g đồng tình với cô nữ sinh kia, ngược lại, cảm thấy nam sinh đó thừa nhận tình yêu của cô ấy mới thật vất vả!
Tôi chua sót cười cười, muốn rời khỏi đây, không định ở chỗ này xem kịch. Tôi không hy vọng người khác hứng thú với chuyện cũ của tôi, tôi cũng sẽ không đi hỏi chuyện riêng tư của người khác, tôi chỉ cần cuộc sống yên bình.
“Thật ngại quá! Tôi đã có người yêu rồi!” Vận mệnh tựa như không muốn buông tha tôi. Lúc tôi đang định xoay người rời đi, một đôi tay giữ chặt lấy tôi. Giây tiếp theo, tôi đã bị vây trong một vòng ôm ấm áp, đối diện với vẻ mặt kinh ngạc của cô nữ sinh kia.
“Đây là người yêu của tôi, lần này là thật!” Đỉnh đầu truyền đến giọng nói của nam sinh đó, không hề có chút lạnh lùng nào như vừa rồi.
Một đôi ngươi màu nâu cúi xuống nhìn tôi, tôi nhíu mày, tôi không thích ánh mắt như vậy, nó làm cho tôi nghĩ đến một người!
“Trần Việt Phong! Anh tìm cái loại mặt hàng như vậy đến chọc tức em sao?” Nữ sinh xấu hổ nắm chặt tay lại, phẫn hận nhìn tôi dựa vào lòng Trần Việt Phong, hận không thể đem tôi nuốt chửng vào bụng. Bộ dạng âm ngoan đó khiến lòng tôi khẽ run lên, lông mày nhăn lại. Trong khoảng thời gian ngắn, tôi nhất thời lại quên phản bác.
“Cô doạ đến bảo bối của tôi rồi đấy!”Namsinh tựa như sợ nữ sinh kia chưa đủ hận tôi, sau khi nói xong những lời khiêu khích lại ôm chặt lấy tôi.
“Tôi nói này, anh cũng nên có chừng mực chút đi! Cô ấy sẽ không vì chuyện anh đã có tôi mà dễ dàng buông tha đâu. Trong mắt của cô ấy, tôi vốn dĩ không thể trở thành mối uy hiếp!” Tôi không nghĩ tăng thêm khó khăn cho anh ta, chỉ muốn bình tĩnh giải quyết trận phân tranh này. Tôi không thích phiền phức, chỉ muốn bình yên, giống như một người đứng ở ngoài ánh sáng, lẳng lặng nhìn thế giới này, không tham dự.
Anh ta tiện tay đem tôi trở thành tấm lá chắn, tôi đã ở trong lòng anh ta mà tham gia trận này là chuyện không thể chối cãi, nếu vậy, yên lặng để có thể toàn thân trở ra là điều duy nhất mà tôi có thể làm được.
Bởi vậy tôi ngẩng đầu nói những lời kia, cố gắng khống chế âm lượng chỉ để cho một mình anh ta nghe được.
Namsinh trước mặt hừ hừ, trong mắt có sự kinh ngạc đối với tôi, chắc không nghĩ tôi sẽ nói như vậy. Một lát sau, anh ta nhấp nháy mi mắt, cúi đầu, môi đặt ở bên tai tôi thổi khí, giọng nói đầy trêu ghẹo: “Vậy thì chưa chắc đâu, bảo bối ạ!”
Thân mình tôi khẽ run lên, ngẩng đầu nhìn anh ta. Anh ta cong lên khoé miệng, nhìn tôi một cách đầy chăm chú!
Động tác của chúng tôi đầy ái muội làm cho mọi người thấy mơ màng, bao gồm cả nữ sinh sắp khống chế không được muốn tiến lên kia, “Trần Việt Phong! Anh buông cô ta ra cho em!”
Trần Việt Phong ngẩng đầu, hai tay đặt ở bả vai của tôi tăng thêm lực, “Chỉ sợ cả đời này cũng không thể buông!”
Tôi lập tức cứng đờ người, nhìn về phía anh ta, sợ hãi tìm kiếm một tia điên cuồng đã từng thấy.
Thật may mắn là không có, nhưng tôi lại đoán không ra tâm tư của người này, ánh sáng vừa loé trong mắt anh ta rốt cuộc tượng trưng cho điều gì?
Anh ta nhàn nhạt nhìn tôi, một tia sáng lại hiện lên nơi đáy mắt. Giây tiếp theo, tôi nghe được tiếng hít thở nặng nề, còn cả tiếng rít gào của nữ sinh kia. Trước mắt tôi, tia sáng chói lóa ấy chậm rãi biến mắt, thay thế bằng khuôn mặt đang cúi xuống, môi tôi nhanh chóng bị đè ép lên, rất nóng bỏng!
“Trần Việt Phong!”
Thừa lúc tôi còn đang ngây dại, Trần Việt Phong vội tăng thêm lực hôn, tay áp chặt gáy của tôi, không cho tôi né ra, thậm chí đầu lưỡi ẩm ướt đã bắt đầu cường ngạnh khiêu khai khoé miệng của tôi, tiến quân thần tốc.
“Ngô!” Tôi ra sức kháng cự nhưng vẫn không thể tránh né, chỉ nghe thấy tiếng kinh hô từ bốn phía, tiếng hít thở trầm trọng, còn cả tiếng cười.
Không, tôi không cần, tôi không muốn trở lại làm đối tượng bị người khác chỉ trỏ. Tôi chỉ muốn được bình yên, giống như thời gian hai năm qua, nhưng tôi cảm nhận được, những ngày tháng đó lại bắt đầu chậm rãi rời xa tôi. Không, tôi không cần!
Vì vậy…
“A!” Trần Việt Phong bất đắc dĩ nhìn tôi, che thân dưới vừa bị thương của mình, sắc mặt trở nên xanh mét, cuối cùng vẫn là quá đau mà ngồi xổm xuống.
Tôi phẫn hận nắm chặt tay lại, sau đó nhân lúc mọi người còn đang trợn mắt há hốc mồm, tôi vội vàng bỏ chạy, chạy ra khỏi thế giới hỗn loạn này! Tôi chạy một mạch như điên, vốn dĩ phải mất mười phút, nhưng tôi chỉ cần vài phút đã trở về kí túc xá. Tôi dựa vào cửa, thở hồng hộc.
“Tiểu Phi, sao cậu lại chạy thế kia? Tớ gọi mà cậu cũng không trả lời!” Bạn cùng phòng Đừng Hàn bỗng nhiên từ phía sau tiến đến, làm tôi sợ nhảy dựng lên.
Đừng Hàn hoang mang nhìn tôi: “Tiểu Phi, cậu sợ cái gì? Vừa rồi còn giống như bị quái thú đuổi ở đằng sau!”
“À! Không có gì… tớ… Chính là muốn luyện tập chạy bộ một chút, sắp thi thể dục rồi mà!” Nói xong, lòng tôi vẫn còn thấp thỏm không yên.
“Ờ! Vậy cậu nhất định là đạt tiêu chuẩn rồi, chạy nhanh thế cơ mà!” Đừng Hàn làm như bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, đi vào trong ký túc xá: “À này, Tiểu Phi, bưu phẩm của cậu đang ở phòng thường trực, thầy Cao nhắc tớ nói cho cậu!”
“Được rồi, lát tớ qua!” Là ai gửi bưu phẩm cho tôi