The Soda Pop
Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Chàng Hoàng Tử trong giấc mơ

Tác giả: Jin Zhi Rim (a.k.a Cành cây khô =.=!)

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212224

Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.

yêu cũng không chừng. .

– Bảo Uyên ! Linh Hân – Cô Chủ nhiệm nhìn về bàn tụi nó

– Dạ . . . – Ngập ngừng

“ Kiểu này là lại nhớ ra hình phạt rồi”

Cả hai lại tưởng tượng ra cảnh mình bị phạt. Cô hiền bất chợt thế này làm cả hai hơi lo lắng

Cô nghiêng đầu để nhìn về phía hai đứa đặt câu hỏi

– Hai em chuyển trường mà không báo trước cho cô và cả lớp sao? Cô mới nhận được thông báo

“ Cái gì! Chuyển trường á !”

Hai cô bé khó hiểu nhìn nhau . Ai đời chuyển trường mà bản thân mình cũng không biết, không hay. Thậm chí cái trường mình chuyển tới còn không biết thế nào. Mọi thứ quá bất ngờ và bí ẩn

Một lúc sau . Cô Chủ nhiệm vẫn dáng vẻ và điệu bộ hiền từ, giọng nói thánh thót:

– Buổi đầu nên các em có thể về rồi!!!

Sau khi cô đeo túi xách lên có quay sang nói với Puny và Lin:

– Cảm ơn mẹ các em vì món quà nhé!!

Cả hai giờ mới nhận ra nguyên do của sự kiện có một không hai này của cô chính là vì món quà vô cùng đặc biệt của phụ huynh hai đứa tặng cô. Nhờ nó mà cô Chủ nhiệm đã hiền hòa và dễ tính tới vậy

Rầm rầm

Vừa mới đi ra khỏi bàn thì Puny đã chính thức ngã nhào

– Puny! Có sao không ? – Lin lo lắng hỏi rồi đỡ Puny dậy

Puny cố gắng nhích người lên cố gắng chấn an Lin:

– Không sao đâu mà!

Lin với bản tính không chịu nhẫn nhịn bất kì điều gì cô bé quay sang bên cạnh hắng giọng :

– Hoa Phương ! Cậu làm phải không?

– Bằng chứng đâu kêu tôi làm ! Cậu ta tự vấp tự ngã đó chứ ! Đổ cho tôi nữa – Cô ta gắt lên rồi ưỡn ẹo đi trước

Nhớ lại bao nhiêu lần cô ta ném bóng trượt , té nước nhầm chỉ để hại chúng nó là chỉ muốn chuyển đi ngay để thoát mụ này. Ít ra thì giờ cũng kiếm tạm đc cái lí do để rời trường một cách bất thình lình thế này

* * *

Oái ! Rầm – Lần thứ hai hôn đất

– Puny, không sao chứ? – Lin lo lắng hỏi lần 2

– Cô có sao không ? – Giọng nam lạ hoắc vang lên

Puny cố gượng dậy nhưng lần này xem ra vết thương không nhẹ lại thêm vừa nãy té ngã ở lớp nữa. Đứng ko nổi rồi! Cô bé không muốn phiền phức nên vẫn đáp :

– Tôi không sao

Người kia rất có thành ý đáp lại:

– Cô cứ lên xe chân cô thế này không đi được đâu

Không để Puny từ chối Lin kéo luôn Puny lên xe rồi dắt xe của mình sang một quán nước để gửi xe.

– Đến nơi rồi – Anh ta lên tiếng khi chiếc xe dừng lại

Bước ra khỏi xe hai cô bé bị choáng ngợp bởi vẻ cuốn hút của ngôi biệt thự trắng . Phải mãi một lúc sau mới chấn tĩnh lại . Chợt nhớ ra lí do mình đến đây không phải để ngắm quang cảnh nhà cửa nên cả hai đi vào bên trong theo sau người lạ

– Mời hai cô ngồi để tôi gọi người tới sát trùng và bôi thuốc – Anh ta thân thiện niềm nở mời hai cô bé vào nhà

Anh ta vô cùng tử tế nên hai cô cảm thấy thoải mái khi vào nhà một người lạ thế này. Nhưng khi nghe anh giải trình thì thực sự vai trò của anh trong ngôi nhà này là chăm lo cho một người !! Nghe có vẻ dễ dàng nhưng ẩn sâu trong đó là cả một quá trình vất vả và khó khăn !!

Người băng bó cho Puny lên tiếng rồi thu gọn dụng cụ bỏ vào hộp y tế. Cô bé cúi đầu cảm ơn rồi đứng lên. Nếu đây là nhà của anh thì cô bé sẽ tự nhiên như lúc trước nhưng giờ thì chắc phải trở về thôi

Puny vẫy tay chào anh quản lí rồi ra ngoài . Cô chợt thấy người thanh niên được anh quản lí gọi là cậu chủ kia đang đứng ở ngoài hiên mắt anh như đang nhìn một khoảng không vô định nào đó . Puny bất giác lên tiếng:

– Xin lỗi vì đã làm phiền tới nhà của anh. Tôi về đây ạ !!!

Anh có quay sang nhìn cô bé nhưng rồi lại trở về trạng thái như khi nãy. Không nói gì cũng không phản ứng gì nữa

Puny thấy vậy thoáng chút là lạ nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng do cô bé làm phiền tới nhà anh. .

Nhưng dù có là như thế cũng nên lịch sự mà đáp lại lời chào của người ta chứ!!! – Cô bé thầm nghĩ

* * *

Tối : Trong bữa ăn

Mẹ Puny dặn cô bé đủ thứ về việc chuyển trường. Cô bé chỉ biết cái nguyên nhân phải chuyển trường là do việc học tập chểnh mảng và thờ ơ của cô bé ở trường cũ là hợp lí. . Còn cái lí do chuyển trường vì nghe theo lời của cô bạn thân của mẹ thì vô cùng là vô lí !!

– Mẹ coi trọng bạn thân của mẹ hơn cả con sao??? Đừng nói là bạn của mẹ bắt con lấy con của cô ấy mẹ cũng đồng ý nha !!!

– Sợ con muốn mà không được kìa !!

– Con mà cần chắc!!! Cho dù có là ai con cũng không thay đổi đâu !!! Mẹ đừng tự ý quyết định hết mọi chuyện thế chứ!!!

– Được rồi !! Lần sau mẹ sẽ hỏi ý kiến con ha !!!

* * *

-Cậu lại nhảy hả ? Ba mẹ cậu trước khi qua nước ngoài đã dặn tôi không được cho cậu nhảy nhiều quá ! Họ sợ cậu bị đau ! Nên cậu nghe lời đi – Anh quản lí nói giọng buồn buồn khi nhớ lại lời của hai ông bà chủ

Vyl nói vẻ lạnh lùng. Anh chẳng muốn nhắc gì tới hai người chẳng thèm quan tâm tới mình:

– Hai người đó không có quyền cấm tôi

Anh quản lí không cam chịu đáp lại Vyl :

– Dù sao họ cũng là ba mẹ cậu

– Họ mà xứng sao ? – Mắt Vyl hằn hằn những tia đỏ như muốn đốt cháy hết những thứ đến gần anh lúc này

Anh quản lí vẫn không chịu lại lên tiếng :

– Tất cả là vì cậu ! Họ rời xa cậu cũng chỉ vì họ muốn cậu có cuộc sống tốt hơn , đầy đủ hơn ! Cậu hãy hiểu cho họ

-Tùy – Buông câu nói bất cần anh rời bàn ăn đi lên phòng

– Cậu chủ