đau lòng của Lâm Diệc Thu, nước mắt vẫn nhịn không được theo khóe mắt chảy xuống.” Thực xin lỗi, tôi không nên nghi ngờ em.”“Chị không có lỗi, là em không tốt, cho chị cảm giác bất an. Em không nên khiến cho chị bất an, lại càng không nên làm cho chị thương tâm rồi khóc. Em…”Miệng đang liên tục nói ra những lời tự trách đột nhiên bị bàn tay trắng nõn che lại. Lâm Diệc Thu lẳng lặng nhìn Hạ Linh Tích bổ nhào vào trong lòng ngực mình, ôm lấy cổ mình.“Thu, tôi yêu em. Đáp ứng tôi, đừng bao giờ rời xa tôi.”Khóe miệng gợi lên một nụ cười, trong lòng tràn đầy cảm giác sung sướng làm cho Lâm Diệc Thu nhịn không được ôm lấy thiên hạ trong lòng.Nữ nhân ngốc, em như thế nào có thể rời đi? Yêu chị nhiều năm như vậy, bảo hộ chị nhiều năm như vậy, thật vất vả mới có được hạnh phúc. Em như thế nào có thể lựa chọn xoay người rời đi?” Em cũng yêu chị.”PS: Vậy là hòa cả làng rồi nha ^^ Chương sau sẽ là “Không cho chị ngủ yên” (H thì có mà lướt sơ sơ à nhưng chắc cũng đủ xài =)))) ) :”> Nhiều lúc thấy chế Thu đáng ghét quá mà nhiều lúc thấy đáng yêu ghê :) Về phần tỉnh cảm thì chúng ta không cần bàn cãi nữa, 1000% tình yêu đều giành cho Tích tỷ =))) Bạn nào có ý định gì với Tích tỷ nên bỏ cuộc đi nha (Bao gồm cả mình luôn :( )
CHƯƠNG 25 ĐỪNG HÒNG NGỦ YÊN [H'>
“Thu, tôi yêu em. Đáp ứng tôi, đừng bao giờ rời xa tôi.”
Khóe miệng gợi lên một nụ cười, trong lòng tràn đầy cảm giác sung sướng làm cho Lâm Diệc Thu nhịn không được ôm lấy thiên hạ trong lòng.
Nữ nhân ngốc, em như thế nào có thể rời đi? Yêu nhiều năm như vậy, bảo hộ nhiều năm như vậy, thật vất vả mới có được hạnh phúc. Em như thế nào có thể lựa chọn xoay người rời đi?
” Em cũng yêu chị.”
Cùng là lời nói đó, cùng là ngữ khí đó, nhưng từ miệng Lâm Diệc Thu nói ra, Hạ Linh Tích lại tự trách chính mình tại sao có thể suy nghĩ ngu ngốc như vậy.
Lời nói này, ngữ khí này, cho tới bây giờ, chỉ thuộc về duy nhất một mình mình ~ Hạ Linh Tích.
Thu, tôi về sau sẽ không ngu ngốc như vậy nữa.
Ôm sát Lâm Diệc Thu, trong lòng Hạ Linh Tích khẽ khắc sâu từng chữ. Cởi bỏ khúc mắc xong, thần kinh Lâm Diệc Thu nãy giờ đang bị đè ép bỗng chốc thả lòng.
Cảm nhận được Hạ Linh Tích ôm chặt lấy mình, còn có hai khỏa no đủ không kiêng nể gì cọ sát trước ngực mình, suy nghĩ của con sắc lang lại bắt đầu. Hừ hừ, Tích cư nhiên để cho cái tên Hoàng bệnh lây qua đường sinh dục nắm tay. Xem ra phải hảo hảo trừng phạt nàng ta mới được.
Tích, hôm nay, chị đừng hòng ngủ yên.
“Tích…”
Thực không có ý tốt gọi tên Hạ Linh Tích, tay cũng không an phận bắt đầu lần mò lên vùng trước ngực của đối phương.
“A… Em…”
Bị kích thích trắng trợn, trong giây lát bộ vị mẫn cảm của Hạ Linh Tích cũng bắt đầu có cảm giác nhưng nàng cũng không có ý đẩy tên sắc lang Lâm Diệc Thu ra.
Vốn mang theo ý cười ấm áp nhưng lúc này gương mặt kia lại lộ ra nụ cười hư đốn quen thuộc mỗi khi làm việc xấu. Lâm Diệc Thu làm cho hai chân của Hạ Linh Tích tách ra ngồi ở trên đùi mình, rồi nhanh chóng cúi đầu hôn lên hai tiểu đậu đã bắt đầu tỉnh giấc.
“Ân…”
Ôm lấy người đang gặm cắn trước ngực, còn tay người đó thì không thành thật khiêu khích các điểm nhạy cảm trên người mình. Hạ Linh Tích không khắc chế được tiếng kêu của mình, tùy ý để thanh âm khiến người nghe đỏ mặt vang vọng khắp phòng khách.
Ngẩng đầu hôn lên ánh mắt đang mê man trong dục vọng, hôn lên khuôn mặt đang đỏ hồng tràn đầy lửa tình. Lâm Diệc Thu bắt đầu kéo khóa quần của Hạ Linh Tích xuống, tùy tay đem cái quần đáng thương ném lên mặt đất.
Tư thế lúc này thật không tốt, lại bất tiện nữa chứ, vì vậy Lâm Diệc Thu đem Hạ Linh Tích đang ở trạng thái mơ màng đặt lên sô pha. Còn mình thì quỳ trên mặt đất chen giữa vào giữa hai chân đang tách ra của Hạ Linh Tích, đặt hai tay của nàng lên thành ghế sô pha.
Tư thế này thật là mất mặt mà…
Hạ Linh Tích thực sự muốn khép lại hai chân nhưng kẻ xấu xa kia sao có thể cho nàng cơ hội. Vì vậy chỉ có thể dùng hai tay để che ánh mắt mình lại, giống như làm vậy sẽ không thấy được tư thế hiện tại của mình có bao nhiêu kích thích.
“Tích, che như vậy không tốt nha.”
Vừa nghiêm mặt vừa buồn cười nhìn thấy bộ dáng đáng yêu của Hạ Linh Tích, tay Lâm Diệc Thu lúc này cũng đã tiến đến vùng đất mang tính chiến lược kia.
Đúng như nàng dự đoán, lúc này vùng đất ấy đang được phủ bằng một lớp sương mỏng như chờ nàng đến khám phá, không một chút nhắc nhở, Lâm Diệc Thu đột nhiên tấn công mạnh mẽ về phía trước…
“A… Thu…”
(Tác giả lược dịch 3000 chữ, thôi nhiều H quá mình cũng ngại lắm, hãy hiểu cho mình cùng tác giả nha :3)
Mấy giờ sau…( Tác giả: Chớ có trách ta… Ta cũng không muốn vậy đâu…)
“Thu, Thu, Thu…”
Hạ Linh Tích thừa nhận không được nữa liền khóc kêu tên con sắc lang kia, cầu xin tha thứ. (Chỉ vài giờ thoi :v)
“Ô ô… Tôi biết mình sai rồi, Thu…”
“Thật sự sao?”
Không có phóng chậm động tác trên tay. Lâm Diệc Thu như trước bảo trì tốc độ cao, thẳng tiến ra vào ngoài trong thông đạo, mỗi lần đi ra lại mang theo một lượng lớn mật dịch, chảy xuống nền đất phía dưới.
“Thật sự, thật sự… A… A…”
“Kia, về sau không được cùng tên
