XtGem Forum catalog
Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327420

Bình chọn: 7.5.00/10/742 lượt.

tay cô nữa, lúc cùng nhau chen lên xe buýt, anh càng nắm chặt tay cô. Bàn tay nhỏ nhắn của cô lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay to lớn của anh, có một cảm giác chắc chắn, yên bình giống như trần ai lạc định1.

1. Thành ngữ, ý chỉ sự việc đã trải qua, rắc rối phức tạp nhưng cuối cùng đã có được kết quả.

Tiếng chuông điện thoại vẫn kêu, Bạc Hà vô thức nhìn Tịch Duệ Nam bên cạnh, nhanh chóng ấn nút từ chối. Như cảm nhận được điều gì, anh quay sang, hỏi: “Điện thoại của ai thế, vì sao không nghe?”

Cô ngần ngừ trong thoáng chốc, cuối cùng nói: “Không có gì, điện thoại rác của hệ thống di động, em nhìn thấy số máy nên từ chối luôn.”

Anh không nói gì nữa, lấy một bình sữa chua nguyên kem từ tủ lạnh ra, cẩn thận xem hạn sử dụng. Sau đó đặt vào trong xe đẩy, Bạc Hà vừa thấy vội vàng cúi xuống nhìn. “Anh lấy nhãn hiệu gì? Em quen uống sữa chua của Quang Minh.”

Anh khẽ gật đầu. “Anh biết rồi, anh lấy sữa của hãng Quang Minh mà.”

“Làm sao anh biết?”

“Trong tủ lạnh vẫn luôn để sữa chua của hãng này, trừ phi anh là kẻ mù mới không thấy. Loại giăm bông thịt bò này, em cũng thường xuyên mua, lấy thêm hai túi phải không?”

Anh tỉ mỉ như thế, chỉ nhìn đồ cất trữ trong tủ lạnh đã biết được khẩu vị, sở thích của cô, trái tim Bạc Hà bỗng chốc mềm mại như bông, ngọt ngào như mật.

Lúc đi qua khu bán hoa quả, trước một đống quýt vỏ xanh, căng tròn, Tịch Duệ Nam dừng chân lại. “Mua ít quýt nhé!”

Đang là mùa quýt nên có không ít khách hàng đến để lựa chọn, nếm thử quýt tươi, anh cũng chen vào, cẩn thận kĩ càng chọn chục quả quýt xanh, mang đến chỗ cân.

Điện thoại của Bạc Hà lại kêu lên lần nữa, vẫn là số máy của Tịch Văn Khiêm, thấy Tịch Duệ Nam đi cân quýt, cô vội vàng nghe máy. “A lô, có chuyện gì không ạ?”

“Bạc Hà, Nam Nam vẫn không chịu gặp bác sao?”

“Đúng ạ, anh ấy không cho người khác nhắc đến bác, cháu thực sự chẳng có cách nào giúp được bác.”

Tịch Văn Khiêm trầm mặc một lát. “Nếu Nam Nam thực sự không muốn gặp, bác cũng không miễn cưỡng, nó ở bên này mọi chuyện cũng coi như ổn định rồi, vậy bác sẽ quay về trước. Nhưng những giấy tờ kia của nó vẫn ở chỗ bác, Bạc Hà, cháu có thể sắp xếp trong hai ngày đến lấy giấy tờ cho Nam Nam giúp bác được không?”

Lúc này Bạc Hà mới nghĩ đến việc giấy tờ của Tịch Duệ Nam vẫn ở chỗ Tịch Văn Khiêm, thực sự phải đi một chuyến để lấy về. Thấy Tịch Duệ Nam đang quay lại, cô nhanh chóng nói thời gian địa điểm gặp mặt rồi vội vàng ngắt máy. Anh không để ý thấy cô đã nghe điện thoại, đi đến bên cạnh nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, nói: “Đi thôi, nên về rồi.”

Bạc Hà tỉ mỉ làm bữa trưa, Tịch Duệ Nam cũng ăn rất nhiều. Sau khi ăn cơm xong, anh rửa bát, cô lau bàn, giống như một đôi vợ chồng chung sống với nhau, phân công cũng hài hoà, bình ổn an lạc.

Vẫn chưa có điện lại, Tịch Duệ Nam rửa bát xong, đầu đầy mồ hôi, chui ngay vào nhà tắm xả nước lạnh cho đỡ nóng. Trong lúc anh xối nước, cuối cùng điện cũng về, Bạc Hà nhanh chóng vào phòng ngủ bật điều hoà lên, sau đó lại đi mở điều hoà ở phòng ngủ cho khách, như vậy khi Tịch Duệ Nam tắm xong quay lại thì phòng đã mát rồi.

Từ phòng tắm đi ra, Tịch Duệ Nam chỉ mặc một chiếc quần sóoc rộng rãi dài đến đầu gối. Thân trên để trần, làn da màu nâu khoẻ khoắn vẫn còn vương những giọt nước long lanh, mái tóc lướt khướt, nước vẫn đang nhỏ giọt.

“Vì sao anh không lau khô rồi hãy ra ngoài?”

“Cố ý không lau cho mát. Nhưng vì người còn ướt nên anh chưa mặc áo đã ra ngoài, không sao chứ?”

Bạc Hà nhớ lại lần trước mình từng nghiêm giọng hạ lệnh, nhưng mà vào thời khắc này, mặt cô bỗng đỏ bừng, nhìn lảng sang chỗ khác, nói: “Có điện rồi, em cũng đã mở điều hoà trong phòng của anh rồi. Anh lau khô người rồi hẵng vào, nếu không dễ bị cảm lạnh lắm, lần trước anh bị sốt chưa biết chừng vì tắm xong không mặc quần áo đã vào phòng điều hoà đấy.”

Tịch Duệ Nam nghe lời lau khô người, mặc áo ba lỗ rồi vào phòng ngủ dành cho khách. Bạc Hà bận rộn cả buổi sáng, người cũng toàn mồ hôi nên vào nhà vệ sinh tắm rửa thay đồ ngủ, chuẩn bị ngủ trưa.

Nhưng đến khi lên giường, cô lại chẳng thể nào ngủ được, trong đầu nhớ đến chuyện đêm qua. Ga giường đã được thay nhưng trên gối vẫn còn lưu lại hơi thở của Tịch Duệ Nam, hơi thở ấm áp giống như ánh mặt trời trên làn da của anh, cô vô thức hít thật sâu.

“Bạc Hà!” đột nhiên Tịch Duệ Nam gõ cửa phòng cô. “Điều hoà trong phòng anh hỏng rồi, tự dưng ngừng chạy, em có biết số điện thoại của nơi sửa chữa không?”

“Điều hoà hỏng rồi à, đợi em tìm xem.”

Bạc Hà nhanh chóng dậy tìm số điện thoại của nơi sửa chữa điều hoà và gọi qua đó nhưng chẳng có người nghe máy, chắc là buổi trưa họ đi ăn hết rồi.

“Chán thật, mãi mới có điện thì điều hoà lại hỏng, anh còn đang định đi ngủ trưa.”

Bạc Hà chần chừ một hồi, cuối cùng lí nhí nói: “Hay là… anh đến phòng em ngủ trưa đi, dù sao em cũng không ngủ, muốn vẽ tranh.”

Tịch Duệ Nam đắn đo. “Em không ngủ trưa sao? Vậy… anh ngủ một giấc nhé.”

Nhường giường lại cho Tịch Duệ Nam, Bạc Hà ngồi trước máy tính đặt cạnh giường, cố gắng tập trung tinh thần vẽ bản thảo. Nhưng cô liên tục thất thần, thỉnh thoả