, nhìn bầu trời màu trắng ngoài cửa sổ, lúc mặt trời ló lên thì dần chuyển thành màu xanh nhạt, rồi lại giống như một tấm sa tanh màu lam mỏng. Chẳng mấy chốc, bầu trời đằng đông đã trở nên sáng tỏ, tia nắng tỏa xuống khắp nơi, một vầng mặt trời đỏ, tròn


The Soda Pop