nh người! Cho nên mới làm cho người ta không nuốt nổi, còn không bì được với thức ăn bày bán bên đường, không bằng chả cá viên, thịt dê nướng của Trần Việt Phong…
Cảm giác chua xót ở sống mũi lập tức lan truyền đến hốc mắt, tôi bối rối gắp một con tôm chiên đưa lên miệng, nhìn về phía nhân viên phục vụ gượng cười: “Nóng quá, kì lạ thật, hình như chảy cả nước mắt rồi, ha ha…” Dứt lời, tôi cắn chặt răng, cúi đầu.
“Tiểu…thư…” Nữ phục vụ vội vàng rót cho tôi một chén trà, khẩn trương nhìn tôi, cô ấy nhất định là đang mơ hồ không rõ, chắc cũng chỉ có tôi là vị khách duy nhất ăn tôm chiên mà bị bỏng.
Nhưng tôi thật sự… không kìm được nước mắt. Thật sự…
“Tôi… đi toilet một chút!” Ánh mắt tò mò của cô ấy làm tôi thấy xấu hổ vô cùng, co quắp đứng dậy, lướt qua mặt các nhân viên phục vụ, gần như là chạy trốn ra ngoài.
Đóng cửa lại trong nháy mắt, tôi nhẹ nhàng thở ra, ngửa đầu dựa vào cửa, đem toàn bộ những ánh mắt kinh ngạc kia nhốt ở bên trong.
Chỉ cần trái tim thấy đau đớn, nước mắt vẫn sẽ chảy xuống. Trên hành lang bắt đầu xuất hiện thêm nhiều người, tôi vội vàng lau nước mắt, không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng mình lúc này, không muốn sự yếu ớt của mình bại lộ trước mặt người lạ. Tôi đứng thẳng thân mình, vẫn là đi gột rửa một chút đi, nếu bị tên ác ma kia thấy được, không biết sẽ long trời lỡ đất đến thế nào đây!
Tôi thở dài, đang định tiến về phía toilet, một đôi tay bỗng nhiên từ phía sau lưng dùng sức kéo tôi lại, tôi lập tức lao vào trong lòng một khối thân thể, tiếp theo, môi đã bị người ta hung hăng hôn!
Tôi sợ tới mức tim gần như bắn ra ngoài, còn chưa kịp giãy dụa, bên tai lập tức vang lên một tiếng nỉ non: “Tiểu Diệp!”
Thân thể của tôi nhuyễn xuống một chút. Việt Phong!
Trước mắt là khuôn mặt tiều tụy của Trần Việt Phong, đôi mắt anh đã sưng đỏ lên.
Tôi đau lòng nhìn anh “Việt Phong…”
“Tiểu Diệp…Tiểu Diệp…Tiểu Diệp!” Trần Việt Phong ôm chặt tôi, không ngừng nỉ non gọi tên tôi. Mỗi một thanh âm đều làm cho trái tim của tôi run rẩy kịch liệt, tôi thống khổ nhắm mắt lại, đáp lại cái ôm của anh. Chỉ một lát, chỉ một lát thôi, hãy để tôi không cần băn khoăn bất cứ điều gì, chỉ cần âu yếm người mình yêu mà thôi!Việt Phong…
“Tiểu Diệp, em ổn không?” Việt Phong buông tôi ra một chút, xem xét tôi, chua xót mở miệng.
“….” Tôi nhắm mắt lại, không muốn sự đau đớn trong mắt bị anh nhìn thấy, sao có thể ổn chứ, cuộc sống chết lặng thì ổn thế nào được đây!
“Tiểu Diệp, sẽ không lâu nữa đâu, anh nhất định sẽ mang em rời xa nơi này!” Việt Phong nắm lấy tay tôi, lực cũng tăng thêm. Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại nhiều lần nói như vậy, anh ấy không phải là đối thủ của Đường Diệc Diễm, mà hắn cũng sẽ không buông tha cho tôi.
“Việt Phong…vô dụng, vô dụng thôi…”
“Tiểu Diệp, tin tưởng anh, tin anh được không?” Việt Phong kích động buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp theo, anh cúi đầu xuống, nhẹ nhàng chạm vào môi tôi, giống như tôi là bảo vật trân quý nhất của anh, khiến anh phải che chở thật cẩn thận trong tay. Khi đôi tay của anh bắt đầu vuốt ve tôi, cảm giác thoải mái đột nhiên lan tràn khắp cơ thể, tôi không thể kìm lòng, lại tiến tới gần thân mình của anh, thừa nhận sự âu yếm của anh. Trong không gian nhỏ hẹp, tất cả đều là tiếng thở dốc dồn dập của chúng tôi, hai thân thể đang khát vọng gắt gao dây dưa cùng một chỗ, dường như muốn thiêu đốt.
“Việt Phong…!” Tôi khẽ vặn vẹo trong lòng anh, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, tôi không muốn, cả đời cũng không muốn rời xa vòng tay ấm áp này!
Việt Phong bắt đầu hôn dọc xuống cần cổ tôi, bàn tay bức thiết vói vào bên trong áo, xoa nắn nơi mềm mại của tôi. Tôi ở trong lòng anh bất lực thở hổn hển, não bộ lần lượt phát ra cảnh cáo, nhưng thân mình lại không tự chủ được, càng tiến sát vào trong vòng ôm ấp đầy khát vọng.
“Tiểu Diệp!” Tôi hiểu được tia sáng loé lên trong mắt Việt Phong biểu thị cho cái gì.
Tôi tự nói với chính mình, một lần, một lần làm cho người mình yêu thực sự có được mình đi!
Việt Phong kéo váy của tôi lên, tiến thêm một bước, kéo tôi vào một góc nhỏ hẹp. Nếu bây giờ có người đến toilet, đi qua chỗ bồn rửa tay là có thể dễ dàng nhìn thấy thân mình của hai chúng tôi đang dây dưa. Tôi không bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại điên cuồng tới như vậy. Mà loại cảm giác liều lĩnh này cũng chỉ khi cùng Việt Phong ở một chỗ mới có thể có được.
“Việt Phong…” Giọng tôi khàn khàn giống như cổ vũ anh tiến thêm một bước, Việt Phong cởi bỏ dây lưng của mình, đúng lúc này, trên hành lang bỗng nhiên vang lên những tiếng bước chân vững vàng, trầm trọng.
Tôi lập tức đông cứng trong lòng Việt Phong, kích tình bỗng chốc ở trên mặt rút hết đi, khuôn mặt ửng đỏ trong nháy mắt trở nên tái nhợt. Đường Diệc Diễm!
Tôi sẽ không nghe lầm, là Đường Diệc Diễm, cho dù chỉ là thanh âm lúc hắn đi bộ tôi cũng có thể nghe ra, huống chi trong không khí lại bắt đầu tràn ngập loại hương vị làm cho người ta hít thở không thông này!
Tôi nắm chặt áo Việt Phong, cắn môi dưới, hướng về phía anh lắc đầu.
Bước chân lại chậm rãi đi tới, từng bước một đến gần, rồi lạ