XtGem Forum catalog
Cánh Hoa Chùm Gửi – Quỳnh Dao

Cánh Hoa Chùm Gửi – Quỳnh Dao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324531

Bình chọn: 7.00/10/453 lượt.

ông thực tế, hay nghĩ vẫn vơ, tôi phải học làm người lớn. bỏ cái bản tính trẻ con. Choàng dậy, thay áo quần, mở cửa ra ngoài hành lang trống vắng không một tiếng động, nhìn đồng hồ đã tám giờ, có lẽ ngoài tôi ra mọi người trong gia đình này đều quen thói ngủ trưa cả.

Đến phòng rửa mặt, nhìn dáng mình trong gương tôi thấy thích thú, đôi mắt long lanh với đôi má phúng phính mà mẹ thường bảo là chưa hề biết đau khổ là gì. Đó là một sự thật vì trước ngày mẹ bệnh, cuộc đời tôi chưa hề khổ đau bao giờ, tôi thích cười dù sung sướng như cọng cỏ “vô ưu”. Cọng cỏ không bao giờ buồn. Tôi khôntg biết có cây cỏ nào mang tên như vậy không. Chỉ nghe mẹ thường bảo và gọi tên tôi như vậy thôi. Nhưng mà, đến khi mẹ bệnh và mất đi, thì niềm vui của tôi cũng khép lại. Cọng cỏ không buồn của mẹ giờ đang đương đầu với một tương lai mờ mịt.

hết: Chương 2

QUỲNH DAO

Cánh hoa chùm gửi

Chương 3

Từ phòng rửa mặt trở về, tôi ngạc nhiên vô cùng khi thấy cô tớ gái khoảng mười bảy, mười tám tuổi đang thu xếp nệm gối và đồ đạc trong phòng tôi. Áo ngủ đã được bỏ vào ngăn tủ, ngay cả valise của tôi cũng bị mở tung ra, áo quần trong ấy đã được treo vào tủ đứng, chỉ có hai bức hình là còn nằm trên bàn giấy mà thôi.

Người tớ gái thấy tôi cúi đầu chào:

– Thưa cô, em tên là Mạc Bính, bà chủ sai em đến hầu cô.

Tôi quá ngạc nhiên khi thấy mình được sủng ái. Hồi nào tới giờ, tôi có được ai hầu hạ đâu. Nhìn đứa tớ gái sạch sẽ gọn gàng, tôi bỗng ngớ ngẩn:

– Để đó tôi làm cũng được mà!

Mạc Bính nhìn tôi cười, có lẽ nó cho tôi là đứa con gái nghèo nàn chưa có quen nếp sống trưởng giả, nụ cười của nó không có vẻ gì ngạo báng. Ôm bình hoa trên tay Mạc Bính hỏi tôi:

– Thưa cô cô thích loại hoa nào à?

– Hoa hồng cũng đẹp lắm rồi! Tôi đáp.

– Cô chủ tôi không thích loại hoa có sắc đỏ.

Mạc Bính nói.

– Cô chỉ thích loại hoa cánh màu lam, vừa khó trồng lại vừa ít bông, trong khi bà chủ lại thích loại hoa trắng.

Tôi hơi ngạc nhiên:

– Thế tất cả những loại hoa đó đều được trồng lấy cả à?

– Vâng ạ! Ngoài vườn hoa ra, chúng tôi còn một nhà mát để nuôi hoa nữa.

Mạc Bính đáp.

– Tất cả mọi người trong nhà nầy ai cũng thích hoa.

Rồi như sực nhớ điều gì Mạc Bính hoảng hốt:

– Chết không, tí nữa thì quên rồi, ông chủ đang đợi cô trong phòng ăn.

Đến cửa nó lại quay vào nói:

– Vậy cắm hoa hồng hở cô?

– Vâng! Tôi đáp.

