Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lưu Lãng Hồng Tường Vi
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3221105
Bình chọn: 8.00/10/2110 lượt.
âm đau đớn, mấy ngày nay cô đã chuẩn bị tâm lý ở trong lòng, không nghĩ tới thời điểm đối mặt, vẫn khó chịu như vậy.
“Anh ta là ai?” Cố Thịnh nghiến răng nghiến lợi, cố ý không nhìn tới ánh mắt thống khổ của cô, thống khổ? Cô thống khổ cái gì? Nên thống khổ phải là anh mới đúng chứ, không phải sao? Anh mới là người bị đội nón xanh!
Tả Tình Duyệt liền giật mình, cái gì anh ta là ai? Cô không hiểu ý tứ trong lời nói của anh.
Tả Tình Duyệt dùng dằng muốn đứng lên, nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mắt, cho dù anh đã chán ngán cô, cô vẫn muốn vãn hồi.
“Thịnh, đừng rời khỏi em, có được hay không, em có thể trở nên lớn mật, em có thể vì anh biến thành một người lẳng lơ, em. . . .” ánh mắt Tả Tình Duyệt lóe ra, nhào vào trong ngực Cố Thịnh, lời vừa nói cô cũng cảm thấy xấu hổ, mặc dù khó có thể mở miệng, nhưng cô thật không muốn buông tha hạnh phúc của mình như vậy.
Cố Thịnh cười khẽ một tiếng, khinh bỉ nhìn người phụ nữ trong ngực, “Lẳng lơ? Cô thật là phụ nữ lẳng lơ, nhưng không phải một người phụ nữ lẳng lơ của riêng tôi!”
Lại hung hăng đẩy cô ra một lần nữa, từ trong túi lấy ra dây chuyền kim cương mới vừa chọn cho cô, mới vừa rồi, anh còn ảo tưởng sẽ tự tay đeo lên cho cô, còn mong đợi từ trên mặt của cô thấy vẻ mặt mừng rỡ, nhưng, giờ phút này anh lại cảm thấy tất cả thoạt nhìn rất châm chọc!
Anh còn truy cứu người đàn ông kia là ai làm cái gì?
Cho dù đó là người nào, cũng không thay đổi được sự thực cô phản bội, anh có thể không thèm để ý chuyện tình của Cận Hạo Nhiên và Kiều Nam, nhưng, sau đó anh rõ ràng nói với cô, cô chỉ có thể là của anh, cô vẫn không bỏ được bản tính lẳng lơ sao?
Trong mắt thoáng qua ác độc, như vậy, anh cần gì phải lưu luyến?
Vung tay lên, dây chuyền trong tay trong nháy mắt thoát khỏi bàn tay, bay về phía Tả Tình Duyệt.
“A. . . . .” Tả Tình Duyệt lên tiếng kinh hô, dây chuyền đánh vào trên mặt của cô, hằn qua dấu vết thật sâu, một giây kế tiếp, máu đỏ tươi từ trên gương mặt của cô chảy ra, một giọt một giọt rơi vào trên đồ Tây trước ngực cô.
Cố Thịnh cả kinh trong lòng, màu sắc đỏ tươi đau nhói hai mắt của anh, anh phát hiện cho dù là như vậy, thấy cô bị thương, tim của anh cũng sẽ đau đớn theo.
Không! Anh không nên cảm thấy như vậy! Mở to mắt, bỏ đi thương tiếc trong lòng.
“Đừng tưởng rằng như vậy, cô có thể thoát khỏi tôi, từ nay về sau, tôi sẽ càng khiến cô sống trong thống khổ hơn!” Cố Thịnh ác độc tuyên cáo, thù cũ cộng thêm hận mới, anh sẽ không để cho người phụ nữ này sống tốt đâu!
Cố Thịnh không nhìn cô nữa, xoay người rời đi, để lại Tả Tình Duyệt gương mặt chảy máu, trong lòng bị đau đớn bao vây.
Cuộc sống ở trong thống khổ?
Tả Tình Duyệt chậm rãi nhắm mắt lại, cô không muốn thoát khỏi anh, cô ước gì ở cạnh anh, không phải sao?
“A, cô chủ, mặt của cô sao vậy?” Người giúp việc Tiểu Thúy thấy cậu chủ tức giận rời khỏi phòng đàn, cô sang đây xem sao, nhưng không ngờ lại thấy trên mặt cô chủ tràn đầy máu đỏ tươi.
Xảy ra chuyện gì? Cậu chủ làm cô chủ bị thương sao?
“Tại sao?” Tả Tình Duyệt nhỏ giọng nỉ non, đầu óc hỗn loạn, tại sao hạnh phúc luôn ngắn ngủi như vậy? Cô còn chưa kịp vươn tay, hạnh phúc đã vội lướt qua cô rồi.
“Cô chủ, em giúp cô xử lý vết thương!” Tiểu Thúy cắn cắn môi, trong lòng sinh ra một tia thương hại, đỡ Tả Tình Duyệt ra khỏi phòng đàn.
Tả Tình Duyệt mờ mịt đi theo cô, vừa đi vào đại sảnh, chỉ nghe thấy bên tai truyền tới thanh âm của cô gái phát thanh viên trên TV, mấy từ chói tay lập tức khiến cô chú ý. . .
Q.1 – Chương 125: Tình yêu của anh, tôi không thèm
“Cố phu nhân công khai ngoại tình, sau khi Tổng giám đốc Cố biết sẽ có phản ứng gì đây? Xin tiếp tục chú ý tới báo cáo theo dõi đợt sau của chúng tôi.”
Cố phu nhân ngoại tình?
Mấy chữ này khiến Tả Tình Duyệt cau mày, theo bản năng nhìn về phía màn hình TV, phía trên đúng lúc là hình của cô, trên tấm hình còn có một người đàn ông cô không nhìn rõ mặt.
Chuyện gì đã xảy ra?
Tại sao có những tấm hình này, trong hình, cô rúc vào trong ngực của một người đàn ông, ngủ thật an ổn, nhưng người đàn ông kia không phải Cố Thịnh!
Đây là nguyên nhân vừa rồi anh tức giận sao? Theo bản năng sờ sờ vết thương trên mặt, một cơn đau truyền tới, tựa hồ đang tỏ rõ tức giận của Cố Thịnh đối với cô đến cùng lớn cỡ nào.
“Cô chủ, chúng ta nên đến bệnh viện! Vết thương trên mặt cô, nếu để lại sẹo thì phải làm sao?” ánh mắt Tiểu Thúy lóe ra, tin tức này đã sớm truyền đi xôn xao, nhưng cô biết cô chủ không phải người như vậy, cô nhìn ra tình yêu của cô chủ đối với cậu chủ, làm sao có thể ngoại tình được?
Tả Tình Duyệt căn bản không nghe vô bất kỳ lời nào, giờ phút này, cô chỉ muốn tìm Cố Thịnh giải thích rõ tất cả, cô căn bản không biết những tấm hình này từ đâu mà đến!
“Cậu chủ đâu?” Tả Tình Duyệt bắt lấy tay Tiểu Thúy, trong mắt tràn đầy nóng nảy.
Tiểu Thúy lắc đầu, “Vừa rồi em thấy cậu chủ đi rồi, có thể. . . . .”
Vừa rồi cậu chủ tức giận lớn như vậy, sau đó cô hình như nghe tiếng xe nổ máy.
Tả Tình Duyệt không để ý vết thương trên mặt và vết máu trông thật đáng sợ, hốt hoảng chạy ra cử
