Chàng trai năm ấy
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327834
Bình chọn: 8.5.00/10/783 lượt.
gái, mình và A Mạn là hai mỹ nữ cũng không khiến cậu ấy động lòng được, huống hồ là người có bộ dạng nam tính như cậu, cho nên cậu yên tâm một tram hai mươi phần tram là cậu ấy sẽ không làm phiền cậu đâu.”
(1) Câu nói trong Khổng Tử ngữ lục, có nghĩa là thứ không hợp lễ thì không nhìn, điều không hợp lễ thì không nghe.
Bạc Hà nghe thấy thế thì trong lòng rúng động, rất lâu không đáp, An Nhiên chớp thời cơ, nói: “Không lên tiếng mình coi như cậu đồng ý rồi đó.”
Mặt cứng như gỗ không chút biểu cảm, Bạc Hà đưa Tịch Duệ Nam về căn hộ của mình, nghĩ đến việc ít nhất trong vòng một tháng cô phải sớm chiều ở cùng anh, cảm giác trong lòng cũng không biết phải hình dung như thế nào.
Tâm trạng của Tịch Duệ Nam chắc cũng giống như cô, cả đoạn đường đều trầm mặc không nói. Sau khi vào phòng khách, nhìn thấy di ảnh của Bạc Gia Khánh treo trên tường, anh mới ngạc nhiên thốt lên: “Bố cô… cũng qua đời rồi?”
Chữ “cũng” kia khiến cô lập tức có phản ứng, đáp lại bằng một câu hỏi giống hệt như vậy: “Mẹ anh… cũng qua đời rồi?”
Anh im lặng một lát. “Mẹ tôi qua đời rồi.” Giọng nói vô cùng đau khổ khiến bầu không khí tràn ngập sự bi thương.
Cô vô thức nhìn anh một cái, khuôn mặt trắng xanh, biểu cảm bi thương, mắt hơi ươn ướt. Rõ ràng việc mẹ anh qua đời khiến anh chịu một sự đả kích lớn, mang đến cho anh sự tổn thương và nỗi đau sâu sắc.
Cô có thể hiểu tâm trạng của anh. Khi bố bị bệnh rồi rời bỏ thế gian, cảm giác đau đớn đó khiến cô khóc đến đứt từng khúc ruột, hận đến mức thần Phật cùng phẫn. Vì sao bố của người khác có thể sống thọ đến hết tuổi trời, còn bố cô lại phải rời nhân thế quá sớm như vậy? Cô chỉ có thể làm con gái của bố được hai mươi tư năm, bố còn từng nói, cho dù cô sống đến sáu mươi tuổi thì trong mắt ông, cô vẫn là con gái nhỏ không trưởng thành. Nhưng cô lại không có phúc được làm cô con gái nhỏ của bố nữa rồi. Người thương yêu cô nhất trên thế giới này đã đi rồi, từ nay cô sống trên thế gian này không còn có bố nữa.
Đồng bệnh tương liên, một cảm giác bi thương từ đáy lòng Bạc Hà dâng lên. “Chuyện xảy ra khi nào?”
“Năm hai đại học, tai nạn xe.” Bảy chữ đơn giản, chứa đựng sự chua cay và thương xót vô hạn.
Cô trầm mặc rất lâu. “Kìm nén đau thương, chấp nhận biến cố.”
Lời an ủi bình thường nhất lại giành được sự cảm kích từ tận đáy lòng anh, thể hiện rõ trong ngữ khí: “Cảm ơn.”
Đây là lần đối thoại hoà bình nhất giữa hai người bọn họ kể từ lúc trùng phùng cho đến nay.
Sauk hi Tịch Duệ Nam vào sống trong căn hộ của Bạc Hà, cô không hề có cảm giác bị làm phiền.
Anh rất yên tĩnh, có lúc yên tĩnh đến mức như không tồn tại. Đa số thời gian, anh chỉ ở trong phòng ngủ dành cho khách, ít khi ra khỏi phòng.
Còn Bạc Hà cũng chủ yếu ở trong phòng ngủ của mình, đây cũng là phòng làm việc của cô, bàn máy tính đặt ngay bên cạnh giường, trên tủ đầu giường có một bình nước lớn và mấy túi đồ ăn như bánh ngọt, lương khô, lúc vẽ mệt có thể uống nước và ăn lót dạ. Bình thường ngoài lúc đi nhà vệ sinh ra, cô có thể cả ngày không ra khỏi phòng một bước.
Bây giờ đương nhiên không thể giữ nếp sinh hoạt như trước nữa, có một bệnh nhân đang dưỡng bệnh ở trong nhà, hằng ngày cô phải ra ngoài mua đồ ăn, một ngày nấu cơm ba bữa. Chỉ những lúc ăn cơm, hai người mới chạm mặt trong phòng ăn, còn thời gian khác thì ai ở phòng người đó, hai bên không can thiệp vào cuộc sống của nhau.
Bạc Hà không biết Tịch Duệ Nam cả ngày ở trong phòng làm gì, căn phòng dành cho khách đó không lớn, chỉ có một chiếc giường, một tủ quần áo, thêm một bộ bàn ghế, anh ở bên trong cả ngày trời chắc là rất buồn chán.
Có lần cửa phòng đó không đóng chặt, Bạc Hà ra khỏi phòng đi vệ sinh, cửa phòng ngủ của cô đóng vào mở ra khiến cửa phòng ngủ bên cạnh rung lên, mở hé ra một khe nhỏ, cô liếc mắt nhìn vào thấy Tịch Duệ Nam đang nằm trên giường, hai tay gối sau đầu, đờ đẫn nhìn trần nhà, ánh mắt thất thần, ngẩn ngơ nằm đó.
Ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cô vẫn không gõ cửa, nhưng lúc ăn tối, cô như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, tiện miệng nói: “Hằng ngày anh ở trong phòng rất buồn chán phải không? Nếu rảnh rỗi thì có thể đến phòng khách xem tivi.”
Sự quan tâm của cô thể hiện rất bình thản, rõ ràng khiến Tịch Duệ Nam thấy bất ngờ. Ngơ ngác một lúc, anh mới khẽ giọng nói: “Không cần đâu, tôi sợ ngồi trong phòng khách cô sẽ thấy bất tiện.”
Bạc Hà nhất thời không hiểu. “Anh ở phòng khách xem tivi, tôi ở trong phòng vẽ tranh, anh lại chẳng làm ảnh hưởng được đến rồi, có gì bất tiện chứ?”
Anh do dự một chút rồi thấp giọng nói ra lý do: “Lúc tôi sống ở nhà An Nhiên, có hôm A Mạn tăng ca đến sáng sớm, ngày hôm sau ngủ bù đến hơn mười giờ sáng, mơ màng dậy đi vệ sinh, nhất thời quên mất tôi đang sống nhờ ở đó, chỉ mặc chiếc váy ngủ dai dây ít vải đi ra ngoài… đụng mặt ở phòng khách… hai bên đều rất lúng túng. Sau đó, tôi cố gắng chỉ ở trong căn phòng nhỏ không ra nữa.”
Quả nhiên là phi lễ vật thị, Bạc Hà vô thức nhìn anh bằng một ánh mắt sâu xa. Anh mẫn cảm phát giác ra ánh mắt này của cô, nhanh chóng phản ứng, ánh mắt sáng lên khác thường, trong hai đồng tử