Mạc Bính ôm bình hoa bước ra ngoài. Tôi đứng trước bàn trang điểm, chải lại mái tóc ngắn, ngắm hình ảnh tươi mắt của mình trong gương, hai vết chân mày thẳng làm tôi mang chút dáng vẻ con trai, đưa tay kéo lại lọn tóc xòa trước má, tôi ngửi thấy hương hoa. Nhìn xuyên ra cửa kính, những cánh hoa khoe sắc thắm trong rừng cây xanh um, sắc đỏ chen vàng như lung linh trong nắng sớm khiến tôi lặng người trước vẻ mê hoặc của thiên nhiên. Hoàn cảnh của cuộc sống mới khiến tôi cảm thấy vui sướng. Hình ảnh đen tối với cái chết của mẹ tôi đã mờ dần, bản tánh hồn nhiên lại đến với tôi. Nhìn bầu trời xanh mây trắng, ngắm cảnh xanh um của hoa lá, lòng tôi mở rộng muốn ca vang.

Ra khỏi phòng, qua hành lang tôi chạy nhanh xuống lầu. Trong gian phòng ăn rộng và sáng sủa, giáo sư La Nghị đang dùng bữa ăn sáng, có lẽ đã nghe thấy tiếng chân xuống lầu, ông ngẩng lên nhìn. Trong vùng ánh sáng tỏ, mái tóc ông vẫng bồng bềnh che khuất cả miệng. chỉ có đôi mắt là như hai ngọn đèn pha trong khu rừng thẳm đang chăm chú nhìn tôi:

– Chào giáo sư ạ.

Tôi cười nói.

– Ừ.

Ông ậm ừ một tiếng rồi lại chăm chú nhìn tôi ra lệnh:

– Ngồi đó đi!

Tôi ngồi xuống trước mặt ông, trên bàn đã có xúc xích và món cải xào. Một người đầy tớ trung niên mang đến cho tôi chén cơm trắng. Giáo sư La Nghị tiếp tục cúi xuống dùng điểm tâm, không nhìn tôi nữa trong khi tôi vẫn tò mò nhìn ông.

Bỗng nhiên, ông ngẩng lên nhìn thẳng tôi:

– Sao không ăn cơm đi?

Đôi chân mày ông nhíu lại.

– Em làm gì nhìn tôi dữ thế?

– A. Tôi vội vàng đáp

– Dạ tôi chỉ ngạc nhiên không hiểu bằng cách nào giáo sư cho cơm vào miệng mà không làm lấm những sợi râu quanh miệng?

Tôi vừa dứt tiếng thì một tiếng cười dòn thật to từ phiá sau đưa tới. Tôi nghiêng đầu nhìn sang, một thanh niên từ thang lầu chạy bay xuống, đến cạnh tôi mỉm cười thú vị. Tôi chợt thấy đôi mắt của hắn và giáo sư giống tạc nhau, chỉ khác một điều là hắn sạch sẽ hơn, râu hàm cạo sạch, đầu tóc chải ngăn nắp, áo sơ mi trắng, cà vạt màu xám bạc. Hắn nhìn tôi cười, đôi mắt pha lẫn nét tinh quái, đùa cợt không có vẻ đứng đắn tí nào, Giáo sư trừng mắt nhìn hắn:

– Hạo Hạo! mầy làm cái gì đấy?

– Phải cô này là cái cô mà hồi hôm còn chút nữa ba đuổi ra ngoài đó không hở ba?

Gã thanh niên vừa nói xong quay sang tôi cúi mình thật thấp,

– Xin lỗi cô, cho phép tôi được tự giới thiệu, tôi là La Hạo Hạo, nhưng tên Hạo Hạo có vẻ nữ tính quá nên xin được gọi tắt là La Hạo dễ nghe hơn.

Giáo sư hét lớn:

– Mầy có ngồi xuống không Hạo?

La Hạo ngồi xuống, đôi mắt trong sáng vẫn tinh quái nhìn tôi. Hắn hãy còn quá trẻ, có lẽ chỉ là thằng nhóc con lớn hơn tôi ba hay bốn tuổi là cùng.

– Thưa cha cô họ Mẫn này ở luôn trong nhà mình hở cha?

La Hạo Hạo q