màn đêm u tịch, rồi tôi ngã xuống, không còn biết gì nữa.
hết: Chương 17
QUỲNH DAO
Cánh hoa chùm gửi
Chương Kết
Quân vi nữ oa thảo, thiếp tác Thố Ty Hoa.
Khinh điều bất tự dẫn, vi trục xuân phong tà.
Bá trượng thác viễn tòng, triền cẩm thành nhất gia.
Thụy ngôn hội diện dịch. Các tại Thanh sơn dã.
Nữ Oa phát khinh hương,Thố Ty Hoa đoạn nhân trường.
Chi chi tương chấp kết, diệp diệp thanh phiêu dương
Tạm dịch:
Chàng là Nữ Oa Thảo, thiếp tựa Thố Ty Hoa
Thân gây không tự dẫn, chỉ tại gió xuân đưa,
Cách xa nhau trăm trượng, kết nhau thành một nhà.
Người chân mây kẻ núi, gặp mặt đâu nào dễ
Nữ Oa hương thơm ngát, Thố Ty cảnh đoạn trường,
Cành cành ta xiết chặt, lá lá cùng reo vang.
Một chiếc lá lìa cành rơi trên quyển Đường thi che khuất bài thơ Cổ Ý của Lý Bạch mà tôi đang đọc.
Cầm chiếc lá tôi ngẩng nhìn thân cây Tòng cao vời vợi trên đầu với dây Thố Ty Hoa. Bây giờ là mùa hạ, những đóa Thố Ty Hoa đang nở trắng rung rinh theo từng cơn gió nhẹ đưa. Nhìn cành Thố Ty rồi thân Tòng, tôi có một so sánh lạ lùng, cành Thố Ty Hoa thì yếu ớt trong lúc thân cây Tòng to lớn, vững chắc, sự cảm động làm tôi ngẩn ngơ.
Một cành cây nhỏ chạm vào mặt khiến tôi giật mình nhìn lại, thì ra Trung Đan đang đứng trước mặt tôi từ lâu. Tôi hỏi:
– Bức tranh anh vẽ xong chưa?
Chàng cười nói:
– Xong rồi. Một bức vừa ý nhất!
Tôi quay về phiá giá vẽ:
– Có thật không đấy? Anh vẽ gì đó?
Chàng mang bức tranh lại cho tôi. Chàng vẽ cảnh một khu rừng với một cô gái đang ngồi tư lự trên phiến đá, trên gối thiếu nữa có một quyển sách đang mở, tầm mắt cô ta hướng về phiá những chùm hoa trắng trên cao.
Trung Đan hỏi:
– Anh chọn cho bức họa này cái tên “Suy Tư” được không em?
Tôi không đáp câu chàng hỏi, chỉ nói:
– Anh vẽ em đấy à?
Trung Đan dẹp bức họa sang bên, chàng ngồi xuống nắm tay tôi:
– Em nghĩ gì thế?
– Nghĩ về Thố Ty Hoa.
– Em còn nhớ đến chuyện xưa sao? Đã hơn nửa năm rồi, em cũng nên dẹp những hình ảnh kinh hoàng ấy vào ký ức đi chứ?
– Em phải nghĩ đến những chuyện ấy.
– Thế em còn hận bà ta ư?
Tôi hiểu ý chàng muốn nói bà ta đây là ai, chàng muốn ám chỉ bà Nghị – không, không phải thế, mà là muốn ám chỉ Nhã Trúc.
– Bà ấy đã đem cái chết chuộc tội, người đã chết rồi chúng ta cần phải tha thứ tất cả, quên hết tất cả phải không em? Trung Đan tiếp.
