Chàng trai năm ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327572
Bình chọn: 9.5.00/10/757 lượt.
u mà năm đó Tịch Duệ Nam thổ lộ với bố mình, gò má nóng lên, trong lòng chua xót, không cầm được nước mắt. Hoá ra khi đó anh thật sự thích cô, thích rất thật lòng, nhưng vì sự kích động và lỗ mãng của anh, thêm vào cái nhìn thiên kiến cố chấp của cô, hai người bọn họ dễ dàng đi đến cực đoan, cùng nhau phá huỷ tình yêu ngây thơ, thuần khiết và mong manh đó.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại với Tịch Văn Khiêm, Bạc Hà đứng ngoài ban công thất thần rất lâu. Tâm trạng của cô giống như một dải đồng hoang cỏ xanh um tùm, nhìn có vẻ bình yên, thực ra khi gió nhẹ khẽ lướt qua, mỗi cọng cỏ đều khe khẽ run rẩy…
Tiếng chuông cửa phá tan trạng thái thất thần của Bạc Hà, cô vội chạy ra mở cửa. Quý Phong cách một hộp đồ ăn đứng ở ngoài. Cô sững sờ. “Sao anh lại đến đây?”
“Anh đến xem em xử lý xong chưa? Tịch Duệ Nam…”
Giọng Quý Phong nói sang sảng, Bạc Hà cuống quýt giơ ngón tay lên miệng ra hiệu cho anh nói nhỏ thôi, vì Tịch Duệ Nam chắc chắn không muốn nghe thấy bọn họ bàn luận chuyện xảy ra ở nhà hàng.
Anh hiểu ý cô, hạ thấp giọng, hỏi: “Tịch Duệ Nam quay lại rồi à?” Bạc Hà gật đầu.
“Quay lại là tốt, cậu ấy vừa nhìn thấy bố mình liền quay đầu đi, cứ như là oan gia gặp nhau, thật không thể hiểu nổi.”
Quý Phong nói xong, thấy Bạc Hà có vẻ không muốn nói nhiều nên cũng không nói thêm nữa. Đặt hộp cơm trong tay xuống bàn ăn. “Anh bảo người ta đóng hộp đồ ăn mang đến, tối nay bọn em chắc là vẫn chưa ăn uống gì phải không?”
Bạc Hà lúc này mới giật mình cảm thấy dạ dày đang kêu réo, vừa cảm ơn Quý Phong, cô vừa đi gõ cửa phòng ngủ cho khách: “Tịch Duệ Nam, ra ăn cơm thôi.”
Anh không mở cửa, chỉ nói vọng ra: “Tôi không đói.”
Quý Phong không ở lại lâu, Quý Vân đi xem phim với bạn học, vừa gọi điện thoại bảo anh đi đón, trước khi vội vàng rời đi, anh không quên dặn dò: “Bạc Hà, có chuyện gì thì cứ gọi điện cho anh.”
Quý Phong đi chưa được bao lâu, Tịch Duệ Nam mở cửa phòng, tay cầm quần áo, mặt mũi lạnh tanh, đi vào phòng vệ sinh chuẩn bị tắm rửa. Anh vừa đóng cửa lại, Bạc Hà đột ngột nhớ ra, lấy chiếc ba lô treo bên ngoài, lôi ra một chai dầu gội đầu, chạy ra gõ cửa.
“Tịch Duệ Nam, dầu gội đầu hết rồi, hôm nay mua chai mới, anh mở cửa cầm lấy này.”
Cửa mở, Tịch Duệ Nam đứng liếc nhìn chai dầu gội đầu trong tay cô, không đón lấy mà ngước mắt lên đăm đăm nhìn cô. Ánh mắt anh rất kỳ quái, vừa nóng bỏng như lửa thiêu lại vừa lạnh giá như băng tuyết khiến người ta không hiểu được.
Tay Bạc Hà đang cầm chai dầu gội hơi cứng lại, cô bước vào phòng vệ sinh, đặt chai dầu gội lên bệ bồn rửa mặt. Lúc cô quay người chuẩn bị đi ra, Tịch Duệ Nam duỗi một cánh tay chống lên thành cửa, ngăn cản đường đi của cô. Anh hơi khom người xuống, chăm chú nhìn vào mắt cô. “Bạc Hà, cô không thể lừa dối tôi như thế này.”
Ngữ khí của anh bình thản, như là một câu trần thuật bình thường, nhưng mỗi chữ lại giống như thấm qua nước hoàng liên đắng chát.
Bạc Hà trợn tròn mắt. “Tôi… tôi không phải muốn lừa anh… bởi vì bố anh, ông ấy…”
Lời Bạc Hà vẫn chưa nói xong đã bị Tịch Duệ Nam cắt ngang. “Đừng nhắc đến ông ấy, tôi đã không có bố nữa rồi, tôi coi mình là cô nhi, cô nhi mẹ chết, bố cũng không cần.”
Từ “cô nhi” này khiến trái tim Bạc Hà mềm nhũn. “Được, tôi không nhắc đến ông ấy, anh… cũng đừng có quá buồn bã nữa.”
Anh càng cúi gần cô hơn, ánh mắt sâu thẳm. “Cô đang an ủi tôi? Cảm ơn sự quan tâm của cô.”
Khoảng cách giữa hai bọn họ rất gần, cô có thể ngửi được hơi thở trong miệng anh khi nói chuyện, có sự tươi mát giống như hương bạc hà, đó là hơi thở chỉ riêng anh mới có. Đột nhiên, cô nhớ đến tiết hoá học của chín năm trước, bọn họ cũng kề sát nhau như thế này, gần như đến mức có thể cảm thấy được hơi thở khe khẽ của đối phương. Thời khắc đó, trong không khí phảng phất như có tia lửa điện trong suốt loé qua.
Dường như có hồi tưởng y hệt cô, Tịch Duệ Nam đột nhiên khẽ hỏi: “Bạc Hà, vào lúc đó, em đã thích anh đúng không?
Bạc Hà hoảng loạn cúi đầu, muốn chui qua dưới cánh tay anh để ra ngoài. “Anh tắm rửa đi, tôi ra ngoài trước đây.”
Nhưng cô bị anh dùng tay kia ấn vai lên cánh cửa, không động đậy được, mắt anh cố chấp bắt giữ ánh mắt tránh né của cô, lặp lại câu hỏi: “Vào lúc đó, em đã thích anh đúng không?”
Đoạn tình yêu đơn thuần thời niên thiếu đó thực sự quá ngắn ngủi, cách qua dòng sông thời gian quay đầu nhìn lại, có cảm giác hoảng hốt như trong mơ, khiến người ta nghi hoặc không biết có phải nó đã thực sự xảy ra. Sự nghi hoặc Tịch Duệ Nam chôn giấu nhiều năm trong lòng, giờ này phút này, anh bất chấp tất cả muốn đòi cô đáp án bằng được. Dáng vẻ cố chấp truy vấn của anh toát lên mấy phần non nớt như thời niên thiếu, khiến trái tim cô đột nhiên có cảm giác đau đớn giằng xé, cuối cùng, cô khẽ gật đầu một cái.
Hai bàn tay anh khẽ run rẩy di chuyển hướng lên trên, từ bả vai cô chuyển đến dưới cần cổ cô.
Bạc Hà vô thức nhắm mắt lại, toàn thân bỗng cứng đờ, các giác quan lại trở nên nhạy bén chưa từng có. Cảm nhận bờ môi mềm mại của anh mơn man trên môi cô, ấm áp mà ẩm ướt, mang theo vị mặt chát – anh khóc trong lúc hôn cô.
Nước mắt