Chàng trai năm ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 326910
Bình chọn: 9.5.00/10/691 lượt.
ới anh. Sau khi bố anh tới tìm cô, biết được lý do anh bỏ nhà ra đi là vì Phạm Na, cô dành cho anh lòng cảm thông và thương xót vô hạn. Cảm thông kêu gọi tình yêu quay lại, chín năm sau, anh lại một lần nữa hôn cô, mặt cô đỏ ửng, hai mắt nhắm lại, ngầm đồng ý đề nghị bắt đầu lại của anh.
Thời khắc đó, anh không kìm được đã bật khóc, bởi vì anh bất giác nhớ đến lần đầu tiên hôn cô. Nụ hôn đầu tiên đó thuần khiết và tuyệt vời như thế, đó là thời khắc đẹp nhất trong hai mươi tư năm của cuộc đời anh, vì sao chớp mắt đã thành mây khói? Bây giờ, cuối cùng anh lại lần nữa hôn cô, nhưng nụ hôn này chứa đựng sự lừa dối và âm mưu.
Nụ hôn và nước mắt gắn kết lại quan hệ của anh và cô lần nữa. Anh thừa thắng xông lên, nắm chắc cơ hội hiếm có, đột phá vòng tuyến cuối cùng của cô. Cuối cùng cô hoàn toàn sa vào tay anh. Sau khi họ có quan hệ thân mật nhất, anh cảm thấy thắng lợi đã nằm trong tay rồi. Bởi vì cảm thấy thắng lợi đã nắm chắc trong tay, mà lần đó, khi nhìn thấy Quý Phong đưa Bạc Hà về nhà, anh đã mất kiên nhẫn suýt nữa ngửa bài với cô.
Anh không ngờ rằng, chỉ vài câu cãi vã, cô đã giận dỗi nói lời chia tay trước cả anh. Vừa kinh ngạc, anh vừa đột nhiên nhận ra cảm giác thắng lợi của mình đến quá sớm. Tuy đã có quan hệ thể xác nhưng trong thời đại này, điều đó có là gì chứ? Có được thân thể không thể coi là thắng lợi, có được trái tim mới là thắng lợi.
Cố gắng áp chế cơn giận dữ, anh buộc bản thân mình phải dịu dàng, quan tâm cô hơn. Cố ý không sử dụng bất kỳ biện pháp tránh thai nào, anh ác độc nghĩ, làm cho bụng cô to lên rồi mới vứt bỏ cô, khiến cô đau khổ không muốn sống nữa.
Chuyện hoàn toàn có được trái tim Bạc Hà không phải là quá khó, tình yêu nồng nhiệt, tình dục đắm say khiến hai người ngày càng thân mật. Cuộc sống của cô bắt đầu lấy anh làm trung tâm, hôm đó sau khi An Nhiên đến, cô thậm chí còn vòng vo hỏi đến chuyện kết hôn. Khi một người phụ nữ muốn kết hôn với một người đàn ông, chính là đã trịnh trọng muốn gửi gắm nửa phần đời còn lại của mình cho anh ta.
Kế hoạch đến đây cơ bản đã thành công, cuối cùng cô đã hoàn toàn trở thành con cá trong lưới của anh. Chỉ còn một lỗ hổng nhỏ nữa, không biết có phải ông trời âm thầm phù hộ cô không, cô lại không có thai. Nếu như anh kiêm trì theo kế hoạch cũ, vậy thì sẽ cần ít nhất một tháng nữa, đợi đến sau khi chắc chắn cô có thai mới đi nước cờ cuối cùng. Nhưng anh lại do dự, sau khi do dự, anh quyết định dừng ở đây. Anh không muốn tiêu tốn thêm thời gian một tháng nữa, nếu lại cùng cô sớm tối thân mật, anh sợ bản thân mình sẽ mềm lòng … nên quyết định nhanh chóng mổ bụng phanh thây con cá nằm trong lưới này.
Đây là bước cuối cùng, cũng là bước quan trọng nhất trong toàn bộ kế hoạch, anh đã hoàn thành mỹ mãn. Kích động chọc giận Bạc Hà không hề khó, cô cũng không phải là một người bình tĩnh, lý trí, sau khi phát hiện bị anh lừa, trong cơn phẫn nộ, cô chẳng hề suy nghĩ gì liền đâm anh.
Đến đây, kế hoạch báo thù của anh hoàn toàn thành công, tất cả những nỗi đau anh phải chịu đựng năm đó, toàn bộ trả lại cho cô theo cách cô đã làm với anh, hơn nữa còn trả gấp bội. Cô thất thân với anh, lại bị anh vứt bỏ thảm hại, còn phải đối diện với họa lao tù. Anh biết sự báo thù của mình hơi quá đà nhưng bây giờ cô đã là người trưởng thành rồi, chắc chắn khả năng chịu đựng sẽ tốt hơn so với anh lúc mười lăm tuổi. Hơn nữa, nhiều năm như vậy rồi, anh cũng cần tính thêm chút lãi.
Đại công cáo thành, mục đích trù tính thực hiện từng bước không biết mệt mỏi bao ngày đã đạt được. Thời khắc đầu tiên, anh sung sướng vô hạn, nhưng phút sung sướng đó lại giống như màn sương mỏng manh chẳng mấy chốc đã tan mất. Cảm giác sảng khoái mà việc báo thù thành công mang lại không hề nhiều giống như tưởng tượng, trái tim anh đột nhiên cảm thấy trống rỗng vô hạn.
Sau khi từ nhà hàng đến đồn công an, Bạc Hà vẫn câm lặng, cứng đờ như khúc gỗ, phản ứng của cô khiến anh thấy hơi bất ngờ. Điều này không phải tính cách của cô, cô cần phải giống như phát điên nhào đến chửi mắng anh, đánh anh mới đúng lẽ thường. Nhưng cô lại yên tĩnh ngồi trong một góc, không nhỏ một giọt nước mắt, thậm trí tròng mắt cũng không đỏ lên, chỉ có sắc mặt trắng bệch khác thường, trầm mặc, vô cảm.
Biểu hiện càng khác thường thì càng chứng minh cô đã chịu đả kích rất lớn, cho nên mới có thái độ khác thường như thế. Từ điều này, Tịch Duệ Nam biết được thành công của mình lớn đến mức nào, nhưng vì sao anh không cảm thấy vui vẻ? Do phản ứng của cô không phải là điều anh mong muốn? Anh muốn nhìn thấy bộ dạng giận dữ điên cuồng của cô hơn, chứ không phải là sự ngoan ngoãn phục tùng giống như con chiên thế này.
Xem ra lần này thực sự dọa được cô rồi, khi hai mươi tư tuổi, dường như sức chịu đựng của cô còn kém hơn cả anh năm mười lăm tuổi. Nhưng đối với một người con gái mà nói, việc phạm tội phải vào tù là chuyện khó có thể tưởng tượng được, cho nên cô sợ hãi đến mức có biểu hiện khác thường là đúng thôi, nhưng lại quật cường không muốn cúi đầu xin lỗi anh. Khi biết tất cả những hành động, biểu hiện tốt đẹp trước đó