Tôi nói:
– Tại sao bà lại chọn cây Tòng quấn đầy Thố Ty Hoa này để treo cổ? Phải chăng bà ấy muốn đem Thố Ty Hoa để so sánh với thân phận chính mình? Em còn nhớ lần nói chuyện với bà ấy về Thố Ty Hoa, bà ta nói nếu lúc mới sinh ra đã là Thố Ty Hoa thì làm sao có thể cãi lại mệnh trời cho được? Đó chính là bi thảm của đời Nhã Trúc.
Thở thật dài, tôi tiếp:
– Thật ra bà ta cũng không có lầm lỗi gì lắm, chẳng qua trời trót sinh ra bà ta với một thân phận Thố Ty Hoa.
Trung Đan hôn tôi, chàng nói:
– Em đã nghĩ đúng, tha thứ là một bản tánh tốt. Em tôi đẹp quá!
Tôi nói:
– Có lẽ bà ấy đã có ý định treo cổ từ lâu rồi, vì sự dày vò ray rứt của lương tâm này còn có thể quật ngã một người khỏe mạnh, nói chi bà ấy đã yếu sức, có lẽ chuyện người treo cổ trong khu rừng này đã gợi ý bà ta. Lúc trước em thường nhìn thấy bóng người, tiếng than khóc tỉ tê có lẽ đều là của bà ấy phải không anh?
– Anh cũng nghĩ thế.
Tôi thở dài:
– Một cành Thố Ty Hoa! Lúc nãy trong khi em đọc bài Cổ Ý của Lý Bạch, em nảy ra một ý nghĩ so sánh lạ lùng. Lúc trước, em thường đem Thố Ty Hoa để so sánh với bà Nghị, cây Tòng để so sánh với giáo sư La Nghị, nhưng bây giờ em thấy cây Tòng đúng ra phải là mẹ em, còn giáo sư Nghị là cây Nữ Oa Thảo. Nữ Oa Thảo và Thố Ty Hoa đã nhờ thân cây Tòng làm mai mối để kết thành lương duyên. Họ đã nhờ mẹ em để trở nên gia thất. Mẹ em là kẻ lẳng lặng hy sinh để mang hạnh phúc lại cho họ.
Trung Đan nói:
– Một so sánh hợp thời, nhưng tại sao em mãi gọi giáo sư La Nghị là giáo sư mà không là…
– Em không quen miệng anh ạ.
– Thử xem, Ức My. Ông ấy thương em, vả lại. ông ta cũng…cô đơn hết sức.
– Khởi Khởi đến kìa!
Tôi làm lãng. Thật vậy, Khởi Khởi đang vui vẻ chậm rãi bước về phiá chúng tôi, trên tay có một phong thư.
Suốt nửa năm nay, cô ta là người thay đổi nhiều nhất trong gia đình họ La này. Như được sống lại từ sau cái chết của bà Nghị, những nét xuân của nàng đã vươn lên để đối đầu với cuộc sống thực tế. Khởi Khởi không còn là một cành Thố Ty Hoa mà nàng đang là một nhánh Kinh Thảo rắn chắc. Nhìn sự tranh đấu cố gắng vương lên từ trong cơn mưa bão của Khởi Khởi, lòng tôi bỗng đâm ra kính phục nàng. Chỉ nửa năm vừa qua, tôi mới thật sự là một người bạn, một người chị của Khởi Khởi mặc dù bản tính của chúng tôi vẫn còn khác biệt nhưng chúng tôi cố gắng, cố gắng để chìu chuộng nhau.
Khởi Khởi đến gần gọi to:
– Anh Trung Đan ơi! Có thơ của anh cả gởi cho anh nè, mở ra xem nhanh đi.
Trung Đan vừa mở thư vừa cười. Tôi hấp tấp:
– Sao? Anh ấy thế nào hở anh? Anh ấy viết gì đấy?
– Để anh đọc lớn nhé. Rồi chàng đọc: – Hãy báo cho Ức My biết, tôi đã lên tàu ra khơi sống đời tự lập. Ở nước ngoài cái gì cũng đẹp cũng hay, nhưng lại thiếu tình gia đình, t