hêm một lần nào nữa.
“Đường Diệc Diễm… Diệc Diễm!”
“A…” Thân mình bỗng nhiên bị người nào đó ôm lấy, Đường Diệc Diễm đột nhiên từ trong nước trồi lên trước mặt tôi, làm tôi sợ tới mức vô thố kêu lên. Tôi nhìn anh, bức tường trong tim cuối cùng cũng đổ sụp, nước mắt từng dòng lăn xuống.
“Anh điên rồi, anh điên rồi phải không?” Tôi khóc, tay đánh liên tiếp đánh lên bả vai đang ướt đẫm của anh.
“Sao em lại khóc dễ dàng như vậy!” Anh gắt gao ôm tôi, biết rõ mà còn cố hỏi. Giọng an chua xót. “Không phải là em không cần anh hay sao? Sống cùng anh không phải rất khó chịu ư? Tại sao lại khóc?”
“Đồ tồi…” Tôi hét lên, nhưng lại gắt gao ôm đầu vai anh. Không có việc gì, may mà anh không sao!
Diệc Diễm…
“Tôi là đồ tôi, lúc đó em không phải sao?” Tay anh mơn trớn mái tóc rối ướt của tôi, nước hồ và nước mắt thấm ướt khuôn mặt tôi, Đường Diệc Diễm nhẹ nhàng giúp tôi lau đi, khàn khàn thì thào:
“Rõ ràng anh đã nhìn thấy sự đau đớn trong mắt em, tại sao vẫn không thừa nhận?” Anh vuốt tóc tôi, trong mắt tràn đầy sự chua xót. “Duyệt Duyệt, yêu anh khó đến vậy sao?”
Tôi lắc đầu, siết chặt hai tay. Không khó, không khó, em yêu anh, Diệc Diễm, em yêu anh! Nhưng..
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm ôm tôi, khẽ thở dài bên cổ tôi, anh nhẹ nhàng gọi tên tôi, chua xót đến mức trái tim của tôi giống như bị kim đâm.
Diệc Diễm, em không thể lại làm liên lụy đến anh. Em nợ anh quá nhiều!
“Ai?” Đúng lúc này, đèn pin bỗng chiếu thẳng lên người chúng tôi, kèm theo một giọng nam sợ hãi, cùng với tiếng bước chân sốt ruột.
“Đường… Đường quản lí?” Có người chậm rãi tới gần, sau khi nhìn rõ Đường Diệc Diễm với khuôn mặt lo lắng, thân mình sợ tới mức run lên, ngây ra ở đó, quên cả cử động.
Đường Diệc Diễm bỗng ôm chặt tôi trong lòng, ngăn trở dòng ánh sáng đang chiếu lên, che khuất thân mình ướt đẫm của tôi, gầm nhẹ: “Còn không chuyển hướng đèn pin qua chỗ khác…”
“À… à…” Người đàn ông đó quá sợ hãi, tay chân luống cuống, không sao ấn nổi nút tắt.
Không thể trách anh ta, anh ta chỉ làm tròn phận sự trông giữ nơi này, ai mà đoán được quá nửa đêm lại có người dây dưa trong này, mà nhân vật chính còn là ông chủ của công ty!
“Cút…” Đường Diệc Diễm không chút khách khí gào lên, dọa người đàn ông kia đến choáng váng. Anh ta hoảng sợ, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra ngoài!
“Buông… Buông ra!” Nước hồ lạnh lẽo và sự hỗn loạn vừa rồi khiến tôi từ thanh tỉnh lại từ chỗ ý loạn tình mê, chống đẩy anh, nhưng lại bị gắt gao cố định trong ngực, không thể động đậy.
“Thế nào, lại muốn trốn hả?” Giọng Đường Diệc Diễm có chút thất bại, còn cả bất đắc dĩ. “Vừa rồi là ai ôm anh khóc, bây giờ lại muốn trốn tránh sao?” Anh tăng thêm lực. Tôi cố gắng lui thân mình về, tránh để ngực kề sát với khuôn ngực nóng bỏng của anh.
Tôi không thể hô hấp, cũng chẳng dám nhìn thẳng vào ánh mắt nóng như lửa của anh.
“Đổi thành…. Đổi thành bất cứ ai, tôi cũng.. sẽ làm vậy!” Không nên, không nên, Diệp Sương Phi, vừa rồi mày đã sai, không thể tiếp tục sai nữa!
“Em còn muốn nói dối à?” Đôi ngươi màu nâu nheo lại, Đường Diệc Diễm kéo mạnh cổ tay tôi, hơi thở nóng bỏng phả trên mặt tôi. “Diệp Sương Phi, em rốt cuộc muốn che giấu cái gì với anh? Em nghĩ anh là kẻ ngốc sao?”
Tôi nhắm mắt lại, nhưng cằm lại bị anh kéo qua, đôi ngươi âm trầm của Đường Diệc Diễm bắt lấy ánh mắt của tôi, gắt gao nhìn chằm chằm.
Anh đã phát hiện gì rồi sao? Đã biết bao nhiêu?
Tôi ngây dại nhìn anh, Đường Diệc Diễm nhìn tôi rất lâu, cuối cùng đành thở dài. “Trước tiên đi lên đã!” Có lẽ anh cảm giác được cơ thể tôi đang dần lạnh lẽo.
Anh ôm tôi, bước ra khỏi bể bơi, tôi muốn giãy khỏi sự kiềm chế của anh, nhưng tay anh lại ôm lấy tôi không chịu buông, khiến tôi không thể rời khỏi vòng ôm của anh!
Về tới văn phòng, Đường Diệc Diễm thẳng tay cởi quần áo ẩm ướt trên người, tôi khốn quẫn nghiêng đâu, đứng một bên. Quần áo trên người dính sát vào cơ thể, nước dọc theo đó từng giọt rơi xuống, ướt đẫm sàn nhà!
Ngoài cửa sổ, gió đêm đánh úp lại. Một trận lạnh buốt thấm vào người, tôi lạnh đến phát run, cánh tay ôm chặt lấy thân mình.
Một đôi tay bỗng nhiên từ phía sau vươn tới, ôm lấy thân thể của tôi, những ngón tay thon dài bắt đầu cởi cúc áo của tôi ra.
“Làm… gì vậy!” Tôi ngẩng đầu, Đường Diệc Diễm đã thay một bộ quần áo khô, nhíu mi nhìn tôi . Tay anh vẫn tiếp tục động tác. Tôi vội lùi lại, túm lấy vạt áo, cắn chặt môi, bối rối theo dõi anh.
“Em định mặc quần áo ướt mà đứng như vậy à?”Anh trào phúng nhíu mi, nhìn tôi, sau đó lại đẩy tay tôi ra, cố chấp tiếp tục động tác vừa rồi!
Đầu ngón tay nóng bóng của anh chạm vào da thịt tôi.
“Tôi… Tôi tự mình… tụ làm!” Bên tai nóng lên, tôi cầm lấy quần áo của mình, bối rối lách người, trốn tránh ánh mắt thiêu đốt của anh. Trong lòng kinh hãi giống hệt một chú nai con, hô hấp dồn dập!
“Không ngờ rằng, bây giờ mới được nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của em!” Giọng nói nặng nề truyền từ phía sau đến, mang theo chút trêu chọc.
Đúng vậy, thân thể đã dây dưa vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đỏ mặt ở trước mặt anh.
Tôi vụng trộm xoa hai má nóng bừng