Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326885

Bình chọn: 7.5.00/10/688 lượt.

hóa cuồng?

Tân Mi nằm bò ra đầu giường chống cằm suy đi nghĩ lại, những thứ trên vừa nhắc tới là có cảm giác hòa cùng nước mắt, hoa rơi, mưa bụi gì đó không phân biệt ra được. Nhưng có điều nơi này chỉ có lăng mộ trong lòng đất âm u, ngoài ra cũng chỉ có thêm một vị tướng quân nằm trên giường đá ngủ mãi không tỉnh, khó trách không thể tìm thấy những thứ day dứt, dai dẳng như vậy được.

Lục Thiên Kiều đang nằm trên giường bỗng nhiên khẽ động đậy, hàng lông mi dài mở ra, hé lộ ra đôi mắt màu đỏ rực, mờ mịt nhìn chằm chằm lên đỉnh lăng mộ.

“… Tư Lan, sao không thắp đèn?” Giọng hắn khàn khàn, trầm thấp.

Tân Mi khẽ giật mình, vội vàng bưng nến đến gần: “Lục Thiên Kiều, em mang đèn qua đây. Bây giờ chàng cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?”

Hắn nằm im không động đậy, chỉ có hàng lông mi khẽ run rẩy, một lúc lâu sau mới nói: “Tân Mi, sao em còn ở đây?”

“À, em ở lại chăm sóc chàng.”

Nhất định là chàng sẽ cảm động đến rơi nước mắt cho mà xem? Triệu quan nhân nói hành động này của nàng là rất vĩ đại, bình thường những người đóng vai nam chính sẽ cảm động đến rơi nước mắt, sau đó lấy thân báo đáp, dùng mạng thề non hẹn biển… Nhưng nhìn biểu hiện có vẻ rất bình tĩnh của Lục Thiên Kiều, một chút dấu hiệu cảm động cũng không nhìn thấy là sao?

Lục Thiên Kiều nhắm mắt lại, sắc mặt hơi mỏi mệt: “… Ta muốn ngủ một lát nữa, không có chuyện gì em có thể ra ngoài.”

Chuyện này?

Tân Mi khẽ giật mình, sao Triệu quan nhân nói chẳng lần nào đúng hết thế này!

“Vậy, vậy chàng có muốn uống nước không …” Nàng đặt cây nến trên chiếc bàn dài, cẩn thận rót một chén nước ấm, “Ngủ li bì mấy ngày liền không uống nước, nhất định là rất khó chịu phải không?”

Hắn không nói gì, chỉ chần chờ đưa tay ra nhận chén trà, chén trà nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay hắn, nhưng hơi chênh vênh, rồi rơi xuống giường đá, một tiếng “choang” vỡ vụn vang lên, khiến cả hai người đều sửng sốt.

“Ôi, không sao đâu … Em sẽ lấy chén nước khác.” Tân Mi nhanh chóng quét sạch mảnh vỡ trên mặt đá, rồi lấy một cái chén khác rót nước.

“Không cần.” Hắn lắc đầu, “Mắt của ta… Ta…”

Lần này là hai mắt bị mù, lần tiếp theo sẽ biến thành kẻ điếc, lần sau nữa sẽ trở thành câm điếc, thậm chí cuối cùng sẽ mất hết cảm giác, ngũ quan không còn nữa và biến thành người thực vật —— đây chính là quá trình sức mạnh Chiến quỷ thức tỉnh. Cảm giác không thể chịu đựng được, yếu đuối như thế, lại phơi bày hoàn toàn trước mặt nàng, so với cái chết càng làm cho hắn thêm tuyệt vọng.

“Uống nước đi.”

Nàng coi như hoàn toàn không biết gì, vừa giữ vai hắn, đỡ hắn ngồi dậy, đưa chén trà tới bên môi.

Hắn không động đậy.

Vào lúc này nàng nên nói gì? Tân Mi buồn rầu nghĩ ngợi một lát, mới lắp bắp nói: “Chuyện này, em không thèm để ý đâu … Chàng không cần phải để bụng. Đúng! Trong lòng em, chàng mãi mãi là giỏi giang nhất, vĩ đại nhất!”

Nói thế này chắc cũng phải có phản ứng đúng không?

Hắn nhắm chặt hai mắt lại, vẫn lặng im không nói một lời.

Sao lại như vậy?! Tân Mi bất đắc dĩ, nhẹ nhàng đỡ hắn nằm xuống, ngồi bên giường xoa xoa bàn tay hắn, vừa do dự vừa nhỏ giọng nói: “Lục Thiên Kiều, em chưa từng gặp chuyện như thế này, cho nên em, em cũng không biết nên nói gì. Câu nói vừa rồi là em sai, không nên nói năng tùy tiện như vậy. Hai mắt bị mù… Nhất định là rất khó chịu đúng không?”

Hắn không có bất kỳ phản ứng nào.

Tân Mi nhẹ nhàng duỗi tay ra nắm chặt tay áo của hắn, nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Lúc chàng yếu ớt nhất em đã nhìn thấy, cho nên sau này lúc chàng huy hoàng nhất, cũng phải để cho em nhìn thấy. Như vậy mới công bằng, chàng thấy đúng không?”

Vẫn không phản ứng như cũ.

“Con người muốn sống phải lạc quan lên, chàng luôn luôn nghĩ là mình nhất định sẽ chết thì nhất định sẽ không qua được. Chàng thấy em không, em chưa bao giờ nghĩ mình có mạng khắc chồng, em tin tưởng tuyệt đối mình sẽ không khắc chồng, cho nên chàng nhất định sẽ không chết. Về phương diện này chàng phải học hỏi em nhiều lắm… Này, nếu chàng không để ý đến em, em sẽ suy nghĩ rất nhiều đó! Nể mặt em một tí đi! Nói với em, không phải em có mệnh khắc chồng khiến chàng xui xẻo như vậy, được không?”

Rốt cục Lục Thiên Kiều đành bất đắc dĩ xoay người lại, ngước đôi mắt màu đỏ đang thất thần lên nhìn nàng : “Em nói nhiều quá.”

“Người đời thường nói vợ chồng phải bổ sung cho nhau, chàng sống chết cũng không chịu nói chuyện, nên em đành phải nói cả phần chàng luôn.” Tân Mi đột nhiên vỗ tay một cái, “Đúng rồi, chúng ta còn chưa phải là vợ chồng thực sự, chưa động phòng hoa chúc nữa mà, chàng mới cắn em mấy cái thì sau đó thất khiếu đổ máu, lăn ra ngất rồi còn đâu.”

Cắn…

Trên gương mặt tái nhợt của hắn rốt cục cũng có chút đỏ ửng, hắn đột nhiên kéo chăn trùm qua đầu nói: “… Ta đói.”

Nàng lập tức đứng dậy: “Chàng muốn ăn gì? Em làm cho chàng ăn.”

Đợi một lúc lâu, mới nghe giọng hắn rầu rĩ vang lên từ trong chăn: “Đậu hủ tướng quân.”

Nàng khẽ cười.

Kết quả là bữa tối hôm đó có hai tượng hình người bằng đậu hủ, một đậu hủ tướng quân, một đậu hủ Tân Mi, một hấp, một sốt cà chua.

Tân Mi lại độc ác bẻ gãy đầu của


Old school Easter eggs.