được. “Cậu lo lắng cho cậu ta sao?”
“Không có.” Bạc Hà phủ nhận. “Việc gì mình phải lo lắng cho cậu ta, cậu ta chẳng liên quan gì tới mình cả.”
Bạc Hà cố gắng kìm nén lo lắng trong lòng. Sao cô phải lo lắng cho cậu chứ? Dù sao cô cũng vô cùng ghét cậu, mà cậu bây giờ cũng ghét cô không kém. Bọn họ căm ghét thù hận nhau, nhìn đối phương như nhìn thấy kẻ thù, lo lắng cái gì chứ?
Sự lo lắng của An Nhiên lại vượt ra ngoài khả năng diễn đạt của ngôn ngữ. Sau khi nghe ngóng được gốc rễ căn nguyên sự việc từ chỗ các bạn học khác, cô ấy vô cùng tức giận chạy đến mắng Quách Ích một trận. Nói cậu ta không có bản lĩnh đánh nhau không đánh thắng được Tịch Duệ Nam liền dùng chuyện ngoại tình của bố cậu ấy để đả kích cậu ấy.
“Còn nói cậu ấy là ngươi không có lòng cảm thông, cậu thì có lòng cảm thông gì chứ? Tịch Duệ Nam bị bệnh tim đó, cậu châm chích cậu ấy như thế, nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì thì cậu chính là hung thủ giết người.”
Quách Ích bị cô ấy mắng đến xanh cả mặt, xấu hổ quá hóa giận. “Cậu là cái thá gì chứ! Chuyện cảu tôi và Tịch Duệ Nam đến lượt cậu quản sao?”
An Nhiên hùng hồn nói: “Tôi cứ muốn quản đó, bởi vì tôi nhìn không thuận mắt.”
Cuối cùng Quách Ích cũng bị làm cho tức đến mức phải chạy ra khỏi phòng học, mãi đến buổi chiều mới quay lại lớp, còn Tịch Duệ Nam thì cả ngày không thấy quay lại học nữa.
2
Câu nói kia của Quách Ích giống như một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trong lòng Tịch Duệ Nam, làm cho máu chảy đầm đìa. Cả thế giới bỗng chốc biến thành một mảng máu tanh, nhưng ngoài cậu ra, không ai khác có thể ngửi thấy được.
Thất vọng – nỗi thất vọng khắc cốt ghi tâm.
Đau đớn – nỗi đau đớn xé lòng.
Lời của Quách Ích giáng cho Tịch Duệ Nam một đòn đả kích kép nặng nề. Hóa ra bố vẫn giấu giếm cậu bí mật qua lại với Phạm Na, thậm chí còn để cô ta mang thai; còn Bạc Hà, cô gái mà cậu đã từng yêu thích và tin tưởng như vậy, sau khi đột nhiên lạnh nhạt với cậu, còn bán đứng cậu như thế. Từ khi nào cô ấy biết được quan hệ giữa bố cậu và Phạm Na đã tiến thêm một bước nữa? Nhưng cô ấy chưa từng nói với cậu, lại nói bí mật của cậu cho Quách Ích biết. Bọn họ ở cùng nhau nói về chuyện của cậu như thế nào, có phải là vừa cười vừa khinh bỉ vừa nhạo báng cậu không?
Thất vọng và đau đớn giống như những sợ dây leo rậm rạp cuốn chặt lấy cả cơ thể cậu, khiến cậu gần như không thở nổi. Trong phòng học có bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ, ngạc nhiên cảu bạn học, như một chiếc lưới khổng lồ từ bốn phương tám hướng bủa vây đến, càng khiến cậu cảm thấy nghẹt thở. Sắc mặt trắng bệch, cậu sải bước xông ra ngoài phòng học, một giây cũng không thể tiếp tục ở lại nữa.
Ở đầu cầu thang cậu đã gặp Bạc Hà, cậu nhìn cô chằm chằm, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, trong lòng có một cảm giác thôi thúc muốn vung tay đánh về phía cô, nhưng cuối cùng cậu vẫn không làm gì cả, chỉ nhìn cô chằm chằm rồi rít từng chữ qua kẽ răng: “Bạc Hà, bây giờ đến lượt tôi nói với cậu câu nói này: “Người mà tôi căm ghét nhất trên thế giới này chính là cậu.”
Vào lúc này, cậu hận cô, những tình cảm dịu dàng, ấm áp từng có ở nơi sâu thẳm trong lòng cậu bỗng chốc biến thành hận, biến thành đau. Lồng ngực đau đớn như nứt vỡ từng con, trái tim giòn như sứ đã vỡ nứt dưới hai lần đả kích lớn này, những mảnh vỡ sắc nhọn tản mát rơi xuống mỗi phần cơ thể, rạch ra vô số vết thương, máu tươi lặng lẽ tràn ra khắp nơi.
Vầng mặt trời vừa nhô ra khỏi tầng mây xám xịt, những tia nắng chiếu xuống chỉ có màu trắng xám không hề ấm áp, tất cả học sinh đều đã vào lớp chuẩn bị cho tiết học mới, sân trường rộng rãi yên tĩnh giống như một toà thành trống. Trên con đường lớn, bóng dáng cô độc của Tịch Duệ Nam một mình chạy điên cuồng thật thê lương.
Sau khi rời khỏi trường, Tịch Duệ Nam chạy thẳng đến công ty của bố. Cả quãng đường cậu chạy như điên, giống như một cái đầu tàu hỏa mất kiểm soát, lúc xông vào phòng làm việc của bố, cậu thở gấp đến nửa ngày cũng không nói một lời, chỉ nâng tay lên chỉ vào bố, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.
Bộ dạng của cậu dọa Tịch Văn Khiêm sợ hãi: “Nam Nam, con làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì, con đừng có kích động.”
Ông đi đến muốn đỡ con trai ngồi xuống ghế nhưng lại bị cậu nặng nề hất tay ra, cậu trợn mắt nhìn ông, vừa thở hổn hển vừa chất vấn: “Bố…vẫn cùng với Phạm Na…ở với nhau. Các người ….lại còn…còn có con nữa?”
Mặt Tịch Văn Khiêm cứng đờ, không hiểu làm thế nào mà con trai ông lại biết được chuyện này.
Trên thực tế, Tịch Văn Khiêm thực sự đã đoạn tuyệt qua lại với Phạm Na rồi. Sau khi cô ta rời Thanh Châu đến Thượng Hải, hơn hai tháng nay cũng không chủ động liên hệ với ông, cho đến hôm qua cô ta mới đột nhiên gọi điện thoại cho ông, nói rằng cô ta đã có thai, bây giờ cô ta đã quay lại Thanh Châu. Với tư cách là bố của đứa trẻ, cô ta hỏi ý kiến của ông, nên làm thế nào?
Tin tức này khiến Tịch Văn Khiêm rối như tơ vò. Tối hôm đó, ông ta lập tức đi gặp Phạm Na. Đi đường mệt nhọc và bị nhiễm lạnh, cô ta bị cảm, sốt nhẹ, yếu ớt nằm trên giường. Ông ta không dám chủ quan nên đưa Phạm Na đến bệnh viện khám, ở bệnh viện bọn họ đã th