Chàng trai năm ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 326464
Bình chọn: 8.5.00/10/646 lượt.
rời càng xanh thẫm, ánh mặt trời tuôn khắp nghìn dặm. Ngẩng đầu nhìn bầu trời trong vắt trên cao, ánh mắt cô lóe qua một tia lạnh nhạt.
Lên chiếc xe bus ở trạm gần nhà, Bạc Hà tìm một vị trí ngồi cạnh cửa sổ. Lúc xe đến bến tiếp theo, cửa trước đã đông đến mức không ai có thể lên được nữa, tài xế bảo hành khách nhét tiền xu vào, sau đó lên từ cửa sau. Bạc Hà đang ngồi trên hàng ghế ở chỗ cửa sau, nhìn thấy mấy cậu trai tràn đầy sức sống nhảy lên xe, một mùi hương bạc hà thanh mát bỗng chốc lan tỏa trong không khí.
Mùi hương bạc hà thanh mát đó khiến Bạc Hà đột ngột sững sờ. Trong lúc vô thức, cô nhìn mấy nam sinh đó thêm vài lần. Bọn họ mặc đồng phục sạnh sẽ cùng một sắc xanh, nụ cười vô ưu vô lo, đang chia sẻ một thỏi kẹo doublemint, loại có vị bạc hà tươi mát, sảng khoái.
Liếc thỏi kẹo bạc hà trong tay bọn họ, Bạc Hà bỗng khó chịu chau mày, cắt đứt ánh nhìn, hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, cô ghét nhất là ăn kẹo bạc hà, cũng rất ghét ngửi thấy hương bạc hà.
Nhưng mùi vị thanh mát hòa quyện trong không khí cứ ôm cuốn lấy cô. Mỗi hơi thở, trong lồng ngực Bạc Hà lại chứa đầy hương thơm đó, cuối cùng cô không chịu được, phải xuống trước một bến.
Mười hai giờ trưa, Bạc Hà đúng giờ đến căn phòng bao trên tầng hai của một nhà hàng Trung Quốc mà Quý Phong đã đặt bàn.
Trong phòng bao rộng rãi chỉ có mình cô, sau khi ngồi xuống, chầm chậm uống một cốc trà nóng, đã quá giờ hẹn mười phút rồi, Quý Phong và Quý Vân vẫn chưa xuất hiện. Cô ghét nhất là người đến muộn, lập tức cầm điện thoại bấm số của anh.
“Hai người rốt cuộc có đến nữa không? Còn không đến em sẽ đi đó.”
“Đến rồi, đến rồi, chẳng phải vì đi lấy bánh sinh nhật cho em mới chậm sao? Xe đến cửa rồi, anh lên ngay đây. Ai da…”
Quý Phong đang nói chuyện, đột nhiên kinh hãi kêu lên, sau đó Bạc Hà nghe thấy đầu máy bên kia truyền đến tiếng xe cộ đụng nhau. Cô sững sờ. “Này, anh làm sao thế? Này này, nói gì đi!”
Giọng nói hoảng hốt của Quý Phong vang lên: “Chỉ vì nói chuyện với em, anh không chú ý phía sau có người đang lái xe đến, vừa mở cửa liền đụng trúng, anh phải đi xem người kia có bị làm sao không.”
Bạc Hà ngắt điện thoại, lập tức rời khỏi nhà hàng. Vừa ra cửa liền nhìn thấy phía bên trái nhà hàng chiếc Honda Accord của Quý Phong đang dừng ở lề đường. Một đám người đã vây thành một vòng bên cạnh chiếc xe, cô cũng nhanh chóng lách qua đám người vào trong xem.
Giữa đám người là một chiếc xe đạp bị đổ nằm trên đất, một thanh niên mặc áo sơ mi cộc tay màu xanh da trời ngồi trên mặt đất, quay lưng lại với Bạc Hà, đang cúi đầu quan sát vết xước trên cánh tay phải, máu đang chầm chậm thấm ra ngoài. Quý Phong ngồi xổm bên cạnh anh ta, mặt đầy vẻ xin lỗi. “Thật sự là ngại quá! Vì đang nghe điện thoại nên quên mất phải nhìn phía sau trước rồi mới được mở cửa xe, khiến anh bị thương rồi, tôi đưa anh đi bệnh viện kiểm tra nhé?”
Người đó chẳng hề ngẩng lên, chỉ lạnh nhạt nói ba chữ: “Không cần đâu.”
Giọng nói trẻ trung, cũng rất dễ nghe. Âm thanh trong trẻo như nước suối ùa vào tai Bạc Hà, khiến cô bất giác sững sờ. Giọng nói này…
Còn chưa kịp suy nghĩ, người thanh niên đó đã đứng lên, thân hình cao dong dỏng từ từ quay lại, đầu ngẩng lên, lộ ra khuôn mặt đẹp như một tác phẩm điêu khắc khiến trước mắt người ta sáng bừng.
Toàn thân Bạc Hà chấn động, sửng sốt nhìn chằm chằm khuôn mặt đó. Có lẽ phát hiện ra ánh mắt của cô, anh ta cũng nhìn về phía này, giật mình sững lại.
Hai ánh mắt chạm nhau trong thoáng chốc. Những chuyện cũ đã qua ngủ vùi trong biển ký ức lại đột nhiên bừng tỉnh, dưới mặt biển tĩnh lặng, những con sóng ngầm mãnh liệt bắt đầu cuộn trào.
Nhìn thấy khuôn mặt giống như sao mai buổi sớm thu hút sự chú ý của mọi người đang gần ngay trong gang tấc, Bạc Hà bất giác không tự chủ, cắn chặt môi dưới, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Gần như đồng thời, anh ta cũng mím chặt bờ môi mỏng thành một đường thẳng rắn đanh lạnh lẽo. Hai mắt ngưng lại thành hai điểm đen sâu thăm thẳm, tĩnh mịch vô cùng, dường như cất giấu màn đêm vô biên trong đó.
Quý Phong nhận ra: “Bạc Hà, hai người quen nhau sao?”
Bạc Hà cắn môi chẳng nói lời nào, còn người thanh niên kia cũng bình tĩnh, khuôn mặt không chút biểu cảm, quay người dựng chiếc xe đạp. Không ai trả lời câu hỏi của Quý Phong, nhưng dưới ánh mặt trời rừng rực giữa trưa này, anh lại rõ ràng cảm thấy không khí xung quanh biến đổi, tích tụ khí lạnh. Cảm giác lạnh lẽo đến từ Bạc Hà, cũng đến từ người thanh niên mặc áo sơ mi xanh lam kia.
Người thanh niên ấy nhanh chóng đạp xe rời đi, chiếc áo sơ mi xanh đón gió bay lên, dưới ánh mặt trời đầu hạ giống như một con sóng biển dịu dàng.
Nhưng trong mắt Bạc Hà, đó lại là sóng thần, cơn sóng thần cực lớn từng quét qua thời thanh xuân tươi đẹp của cô.
Tịch Duệ Nam – anh ta cũng ở thành phố cảng miền Nam này?!
Tịch Duệ Nam – anh ta cũng ở thành phố cảng miền Nam này?!
Khi Quý Vân ồn ào xông vào căn phòng bao, Bạc Hà đã bình tĩnh trở lại, đang làm như chẳng có chuyện gì cùng Quý Phong thảo luận xem nên ăn gỏi tôm hùm hay là tôm hùm rang muối tiêu.
“Chị Bạc Hà, em xin lỗi,