Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326971

Bình chọn: 10.00/10/697 lượt.

hìn anh ở trước mặt mình, lòng dâng nỗi chua xót, nước mắt tí tách trào ra, tay cô vòng qua ôm cổ anh, “Lâm Hạo Sơ, anh rõ ràng tốt như vậy…” Câu nói tiếp theo chưa kịp mở miệng, cô không muốn lúc này đây nhắc đến cái tên Diệp Hồng.

Lâm Hạo Sơ bị cô làm cho dở khóc dở cười, anh nhẹ nhàng đẩy đẩy đầu Hỷ Lạc, “Nè, em không phải thừa dịp này chùi nước mũi vào áo anh chứ?”

Hỷ Lạc bị anh nói đùa thì mỉm cười, hít hít mũi, một hơi thở bị mắc kẹt trong cổ họng nuốt xuống không được, đột nhiên bị nấc cục, một cái lại một cái không dừng lại được. Cô vỗ vỗ ngực, Lâm Hạo Sơ đưa cho cô một ly nước ấm, uống xong vẫn như vậy chẳng có tác dụng gì, Hỷ Lạc khó chịu kinh khủng.

Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên cúi người hôn cô, Hỷ Lạc trợn to mắt chớp chớp vài cái. Lâm Hạo Sơ chỉ là khẽ chạm vào môi cô, liền thẳng người nhìn chăm chú vào cô. Hỷ Lạc lại trừng mắt nhìn, nhìn khoảng cách anh gần trong gang tấc, ngay cả hô hấp đều có phần không ổn định.

Khóe mắt Lâm Hạo Sơ cong cong, bàn tay ấm áp phủ lên đỉnh đầu cô, “Hết nấc cục chưa?”

Hỷ Lạc ngẩn ngơ ngây ngốc, tay cô chỉ vào Lâm Hạo Sơ, “Anh… anh… trước đây anh đã từng đến nhà em!” Trong trí nhớ, khi Hỷ Lạc còn rất nhỏ rất nhỏ, có một cậu thiếu niên dùng chiêu này làm cô hết nấc cục, không giống, cậu thiếu niên kia hôn là hôn khóe môi cô, sau đó cậu ấy đứng dậy đặt bàn tay to lớn trên đỉnh đầu cô, “Hết nấc cục chưa?” Cậu thiếu niên gầy gò trong trí nhớ với người đàn ông trước mắt thật trùng hợp, cô kinh ngạc trừng to mắt.

Trong mắt Lâm Hạo Sơ ẩn ý nụ cười, tay anh đang đặt trên đỉnh đầu cô theo mái tóc mượt mà lướt xuống sau gáy cô, “Nhớ ra rồi sao?”

Hỷ Lạc giương mắt đờ đẫn, “Anh….đã nhận ra em từ lâu?”

Lâm Hạo Sơ cười nhưng không nói, khi đó Hỷ Lạc còn rất nhỏ xíu, chỉ có năm tuổi. Không nhớ được anh cũng phải thôi, cũng không nghĩ rằng Hỷ Lạc lại nhớ kỹ đến vậy.

Hỷ Lạc hơn nữa ngày mới khép miệng lại, “Anh là bạn của Tư Niên.” Khi đó, hình như anh và Tư Niên thường cùng nhau đến chung cư chơi đùa, chỉ là lúc đó Hỷ Lạc quá nhỏ, rất nhiều ký ức đều bị thời gian làm mờ nhạt.

Lâm Hạo Sơ xoa xoa tóc Hỷ Lạc, không cười nữa, “Có thể nói cho anh biết em làm sao vậy? Hôm nay vì sao lại khóc?”

Hỷ Lạc gãi gãi đầu, “À, không có gì. Chỉ là có một môn chưa qua.” Cô vội vã kiếm cớ nói bừa, “A, thực ra không có việc gì, ha ha.”

Lâm Hạo Sơ không nghi ngờ gì nữa, cũng không hỏi tiếp.

