Old school Easter eggs.
Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327945

Bình chọn: 8.5.00/10/794 lượt.

huyện cũ, cũng không nói về cuộc sống trước mặt, bất luận cô hỏi han thế nào, từ đầu chí cuối anh cũng không tiết lộ vì sao anh lại rơi vào tình cảnh chẳng có gì, bơ vơ không chỗ dựa như bây giờ.

Cuối cùng, An Nhiên đành tìm bừa vài lời vớ vẩn, bang quơ để nói, ví dụ như anh học chuyên ngành tin học, cô liền hỏi những vấn đề liên quan đến tin học, anh sẽ lập tức trả lời. Trong lúc vô tình nhắc đến thời đại học, cô còn biết anh từng đại diện cho khoa tham gia một cuộc thi tin học và giành được giải nhì.

“Chà, cậu lợi hại như vậy, nhất định là nhân vật đứng đầu trong khoa rồi, chắc có nhiều cô gái thích cậu nhỉ? Nói thật đi, cậu đã có mấy cô bạn gái rồi?”

An Nhiên biết rất rõ người đẹp trai lại thông minh giống Tịch Duệ Nam, ở trường đại học sẽ nhận được sự chào đón nồng nhiệt của các nữ sinh như thế nào. Cô cũng là người từng trải qua, thời gian bốn năm đại học, cô đã nhìn thấy không biết bào nhiêu nữ sinh xinh đẹp và nam sinh anh tuấn bị người ta theo đuổi, ong vờn bướm lượn thành bầy. Trong tưởng tượng cuả cô, Tịch Duệ Nam từng có tam hay mười cô bạn gái thì chẳng có gì lạ. Vườn trường đại học vốn chính là sân khấu đẹp nhất để diễn vở kịch yêu đương, thêm vào đó thanh niên ở thế kỷ 21 quan niệm cởi mở hơn đối với chuyện tình cảm, phần lớn đều là “hợp thì yêu không hợp thì giải tán”, việc anh vừa hát xong tôi lên sân khấu chẳng có gì mới mẻ.

Ai ngờ, sau khi Tịch Duệ Nam trầm ngâm hồi lâu lại nhỏ giọng nói: “Không có, một người cũng không có.”

An Nhiên cảm thấy rất khó tin, nhưng ngữ khí và nét mặt của Tịch Duệ Nam đều cho cô biết là anh nói thật.

Ngữ khí của anh rất bình thản, nét mặt cũng rất bình thản, nhưng trong mắt anh lại có biểu cảm… rất sâu xa, cô không hiểu được thần sắc phức tạp đó rốt cuộc là gì. Ngập ngừng hồi lâu, cô mới thận trọng, e dè hỏi: “Một người cũng không có? Vì sao cậu lại không có bạn gái?”

Anh đáp rất đơn giản: “Thấy vô nghĩa!”

An Nhiên thực sự không hiểu câu trả lời “thấy vô nghĩa” này của anh từ đâu mà có. Không có bạn gái thì làm sao biết được có ý nghĩa hay không?

Hơn nữa, khẩu khí và tâm trạng buồn chán này của anh khiến cô bất giác liên tưởng đến bạn mình, liền tiện miệng nói: “Ôi, câu trả lời của cậu sao lại giống Bạc Hà như vậy? Cô ấy cũng không có bạn trai, còn nói rằng yêu đương là chuyện vô nghĩa nhất dưới gầm trời này.”

Tịch Duệ Nam chần chừ không đáp, An Nhiên như được cảnh tỉnh, rốt cuộc quan hệ giữa anh và Bạc Hà vẫn luôn căng thẳng, tuy lần này có dịu hơn nhưng có thể anh vẫn không muốn nói đến cô ấy. Cô nhanh chóng chuyển đề tài nhưng anh lại nửa nghe nửa không, tư duy dường như đã theo những cơn gió bay đến phương trời xa xôi nào đó.

Khi Bạc Hà lần nữa nhận được điện thoại báo cáo của An Nhiên, nói Tịch Duệ Nam đã chuyển vào căn hộ chung cư của cô ấy sống, trong lòng cô bỗng thấy buồn bực. “Biết rồi, không còn chuyện gì thì mình dập mát đây.”

Việc An Nhiên chia tay Phó Chính nhanh như chớp, sau đó đón Tịch Duệ Nam đến căn hộ của cô ấy để tĩnh dưỡng khiến cảm xúc của Bạc Hà xáo trộn.

Cô cảm thấy chuyện chia tay của An Nhiên và Phó Chính quá qua loa đại khái, nhưng cô không có quyền phát ngôn. Đây là chuyện riêng của An Nhiên, dù có là bạn bè thân thiết đi chăng nữa, cô cũng không thể can thiệp chuyện tình cảm của người ta. Mà cô ấy chủ động gần gũi Tịch Duệ Nam, cô càng không thể nói gì, cô dựa vào cái gì để ngăn cản cô ấy theo đuổi người mình thích chứ?

An Nhiên lại nói tiếp: “Bạc Hà, bây giờ cậu và Tịch Duệ Nam coi như không còn đối đầu gay gắt nữa rồi, như thế rất tốt, quá khứ nên để hoá thù thành bạn đi!”

Bạc Hà cười khổ, cô biết An Nhiên có lòng tốt nhưng vấn đề giữa cô và Tịch Duệ Nam không phải một bữa cơm có thể giải quyết được. Cứ coi như bây giờ anh đã biết sai mà hối cải, nhưng những tổn thương anh gây ra trước kia đã không cách gì bù đắp được, giống như chiếc đinh đã đóng lên tấm gỗ, có thể rút nó ra nhưng vẫn để lỗ đinh rất sâu.

Cái chân của Quách Tích chính là một lỗ đinh vô hình. Xương chân gãy dập khiến chân phải của cậu ta sau khi bình phục cũng mãi mãi bị khập khiễng, một người vốn là hạt giống điền kinh chạy nước rút được mệnh danh là truy phong giờ lại thành ra như thế. Cậu ta học hành không giỏi, tất cả đều dựa vào sở trường thể thao mới có thể vào được Thanh Châu nhất trung. Sau khi mất khả năng chạy nước rút, chẳng bao lâu sau Quách Ích đã bị ép chuyển trường, mục tiêu vào đại học thể thao cũng đành từ bỏ.

Mà trong lòng Bạc Hà cũng tồn tại lỗ đinh. Sau năm mười lăm tuổi, cô trở nên ghét sự gần gũi hoặc tiếp xúc của người khác giới, luôn cảm thấy bọn họ đều có dụng tâm và mục đích không trong sang. Cô không mặc váy, hễ mặc váy lại cảm thấy như có bàn tay đang sờ mó lên đôi chân không được che chắn của cô, đây là di chứng do cái đêm đáng sợ đó để lại.

Bốn năm đại học, Bạc Hà luôn cắt tóc ngắn như con trai, luôn mua những chiếc áo kiểu nam rộng dài kết hợp với quần bò, thậm chí đến giầy thể thao cũng mua kiểu nam nữ dùng chung, gắng hết mức làm giảm đi vẻ nữ tính trên người mình. Cô đã khá thành công, các nam sinh trong khoa hoà