. “Chân có đau lắm không?”
Tôi lắc đầu, bây giờ điều quan trọng nhất không phải cái này, mà là…“Diệc Diễm, thật ra em…”
“Không thấy mệt thật sao?” Đường Diệc Diễm ngắt lời tôi, đột nhiên duỗi người ra một chút, chân nhẹ nhàng nhấc lên, thân mình cúi xuống, đầu lập tức gối lên đùi tôi, mặt hướng vào bụng của tôi. “Anh dựa một chút, thân mình không có việc gì chứ?”
Tôi lắc đầu, cơ thể cũng ngả về lưng ghế mềm mại, thả lỏng người, quên đi mọi thứ. Nếu như cái gì anh cũng không muốn nói, vậy thì chỉ cần tin tưởng anh là tốt rồi.
Tay tôi nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc đen nhánh của anh, lại phát hiện rõ ràng…“Diệc Diễm… Anh có tóc bạc rồi này!”
“Vậy sao?” Đường Diệc Diễm đang gối trên chân tôi khẽ nhích đầu một chút, điều chỉnh lại tư thế. “Hai… Già đi rồi!”
Già? Anh mới có 24 tuổi, còn chưa tới thời kì hoàng kim của người đàn ông đâu, vậy mà đã nói già?
Có điều, tuy rằng chỉ mới 24 tuổi lại trải qua nhiều chuyện như vậy, hẳn là mệt nhọc đi, bởi vì phải đối mặt với quá nhiều khó khăn!
Diệc Diễm… Vất vả lắm phải không? Nhiều trọng trách đặt trên vai anh như vậy!
“Diệc Diễm, để em nhổ giúp anh!”
“Không được!” Đường Diệc Diễm ngẩng đầu, bắt lấy tay tôi. “Có tóc bạc thì mới có thể bạch đầu giai lão!”
“Sao?” Tôi buồn cười nhìn anh, đây là kiểu suy luận gì vậy, anh còn có vẻ rất tin tưởng vào điều đó? Có điều… bạch đầu giai lão… Tôi và Đường Diệc Diễm ư?
Tôi ngẩn ra một lát, trong lòng dâng lên một trận lo lắng, buông lỏng tay, không nhổ sợi tóc bạc kia nữa, khẽ mím môi. Đường Diệc Diễm bỗng đưa mặt tới gần bụng của tôi một chút, thân mình nhẹ nhàng run lên. “Duyệt Duyệt, anh cảm giác được cục cưng đang động này!”
Anh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt vui sướng, ánh mắt tỏa sáng. “Vừa rồi… Cục cưng thật sự động đậy!”
Tôi cười: “Đương nhiên, cũng đã vài tháng rồi, cục cưng đương nhiên sẽ động!” Tôi thậm chí mỗi ngày đều cảm giác được có một trái tim nữa đang nhảy lên, một sinh mệnh kéo dài huyết mạch của tôi và Diệc Diễm.
“Thật thần kỳ!” Người đàn ông trước mặt tôi đây đúng là không che giấu được sự vui sướng, biểu tình không thua gì Colombo phát hiện ra châu lục mới.
“Anh muốn nghe thêm một chút” Vừa dứt lời, không đợi tôi phản ứng lại, anh đã trực tiếp nghiêng mặt áp đến bụng của tôi.
“Thật sự đang động, lại đang động nữa kìa!”
Tôi dở khóc dở cười, lâu như vậy anh mới phát hiện đứa nhỏ của mình biết “động”! Anh thật đúng là giống như một đứa trẻ!
Dần dần, mỏi mệt bắt đầu kéo đến, trò chuyện với Đường Diệc Diễm câu được câu không, mí mắt cũng chậm rãi trầm xuống… Trong lúc mơ màng, sức nặng trên đùi cũng dần biến mất, thân mình bị kéo vào một vòng ôm ấm áp, tôi thoải mái dựa nhanh, than nhẹ!
Có người sờ vuốt hai má của tôi, nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi, thì thầm: “Nhanh thôi… Mọi thứ sẽ nhanh chóng ổn thoả… Duyệt Duyệt!”
“Anh sẽ không để bất cứ kẻ nào phá hư chúng ta!”
“Bất cứ ai…”
Một giọng nói tựa như ảo giác, hơi thở nóng bỏng mà chân thật thổi tới bên tai tôi.
Mệt mỏi, muốn mở to mắt nhưng lại không có khí lực, hoặc là vì tôi không muốn rời khỏi vòng tay quá đỗi ấm áp này.
“Duyệt Duyệt… Duyệt Duyệt…”
Diệc Diễm… Anh rốt cuộc đang suy tính điều gì? Vì cái gì hạnh phúc lại giống như mộng ảo, không chút chân thật như vậy?
Ngày hôm sau tỉnh lại, tôi không thấy Diệc Diễm, di động được đặt ngay trên giường, mặt trên cũng soạn sẵn một dòng chữ: Duyệt Duyệt, có việc thì gọi điện thoại cho anh, buổi tối anh sẽ trở về cùng em ăn cơm… Diệc Diễm.
Xốc chăn lên, tôi ra khỏi phòng ngủ, thong thả bước đến ban công. Hoa viên dưới lầu, một đám trẻ con đáng yêu đang vui vẻ nô đùa, tôi ngọt ngào xoa bụng, cảm thụ được một sinh mệnh nhỏ bé khẽ động. Mỗi ngày qua đi, đứa nhỏ đã chậm rãi lớn dần lên, rồi sẽ có một ngày, con cũng sẽ nắm tay tôi và Diệc Diễm, gọi chúng tôi là ba mẹ, cũng sẽ hoạt bát cười đùa giống lũ trẻ dưới kia.
Cục cưng!
Tôi ngọt ngào cong lên khóe miệng. Đúng vậy, lúc này thật hạnh phúc, không cần nghĩ nhiều, chỉ cần chuyên tâm chờ đợi tiểu sinh mệnh ra đời! Thở nhẹ một hơi, tôi theo thói quen đi đến phòng khách, bật ti vi lên, sau đó bước thẳng vào phòng rửa mặt.
Âm thanh từ ti vi phát ra rõ ràng, những lúc ở nhà một mình, tôi luôn thích mở ti vi, như vậy, ít nhất có thể tạo cho mình ảo giác rằng trong nhà cũng không phải chỉ một mình tôi cô đơn!
“Hôm nay, ngày 28 tháng 10, tập đoàn Giang Nguyên, một tập đoàn lớn từng làm cho khắp thương giới khiếp sợ lại một lần nữa khiến thương giới phải chú ý. Nhưng lần này lại không giống với lúc trước, hôm nay, người phát ngôn của tập đoàn Giang Nguyên chính thức tuyên bố tập đoàn đã phá sản, gây chấn kinh trong toàn thương giới. Vốn dĩ được coi là mặt trời đang buổi ban trưa, tập đoàn Giang Nguyên bỗng nhiên lâm vào khủng hoảng kinh tế. Một số
“Các vị… Bây giờ chúng tôi xin phép mời tổng tài của tập đoàn Đường thị và vị hôn thê Diệp tiểu thư tiến hành nghi thức cắt băng!” Người chủ trì lớn tiếng tuyên bố, dưới đài càng thêm náo nhiệt, tôi cầm lấy tay Đường Diệc Diễm, không chịu buông ra, lại nhìn anh lần nữa, vị hôn thê? Nếu không phải anh, ng