Hỷ Lạc trở về phòng, Lâm Hạo Sơ yên lặng ngồi trên sofa, tầm mắt tập trung vào một điểm nào đó trên TV, bên tai vẫn nghe tiếng động ầm ầm, từng đợt tiếng súng quanh quẩn bên tai. Tay anh nắm chặt vùi trong sofa, khuôn mặt Tư Niên lại hiện lên trong đầu anh. Một trận đau nhức như kim châm từ chân truyền đi toàn bộ liên tiếp tăng lên, sau đó tầng tầng lớp lớp chui vào trong đầu. Trong khoảnh khắc đại não giống như có ngàn vạn con kiến cùng nhau cắn xé. Anh khép chặt hai mắt, khớp hàm cắn chặt đến đau nhức. Anh túm chặt tóc mình, khom người. Đầu vùi vào trong sofa.

Hỷ Lạc vừa ra khỏi phòng thì thấy Lâm Hạo Sơ hình như đang run, cuộn mình trên sofa. Hỷ Lạc lại càng hoảng sợ, vội vã chạy tới ngồi xổm bên cạnh, “Anh không sao chứ? Làm sao vậy?”

Lâm Hạo Sơ vùi đầu trong sofa, chỉ mập mờ nói được một chữ, “Đau.”

Hỷ Lạc càng thấy lo lắng, “Đau ở đâu? Anh nói em biết đi, là chân hay chỗ nào?”

Lâm Hạo Sơ siết chặt cái nệm trên sofa, vẫn như thế lặp lại, “Đau.”

Hỷ Lạc vô cùng hoảng loạn, ôm chặt lưng anh, “Lâm Hạo Sơ, chúng ta đi bệnh viện.”

Đột nhiên Lâm Hạo Sơ bật dậy, một tay đẩy Hỷ Lạc ra, Hỷ Lạc bị anh đẩy ngã ngồi dưới đất, sau lưng đập vào bàn trà, đau đến khóe mắt ngân ngấn nước.

Sắc mặt Lâm Hạo Sơ trắng bệch, “Không đi bệnh viện, anh không có bệnh. Anh… khó chịu, đau đầu, anh về phòng ngủ là được rồi.”

Hỷ Lạc vội vã đứng dậy đỡ lấy anh, “Thực sự chỉ là đau đầu?”

Lâm Hạo Sơ vịn vai cô, bước chân không vững, “Ừm.”

Sau khi Hỷ Lạc dìu anh nằm xuống, trở lại phòng khách dọn dẹp sofa bị anh làm rối tung lên, ngồi trên sofa đờ ra, nhớ đến lời nói của Giang Nhất Ninh, lúc anh sống một mình rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chúng ta đều không thể nào biết được. Cô có chút uể oải dựng lưng vào sofa, lần trước sự khác thường của anh là vì Diệp Hồng, vậy lần này là vì cái gì? Rõ ràng, vấn đề của Lâm Hạo Sơ không phải cứ chăm chăm chĩa mũi nhọn vào chuyện của Diệp Hồng. Vậy rốt cuộc còn có chuyện gì khiến anh ấy đau đớn.

Nguyên một đêm, Hỷ Lạc ngủ không an giấc, bởi vì lo lắng Lâm Hạo Sơ, cô cuộn mình bên cạnh anh, chỉ cần nghe một tiếng động nhỏ thì sẽ tỉnh ngủ. Cả đêm hình như Lâm Hạo Sơ đều đang nằm mơ, trên trán lẫn trên người anh toàn là mồ hôi, Hỷ Lạc cẩn thận giúp anh lau khô.

Anh cau mày, vẫn lẩm nhẩm nói gì đó, hình như là xin lỗi cái gì. Hỷ Lạc nghe không rõ, lời của người nói mớ rất khó nghe ra được ý gì một cách rõ ràng, từng lời nói đứt quãng cũng không cách nào ghép lại thành một câu hoàn chỉnh. Hỷ Lạc từ phía sau ôm chặt anh, Lâm Hạo Sơ dường như mới bình tĩnh lại. Hỷ Lạc nhìn chăm chú vào lưng anh, rất lâu vẫn không nhắm mắt, vẫn trợn mắt đến trời sáng…

Đối với việc Lâm Hạo Sơ đột nhiên phát bệnh, Hỷ L


The Soda Pop