át hiện Thư Thành Nhạc đã chắn trước cô từ bao giờ.
Kính của anh bị cái tát mạnh như trời giáng kia đánh văng đi, trên mặt xuất hiện một vết đỏ ửng, đôi mắt tinh tế mở ra, hơi nheo lại tràn ngập tín hiệu nguy hiểm.
“Thành… em cả giận mất khôn, không phải em cố ý…”.
“Đi đi”.
“Thành, em…”.
“Đi”.
“…”
Anh cúi người nhặt lại kính, thuận tay nhét vào trong túi trước ngực, túm lấy Diêu Tiền Thụ còn đang sững sờ, nhét cô vào trong xe, lên xe, nhấn ga, nghênh ngang lái xe đi.
Người đàn ông mới bị phụ nữ tát rất nguy hiểm, cái cách anh ta nhấn ga đánh tay lái càng nguy hiểm hơn, mà nguy hiểm nhất chính là cái đồng hồ tốc độ.
“Anh, anh, anh Thư, tâm trạng anh không tốt tôi hiểu, anh muốn đua xe tôi cũng có thể liều mạng chơi cùng nhưng có thể xin anh đeo kính vào được không?”.
Người bị cận thị bỏ kính ra đua xe, cũng không thể đem mạng người ta ra mà đùa giỡn được. Nhất là cái mạng này của cô thuộc về cậu chủ, nếu chết hẳn thì miễn bàn, chỉ sợ còn nửa cái mạng, cô khó ăn nói với cậu chủ lắm.
Đôi mắt hẹp liếc qua cô, hừ nhẹ một tiếng, không thèm quan tâm tới lời nhắc nhở tốt bụng của cô, đồng hồ tốc độ lại nhảy lên ba con số.
“Ở đâu?”.
“Hả? Tôi á? Anh cứ tiện tay vứt tôi ở trạm xe bus nào đó là được rồi”.
“Tôi nhận thay cô một cái tát, cô nói tôi vứt cô ở trạm xe bus? Chê cái tát tôi nhận quá nhẹ hả?”.
Đó là anh tự làm tự chịu, muốn chơi tôi lại bị ông trời chơi lại một bài, đáng đời!
Trong lòng thì nghĩ thế, nhưng mở mồm ra thì lại lảng sang chuyện khác, “Cô gái kia là…”.
“Bạn gái cũ”. Anh ta trả lời không thèm lảng tránh.
“…Bạn gái cũ à”.
“Mới chia tay”.
“Sao lại chia tay… hả?”. Có bạn gái đẹp như thế, sao lại đâm đầu chạy đi xem mắt hầu gái chứ?
“Tôi ghét phiền phức. Cần một bạn nhảy cố định khi đi vũ hội, một cái tên trong sổ đăng kí kết hôn, một món trang sức xinh đẹp được chú ý. Nhưng, tôi không thích đập bình hoa làm đau chân mình”.
“Đập tới mức nghiêm trọng lắm đấy. Nào nào, xoa chút thôi sẽ không đau đâu. Phù phù, phù phù, không đau rồi!”.
Đã thành thói quen chăm sóc người khác, nghe thấy chữ “đau”, cô liền giơ tay lên xoa xoa lên má anh, xoa xoa bóp bóp một hồi lâu mới bắt gặp ánh mắt thâm trầm không được cặp kính che chắn.
“Cô làm gì thế?”, giọng anh khàn khàn, vì bàn tay lạnh lẽo của cô động vào vết thương hơi nóng của anh.
“Xoa giúp anh. Đau đau bay hết đi!”.
“… Tôi không phải cậu chủ của cô”. Hứng thú của người đàn ông vỡ tan tành.
“…A!!!”, tiếng kêu ngơ ngẩn vang lên, “Anh không phải cậu chủ của tôi! Không được cậu chủ cho phép, tôi không thể giúp người khác xoa đâu!”.
“…”.
“Anh sẽ không nói với cậu ấy chứ, phải không?”.
“…Có lẽ là không, ngôn ngữ của chó, tạm thời tôi không có hứng học”.
“Phù! Anh đúng là người tốt!”.
“Khụ… khục khục”. Anh cố nín cười, giả vờ đứng đắn hừm hừm, rồi lại sầm mặt, cau mày, “Về bạn gái cũ của tôi, cô còn gì muốn biết nữa không?”.
“Ha ha… cô ấy đẹp thật đấy. A, nhưng mà, bình thường cô Nhược Nhược cũng hung dữ như thế sao?”.
“Ý cô là – tát người ấy hả?”.
Cô gật đầu vô cùng lo lắng.
Có phải ít lâu sau, cô sẽ thấy cảnh tượng đáng sợ là cậu chủ bị ăn tát không? Tổng quản bảo mẫu sẽ đau tan nát cõi lòng đó!
“Phụ nữ mấy cô không phải đều như thế hết sao? Khó hiểu mà lại ngang bướng, chỉ có lúc dùng thẻ tâm trạng mới tốt”.
“Là dùng thẻ của đàn ông chứ”. Cô sửa lại cho đúng, dùng thẻ của mình chỉ thấy đau lòng.
Anh lắc đầu, “Là dùng thẻ của người đàn ông thích cô ta”.
“Là dùng thẻ vô thời hạn mà số dư lại nhiều của người đàn ông thích cô ấy”.
Bổ sung rất ăn ý, chính xác của Diêu Tiền Thụ khiến anh trộm liếc nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý, khóe miệng hơi nhếch lên, “Thật ra cô là người rất dứt khoát nhanh lẹ, phải không? Muốn ám chỉ cái gì hả…”.
Ví như đòi lại thẻ đã đưa cho bạn gái cũ? Ví như đưa cho cô cái thẻ vô thời hạn có số dư tài khoản lớn? Hay là mong anh thích cô?
“Cậu chủ đáng thương quá”. Đã bị đánh, còn phải đưa tiền cho cô ta tiêu? Cưới một cô vợ đúng là không dễ mà.
Bực tức dâng tới tận ngực, con bé kia có chăm chú lắng nghe anh nói không hả? Thư Thành Nhạc trợn trắng mắt, “… Này! Giờ người bị phụ nữ đá là tôi, không phải là cậu chủ nhà cô”.
“Sắp rồi mà. Dù sao anh cũng chia tay rồi”.
Câu lẩm bẩm của cô không lọt vào tai Thư Thành Nhạc, tốc độ xe chẳng biết từ khi nào đã chuyển từ ba con số trở thành rùa, vốn định nhanh chóng đưa cô về nhà để đi cũng được yên lòng, lại chẳng ngờ ở cạnh cô không hề tẻ nhạt.
Đầu óc có vấn đề, phương pháp giảm đau kém tắm, nói về quan hệ nam nữ có vẻ rất kinh nghiệm, dám theo dõi anh, nhưng lúc giẫm phải mìn luôn lui lại nơi an toàn, làm ra vẻ sợ sệt hèn nhát. Sao anh lại không biết trên thế giới còn tồn tại loại sinh vật kì quái như vậy chứ?
“Hừm! Anh Thư này”.
“Ừ!”.
“Có thể phiền anh đeo kính vào được không?”.
“Tại sao?”. Giờ anh mới quay lại nhìn cô.
“Ánh mắt của anh Thư rất sắc, cảm giác bị người lấy ánh mắt cắt cắt rất tệ đó”.
“Thế nếu tôi nói tôi muốn hôn cô, đeo kính vào đâu có tiện chứ?”.
“Tôi có khiến anh ghét tới mức muốn đem tôi cho ngũ mã phanh thây, lăng trì xử tử không?”. Â