ọi người thưởng lãm ấy . Dĩ nhiên , với cá tính không muốn bị chú ý , điều này làm Mike thấy phiền vô cùng ; song vì cuộc hẹn với Kim My , anh đành ráng chịu đựng…
Người dân sống gần đấy có thể cho là anh điên , đứng chờ một người mà không biết chắc có tới hay không đã gần bốn tiếng rồi …
Mike vẫn tiếp tục chờ đợi , anh biết dù điều này có lẽ là không thật , không có chứng cứ gì , nhưng anh vẫn tin là…” Kim My – Búp bê tóc đen sẽ đến …”
Trời bỗng dưng đổ mưa …
Mưa nhỏ – mưa lớt phớt …Rồi dần thành mưa to – mưa nặng hạt…
Mike đành chạy vào trong Thư viện trú mưa , đợi mưa ngớt một chút rồi sẽ ra đợi tiếp …(_ _”)
Không hiểu ma đưa đường , quỷ dẫn lối ( hay tác giả làm ) thế nào , mà vừa đúng lúc Mike chạy vào thì đến Kim My lại chạy ra . Người cô ướt như chuột lột ( thì là tại cô vừa phi thân từ bến bus ra đây mà ) .
Kim My chạy lên bậc cầu thang của nhà bên cạnh để trú mưa , cô ngó dáo dác hai bên đường : ” Quả nhiên là anh ta không tới , mà có tới thì chắc cũng về rồi …” – Kim My nghĩ thế , cô lại chợt thấy mình thật ngốc , lại bị bỏ bom thêm lần nữa .
Mà cũng không hiểu tại sao My lại cứ có linh tính là anh chàng mắt nâu này sẽ chờ mình , đúng là cảm giác không bao giờ thành hiện thực …
Cô thở dài ngán ngẩm : ” Thôi được rồi …” – Kim My nghĩ : ” Đằng nào thì cũng hố , đã đến đây rồi thì vào xem sách vậy , chờ ngớt mưa rồi mình về …”
Nghĩ vừa dứt , cô chạy ào vào Thư viện …và…
* * * * * * *
Tôi như không còn tự tin vào đôi mắt và đôi tai của mình nữa …
– Là Kim My …
Tiếng anh ấy trầm trầm , ấm áp như điệu nhạc vang lên trong óc tôi , làm tôi tỉnh cả người :
– Anh vẫn đứng chờ em à …
Tôi ngạc nhiên hết mức có thể , căng to mắt ra mà nhìn người con trai phía đối diện ; vẫn đôi mắt nâu nâu trìu mến : ” Anh ấy đã đợi mình từ đó đến giờ sao ? ” .
Tôi run run , rồi bỗng thấy xấu hổ vô cùng , tôi hét lớn :
– Em xin lỗi !! Tại em có việc bận nên….EM XIN LỖI !!!
Mike cũng ngạc nhiên chẳng kém gì khi thấy tôi hét òa lên , anh vội xua tay :
– Không …không sao đâu…
Vẫn dịu dàng như hôm nào trên xe buýt , tôi chợt muốn khóc vì những ý nghĩ đáng xấu hổ của mình ban nãy , tôi đã cho anh là loại con trai ngoài đường ; chỉ là giả vờ làm quen để lừa tôi thôi…
– Em…em xin lỗi…
Hai chúng tôi nhìn nhau một hồi , rồi anh ấy phì cười :
– Ướt át thế này thì không thể học được rồi…
Mike chỉ vào cái cặp đen của tôi và cái cặp có hình con rồng của anh . Rồi hai đứa tôi lại im lặng , tôi bỗng nảy ra một ý kiến :
– Anh , anh thích ăn kem không ? Em bao anh , coi như bù cho hôm nay…
Tôi thoáng thấy Mike hơi lưỡng lự , nhưng rồi anh cũng gật đầu .
Hai đứa tôi lại dầm mưa , chạy vội ra hàng kem cuối phố …
CHAP 7 : CÔNG VIỆC MỚI :
Nè , cậu thật sự có quen biết với tui hả ???
* * * * * * *
Tôi ngồi trên sân thượng trường với cái Na , nó ngấu nghiến cái bánh bao như con chết đói lâu ngày , tôi đành mở lời trước :
– Hix , mới đang hè mà đã mệt thế này , vào năm học chắc tao chết ngắc luôn quá …Năm nay lại còn vụ thi Đại học nữa mới chết chứ…
– Ệ ác ày !! ( Kệ xác mày !!) – Ni Na nói khi trong mồm còn đặc ứ bánh bao , nó không thèm nhìn tôi . Chắc vẫn còn tức tôi vụ hôm thứ 7 trốn nó đây mà , tôi nhéo má nó , cười trừ :
– Eo ui , sao hum nay Na nhà mìn xinh thế nhỉ ?!!
Tôi nịnh nó một câu , nó vẫn phụng phịu cái mặt : ” Thôi rồi , ai bảo Phương Kim My tôi làm bạn thân với ‘ Công chúa hay dỗi ‘ Lê Ni Na chứ ?…”
Tôi đành nói :
– Thật ra hôm qua tao đi ăn kem với Mike…
Như chỉ đợi câu đó của tôi , Ni Na phun toàn bộ bánh bao trong miệng ra , nó quay ngoắt sang tôi bức cung liền :
– Sao ? Ăn ở đâu ? Như thế nào ? Có chiện gì xảy ra hông ? Ổng có làm gì mày không ? Có tỉnh tò hông ? Có…
– STOP !! – Tôi giơ tay chặn ngang cái Mỏ Vịt lại – Từ từ để tao nói…
Tôi đem hết toàn bộ chuyện hôm qua ra kể cho cái Na …
Nghe xong , nó cũng lúc lắc đầu :
– Công nhận thằng cha này chấm mày thiệt rồi nghen !! Hông thì đâu ai điên đi chờ 1 con nhỏ chỉ mới nói chiện vài lần trên xe buýt 4 tiếng liền dưới cái nắng nóng như thiêu này cơ chứ ???
Ừh nha , nghe cái Na nói , tôi cũng tự nhiên thấy lạ , đâu phải quen thân lắm mà lại…
Nhưng tôi không nghĩ Mike là loại con trai đấy , nói thế nào nhỉ ?
Dường như , li kem hôm qua đã giúp chúng tôi hiểu nhau nhiều hơn …
Hôm qua hai chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều …
Nhìn bề ngoài khá bụi bặm của Mike , tôi không nghĩ anh lại là người có nhiều chuyện đến thế . Mike kể anh là con thứ hai trong gia đình , dưới anh còn một cô em gái đang học lớp 11 nữa .
Mike theo học ngành báo chí và hiện đang là phóng viên tập sự cho một tờ báo bên Nhật . Bài tập thử việc cho anh là phải đi thu thập tin tức về lịch sử ở một đất nước nào đấy , rồi viết thành bài có kèm theo ảnh .
Tôi hỏi Mike đến Việt Nam lâu chưa mà tại sao anh lại rành tiếng Việt thế . Mike tiết lộ , thật ra bố anh là người Việt , còn mẹ anh mới là người Nhật ; anh đang sống tại Nhật nên lấy tên theo họ mẹ là Kintaru .
Nghe đến đây , tôi mới ngớ người : hóa ra là từ nhỏ anh đã được bố dạy cho tiếng Việt rồi , thả nào mà nói l