ủa con được chứ ?
– Được – Ông Thái gật đầu trong đau khổ – Vì sự thật, Hữu Bằng đâu phải là con ruột của con.
– Hả ! – Đứng bật lên khỏi ghết, miệng há hốc, mắt trợn tròn, Hữu Bằng cắn mạnh xuống môi mình, hỏi lại: – Ba nói gì ?
– Ba nói… con không phải là con ruột của ba – Ông nói lại, chậm từng tiếng.
– Không lý nào đâu . – Xấp giấy xét nghiệm trên tay bà Thanh rơi xuống đất.
– Đúng vậy . Không lý nào đâu.
Hữu Bằng cúi nhặt nhanh xấp giấy xét nghiệm lên . Anh không thể nào tin được, nhưng kế quả xét nghiệm quá rõ ràng . Máu anh nhóm “O” trong lúc nhóm máu của ba lại là nhóm máu “B” . Bàng hoàng quá, Hữu Bằng ngẩn người chết lặng.
– Chuyện thế này… – Không đợi mẹ và Hữu Bằng lên tiếng hỏi, ông Thái cất giọng kể luôn ..- Bởi cùng như họ vậy, lòng ông hãy còn quá bàng hoàng, ngơ ngác ..
… Ngày đó, nhờ cha mẹ sang nói Phương Quỳnh về làm vợ, Phan Trần Thái đâu hay mình đã làm tan vỡ 1 mối tình thơ mộng, còn đẩy 1 chàng trai hiền lành chất phác vào con đường tội lỗi.
Chàng chỉ biết Phương Quỳnh là cô hoa khôi đẹp nhất trường, biết nàng hiện là mơ ước của bao gã si tình và quan trọng hơn là biết gia đình nàng đang nợ gia đình mình 1 số tiền rất lớn không còn khả năng chi trả.
Thiên Tân là 1 chàng trai nghèo khổ, thất học, mưu sinh bằng nghề thợ tiện . Chàng và Phương Quỳnh yêu nhau đã lâu lắm, nhưng vì không khả năng cưới hỏi, cả hai đành âm thầm lén cha mẹ hẹn hò nhau và kết quả là 1 bào thai đang lớn dần trong bụng của nàng.
Không dám từ hôn với ông chủ nợ, cũng không đành ép uổng duyên con, ông bà cho Thiên Tân 1 cơ hội cuối cùng . Nếu anh có thể tìm đủ tiền trả nợ cho ông bà trong vòng 1 tháng, ông bà sẽ đồng ý gả Phương Quỳnh.
Biết tìm đâu số tiền lớn làm sính lễ bây giờ ? Suy nghĩ, suy nghĩ mãi, cuối cùng Thiên Tân đành lao vào bán hàng trắng, dù biết đó là bước cùng, là con đường cấm, là hành động thất nhân thất đức . Nhưng nghĩ chỉ bán trong 1 tháng thôi là đủ tiền cưới Phương Quỳnh rồi, anh sẽ nghĩ . Không ngờ đến ngày cuối anh đã bị bắt.
Tòa đã tuyên án anh 14 năm tù . Phương Quỳnh đành phải vâng lời cha mẹ bước lên xe hoa, nửa vì hiếu cùng cha mẹ, nửa vì muốn bảo toàn giọt máu của anh . Gia đình danh giá, cô làm sao không chồng mà chửa, cha mẹ nhất định phải bắt cô phá bỏ đứa con thôi.
14 năm dài lặng lẽ trôi bên tình yêu, lòng bao dung rộng lớn của chồng, lòng Phương Quỳnh cũng canh cánh không yên . Cô thấy mình có lỗi với Trần Thái thật nhiều . Càng nhìn anh thân mật, yêu thương Hữu Bằng, cô cảm thấy lương tâm mình ray rứt . Để bù đắp, cô hết lòng yêu thương, chăm sóc cho anh, cũng như sẽ không bao giờ tiết lộ chuyện Hữu Bằng.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, đúng vào lúc tình cảm vợ chồng của cô và Trần thái trở nên mặn nồng nhất thì Thiên Tân xuất hiện . Anh vẫn biết, bắt 1 Phương Quỳnh phải chờ mình suốt 14 năm dài là vô lý, nên đã không trách móc cũng chẳng giận hờn . Anh chỉ xin cô cho mình nhận lại đứa con, bởi cuộc đời anh, bây giờ ngoài đứa con ra ..không còn gì nữa cả.
Lời Thiên Tâm rất hợp tình hợp lý . Nhưng ..làm sao Phương Quỳnh cho anh nhận Hữu Bằng, khi cả Trần Thái, cả bà Thanh đều coi nó là báu vật . Cô không đủ can đảm thú nhận với chồng 1 tội lỗi được chôn vùi suốt 14 năm trời.
Thương chồng, cô lại không đành lòng từ chối Thiên Tân . 14 năm dài, anh đã vì cô giam đời mình trong trại cải tạo . Đứa con chính là