Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326123

Bình chọn: 7.5.00/10/612 lượt.

ng lần trước đây còn dài hơn, dài đến mức nàng cho rằng hắn sẽ không trả lời thì hắn đột nhiên nói: “… Được, ta sẽ tranh thủ.”

Tân Mi dần dần mỉm cười, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, vội rút bức thư nhăn nhúm Triệu quan nhân đưa cho từ trong tay áo ra, giơ ra trước mặt hắn: “Nhất định phải trở về! Tất cả mọi người đang chờ chàng! Đây là thư của bọn họ nhờ em đưa cho chàng!”

Sắc mặt hắn chợt trở nên dịu dàng: “Giữ giùm cho ta, lần sau … Về nhà xem.”

“Được! Vậy chàng nhất định, nhất định phải trở về nha!”

“Nhất định.”

Liệt Vân Hoa giơ hai chân trước lên, nhảy một cái phóng trên vách đá, ngự gió bay lên.

Lệ Triều Ương còn chờ hắn ở phía trước, kéo dài càng lâu thì càng không từ bỏ được, chia tay luôn luôn là như vậy, phải ép buộc bản thân mình nhanh chóng kết thúc, nếu không sẽ do dự thiếu quyết đoán.

Nhưng hắn không muốn Liệt Vân Hoa bay nhanh đến thế, bay được một đoạn, hắn quay đầu lại nhìn, thấy nàng còn cầm hộp đựng thức ăn, chạy trong đống tuyết đuổi theo, ra sức vẫy vẫy tay về phía hắn. Chiếc áo khoác quá rộng rũ ra trên vai nàng, giống như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Những dấu chân mơ hồ kéo dài rất dài trên nền tuyết trắng xóa.

“Lục Thiên Kiều –! Chàng nhất định phải trở về đó –!”

Nàng khản cổ gọi hắn.

Nàng luôn gọi cả họ cả tên của hắn như vậy đó, dù không triền miên, e ấp, nhưng lại thâm tình khắc cốt ghi tâm.

Đôi môi trắng nhợt mơ hồ trong mắt hắn, cả người tưởng chừng như sắt đá lại dâng trào một sự xúc động không thể nào kiềm chế được.

Không có cách nào đi về phía trước được nữa, ta không thể tiếp tục bước lên phía trước dù chỉ một bước. Một giọng nói nhẹ nhàng mà kiên quyết vang lên tự đáy lòng.

Liệt Vân Hoa hí mạnh một tiếng thật dài, xoay người quay trở về, nhìn khắp xung quanh rồi đứng bên mép rừng.

Tân Mi đột nhiên dừng bước chân, mở to hai mắt, nhìn thấy hắn nhảy xuống lưng ngựa, chậm rãi rồi từ từ tăng tốc, cuối cùng biến thành chạy thật nhanh, thật nhanh.

Hơi lạnh mang theo mùi hương bấy lâu nay nàng không ngửi thấy trên người hắn, theo hơi gió phả vào mặt nàng.

Hắn giang rộng hai cánh tay ra, ôm lấy nàng thật chặt.

Một vòng tay ôm ấp chặt thật chặt như cách biệt đã ba thu.

“… Đi theo ta!”

Giọng hắn khàn đặc, hai cánh tay nhấc bổng nàng lên, sải bước vội vàng chạy về phía vách đá.

Hết chương 43

Chương 44: Mục đích của đại sư

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

Lệ Triều Ương cũng không đuổi theo.

Sự thật là cho dù có ai truy đuổi cũng vậy, ai cản trở cũng thế, vì hắn đã hoàn toàn không bận tâm nữa.

Đối diện vách núi cheo leo là quan ải Trường Canh, với khoảng cách vài chục trượng như vậy mà hắn chỉ nhẹ nhàng vọt lên một cái đã vượt qua. Lúc hắn nhảy lên, có lẽ quá đột ngột, cũng có thể là do Tân Mi không phản ứng kịp, chỉ kịp kêu lên một tiếng “Chao ôi”, thì hộp đựng thức ăn trong tay đã rơi xuống, nàng vội la lên: “A! Đậu hủ của em…”

Cây roi dài chợt vung ra không một tiếng động, quấn chặt lấy hộp đựng thức ăn, kéo một cái, nó đã nằm im vững vàng trong tay hắn, sau đó hắn lặng yên trả lại cho nàng.

Tân Mi sửng sốt một lúc mới ngẩng đầu nhìn Lục Thiên Kiều, hắn khẽ chau mày, trên khuôn mặt vừa mang theo sự mong đợi vừa có chút do dự, nhưng lại không hề nói gì, chỉ lẳng lặng chăm chú nhìn nàng.

Nàng có nên khóc không? Hay là lại tiếp tục nhào lên ôm chặt lấy hắn?

Tân Mi bình tĩnh đánh giá thái độ của hắn, cuối cùng nàng từ từ mỉm cười, nhẹ nhàng kéo tay hắn, khẽ nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Bên trong lều tướng quân chỉ đốt một đống lửa chứ không đốt đèn, nhưng lại rất ấm áp, ánh sáng chập chờn có vẻ hơi tối. Nàng mở hộp đựng thức ăn ra, dùng tay thò vào bên trong xem thử, may quá, vẫn còn ấm ấm, đậu hủ và thức ăn chay ăn như vậy cũng được, nhưng canh cá và thịt thà cần phải hâm nóng một chút.

Quay đầu lại nhìn đống lửa, phía trên có treo một cái nồi sắt đơn sơ, nước bên trong nồi đang sủi tăm, hơi nước ướt đẫm mang theo sự ấm áp khiến cho không khí khô ráo trong lều trại có vẻ thoải mái hơn một chút.

Nàng đổ nước trong nồi ra, đổ canh cá vào hâm nóng lại. Sau đó, nàng lại lấy hai khúc củi trong đống lửa đặt lên lớp than hồng rực bên dưới rồi để hộp đựng thức ăn lên trên, chỉ một lát sau, mùi thức ăn thơm lừng đã lan khắp căn lều.

Nàng đi tới đâu, Lục Thiên Kiều cũng lặng yên đi theo đến đó, lẳng lặng hệt như một cái đuôi.

Có lẽ là vừa rồi, đứng bên bờ đá bị gió lạnh thổi quá lâu, mà lúc này trong căn lều lại đốt trầm hương làm ấm nên Tân Mi vừa mới hâm nóng xong thức ăn thì chịu không nổi nữa, hắt xì mấy cái thật lớn.

Cái đuôi phía sau rốt cục bước tới trước mặt nàng, một bàn tay khẽ đặt lên trán nàng.

“… Bị cảm lạnh rồi, lại đây đi.”

Lục Thiên Kiều bưng tới một thau nước ấm, nhẹ nhàng cởi giày của nàng ra, ngâm bàn chân lạnh buốt của nàng vào nước. Trong quân doanh, mỗi khi có binh lính bị cảm lạnh, phần lớn đều dùng phương thức khử lạnh thô sơ này, nếu bệnh tình nghiêm trọng hơn thì có thể thả thêm mấy lát gừng vào nước.

“… Lạnh buốt lại tím ngắt thế này.” Hắn cầm bàn chân mềm mại trắng như tuyết của nàng khẽ nhíu mày.

Đầu ngón chân đã biến thành m


pacman, rainbows, and roller s