Chàng trai năm ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327675
Bình chọn: 7.5.00/10/767 lượt.
hỉ khẽ giọng nói một cậu: “Làm phiền cô rồi.”
Bạc Hà bưng chậu nước tiểu lẳng lặng đổ đi rồi rửa sạch sẽ, đem nó đặt trở lại dưới chân giường, có thể buổi tối Tịch Duệ Nam vẫn cần dùng đến.
Tấm chăn mỏng Tịch Duệ Nam đắp đã bị mồ hôi của anh thấm ướt, không thể đắp tiếp được, cô liền lấy chiếc chăn nhẹ mình đắp đến đổi cho anh. Quần áo trên người anh ướt đẫm mồ hoi cũng phải thay ra hết, cô lấy áo phông, quần lót và một chiếc khăn khô để ở bên giường, tỏ ý để anh tự thay. Sau đó cô lại lùi ra khỏi phòng, đi vào bếp múc canh thịt nạc bí đao đã hầm sẵn ra. Canh này là bác sĩ giới thiệu, nói rằng bệnh nhân sốt cao cần bổ sung nước để giảm nhiệt độ, bí đao hầm thịt nạc nhừ một chút, cho ít muối, vừa có thể giúp bệnh nhân bổ sung lượng nước vừa có thể tăng cường dinh dưỡng.
Ước chừng Tịch Duệ Nam đã thay quần áo xong, cô bưng bát canh, gõ cửa vào phòng, nhưng phát hiện anh, vẫn mặc nguyên như cũ, quần áo sạch và khăn bông còn nguyên ở đầu giường, anh nhắm mắt như là đang ngủ say.
Cô đặt bát canh xuống, đi qua khẽ lay anh. “Dậy đi! Sao anh không thay quần áo ướt đã ngủ rồi?”
Anh hơi hé mắt, bộ dáng vô cùng mệt mỏi vô lực, khẽ lắc đầu, giọng nói khản đặc. “Không cần thay đâu.”
Sao có thể không thay chứ, mặc đồ ướt đẫm mồ hôi này không cẩn thận sẽ làm anh sốt lần nữa. Nhưng dù Bạc Hà nói đi nói lại rằng áo đã ướt không thể không thay, Tịch Duệ Nam vẫn chẳng động đậy, nằm im đó, bộ dáng vô cùng yếu ớt, đến đầu cũng lười lắc.
Bạc Hà hiểu ra. “Có phải là anh không còn sức để thay quần áo không?”
Tịch Duệ Nam nhắm mắt lại giống như không nghe thấy, nhưng hai hàng lông mi khẽ lay động. Xem ra cô đoán trúng rồi, anh không có đủ sức để thay quần áo. Anh vốn là bệnh nhân đang trong giai đoạn phục hồi sau phẫu thuật, một trận sốt cao vừa rồi khiến anh vô cùng suy nhược, sau khi vật lộn bò dậy đi tiểu một lần thì không còn sức làm việc khác nữa.
Đắn đo hồi lâu, Bạc Hà nói với anh: “Quần áo ướt không thay không được, tôi giúp anh thay ra nhé. Nào, anh cố ngồi dậy trước đã!”
Cô đỡ Tịch Duệ Nam ngồi dậy, toàn thân anh mềm nhũn vô lực, dựa vào đầu giường mới miễn cưỡng chống giữ được cơ thể, thở dốc không ngừng. Cô cởi chiếc áo phông ướt sũng trên người anh ra trước, lại dùng khăn bông khô lau người cho anh. Làn da màu nâu từng tấc từng tấc trượt qua dưới ngón tay cô, cách lớp khăn bông cũng có thể cảm thấy được sự trơn láng và rắn chắc. Cái cảm giác mặt đỏ bừng, tim đập nhanh lại ập đến, thân thể anh mang theo nhiệt lượng nóng như lửa thiêu, truyền sang cả người cô.
Sau khi giúp anh thay áo phông sạch sẽ, cô thực sự không có dũng khí giúp anh thay quần nữa. lúc này cô mới thực sự bội phục dũng khí của An Nhiên, dám lau người cho Phó Chính, nhưng Phó Chính là người đang hôn mê, vô tri vô giác, sự ngượng ngùng và khó xử của cô ấy cũng bớt đi được rất nhiều, còn bây giờ cô giúp Tịch Duệ Nam thay quần áo, anh lại cứ im lặng nhìn cô. Thực ra không phải anh đang nhìn cô, mà là nhìn bàn tay cầm khăn bông của cô, ánh mắt chăm chú quan sát bàn tay ấy di chuyển, vẻ mặt anh phức tạp khó có thể nói thành lời.
Bạc Hà cầm quần lót để trước mặt anh, lí nhí nói: “Cái này… tôi không được tiện lắm… anh cố gắng tự thay nhé!”
Tịch Duệ Nam lúc này mới ngước mắt lên nhìn cô, chỉ một ánh mắt rồi nhanh chóng quay đi, trên mặt hiện lên vẻ lúng túng và xấu hổ, giọng khản đặc đáp một chữ gần như không nghe rõ: “Được.”
Bạc Hà thoát khỏi áp lực, ra khỏi phòng, tâm trạng nhẹ nhõm nhưng còn một dư vị khác khó nói lên lời…
Sáng sớm hôm sau, cơn sốt cao của Tịch Duệ Nam đã hạ. Bác sĩ cộng đồng lại đến nhà tái khám, vẫn truyền cho anh một chai dịch, thêm cả dịch dinh dưỡng, dặn dò anh vừa mới hồi phục nên dùng thuốc tiêm thì hiệu quả tốt hơn và vẫn phải tiếp tục uống thuốc trong hai ngày nữa.
Sau đợt sốt cao, cơ thể của Tịch Duệ Nam vô cùng suy nhược, sáng sớm tỉnh dậy, anh mệt mỏi ăn được mấy miếng rồi lại nặng nề ngủ thiếp đi. Bạc Hà thấy anh đã không sao rồi, liền thôi túc trực bên cạnh anh, quay về phòng ngủ chính làm việc. Hôm qua đã bỏ dỡ công việc cả một ngày, cô còn mấy bức tranh phải giao nên phải tranh thủ thời gian làm cho đúng hạn.
Ngồi trước máy tính, cô toàn tâm toàn ý vẽ một bức tranh minh hoạ.
Rầm… oành… Đột nhiên, tiếng vật nặng đổ xuống ở bên kia bức tường khiến Bạc Hà giật mình kinh hãi. Cô vội vàng xông qua phòng ngủ cho khách, mở cửa ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến cô giật mình. Giá treo quần áo vốn được dùng để treo bình truyền dịch bị đổ xuống đất, bình thuốc nước vỡ tan tành, trên sàn gỗ vàng nhạt có máu tươi loang lổ. Máu ở đâu ra?
Bạc Hà nhìn sang Tịch Duệ Nam, anh đang nhắm mắt nằm cuộn tròn trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu kim cắm vào tĩnh mạch trên mu bàn tay trái đã được rút ra, dưới lớp vải trắng có một đường máu đỏ đang uốn khúc chảy xuống.
Trong đường ống nhựa truyền dịch bị anh giằng ra vứt sang bên cũng tích đầy máu đỏ.
Bạc Hà lúc này mới hiểu đã xảy ra chuyện gì, cô mải làm việc, quên mất Tịch Duệ Nam vẫn đang truyền dịch, sau khi nước thuốc truyền hết lại hút ngược máu từ tĩnh mạch mà cô không hay b
