i, nếu không thì chắc chắn anh và Trúc Diệp sẽ không đến được với nhau.
Kể cả An Lâm cũng vậy.
Nam Lâm chợt nở một nụ cười chua xót.
– Sao vậy? – Trịnh Thắng ngồi bàn bên cạnh vỗ nhẹ vai Nam Lâm hỏi.
Nam Lâm ngừng quay cây bút trong tay. Anh quay ra nhìn Trịnh Thắng, ngập ngừng một lúc, cuối cùng anh cũng quyết định nói:
– Trịnh Thắng này! Hôm qua tôi đọc một câu chuyện trên báo, nội dung của nó đại loại là thế này…Có hai anh chàng, hai người này là anh em sinh đôi nhé? Họ cùng yêu một cô gái. Nhưng mẹ của cô ấy lại lấy bố của hai anh chàng, có nghĩa là họ đã trở thành anh em mất rồi. Cô gái này rất thích người anh, còn người em thì chỉ hờ hững, quan tâm theo kiểu bố thí. Nhưng cuối cùng, cô ấy lại chấp nhận trải qua đêm đầu tiên cùng người em…vậy thì theo cậu, cô ấy sẽ yêu ai?
Trịnh Thắng nghĩ ngợi một lúc rồi nhìn Nam Lâm đầy hoài nghi:
– Chuyện của cậu à? Có thật là trên báo không đấy?
Nam Lâm bị nói trúng tim đen, chỉ giật mình rồi chối đây đẩy:
– Cậu bị làm sao thế? Cỡ như tôi mà phải yêu “em gái” của mình hay sao? Nào, mau mau trả lời đi.
– Ờ…điều đầu tiên tôi nghĩ về câu chuyện này sẽ là…họ chẳng bao giờ đến được với nhau đâu.
Nam Lâm cơ hồ không hiểu nên hỏi lại:
– Là sao?
Trịnh Thắng trả lời rất thản nhiên:
– Rõ ràng họ đã là anh em, dù có cố chấp mà đuổi theo nhau thì cái bắt được cũng chỉ là vô nghĩa. Hoàn toàn vô nghĩa. Còn điều thứ hai, cô gái kia, tình cảm mập mờ, đối với mỗi người cơ hồ có vẻ rõ ràng nhưng thực chất lại khiến người ngoài chẳng hiểu gì hết. Cô ấy yêu người anh, nhưng lại trao thứ quý giá nhất cho người em. Tôi thề rằng, cô ta là người đến chính bản thân mình còn không hiểu nổi.
– Nhưng…nếu dần dần, cô ấy dành tình cảm cho người em thì sao?
– Tôi chẳng phải đã nói rồi hay sao? Cho dù có dành tình cảm cho ai thì cũng không đến được với nhau đâu. Chi bằng mỗi người tự kiếm cho mình một người ngoài xã hội rộng lớn. Còn hơn là cứ rượt bắt nhau như thế này.
Nam Lâm gật gù vẻ hiểu ý. Nhưng những phân tích của Trịnh Thắng lại như những nhát dao đang không ngừng đâm vào trái tim anh. Thật nực cười cho cái suy nghĩ điên rồ kia. Anh thấy mình sao mà ngu ngốc quá, anh đang hi vọng, đang ước mơ cái gì cơ chứ? Chỉ là một thứ hão huyền, viển vông…mãi mãi không thể nào đạt được. Mãi mãi không thể nào với tới.
An Lâm thu xếp công việc ổn thỏa, để dành thời gian cho bữa ăn cùng Trúc Diệp vào buổi trưa. Thực ra, anh thấy mình là một kẻ hay tiếc nuối và cũng thật nhiều chuyện. Lúc biết được chuyện ấy, anh đã tức giận, đã tự hứa rằng mình sẽ không quan tâm đến cô ấy nữa. Nhưng rồi, trái tim anh lại theo lối mòn cũ mà chạy đến bên ai kia. Anh không ngăn được lòng mình thôi nhớ cô ấy, không ngăn được trái tim mãi mãi chỉ có cô ấy…và…anh không thể nào ép mình ghét cô, hận cô.
Sau đêm hôm qua, anh đã vỡ ra rất nhiều điều. Anh không ngờ rằng tình cảm của mình dành cho cô ấy lại lớn như vậy. Lúc trước, anh đã quá ngu ngốc, đã quá coi thường và đã quá tự đề cao bản thân. Rằng mình chính là người mà cô ấy mãi cất giữa và bảo quản trong tim. Rằng mình có quyền cho cô ấy sự chờ đợi, tự cho mình lỡ hẹn khi chấp nhận cô ấy quá muộn. Và rồi bây giờ, anh biết, mình đã sai. Quả thực anh đã sai. Anh quên rằng, trái tim con người rất nhỏ bé và thật mong manh. Dù có thế nào, dù có yêu nhiều, yêu lắm, nếu mình hờ hững, mình không quan tâm, thì nó cũng sẽ chán nản mà bay đến một nơi khác. Huống hồ nơi đó lại cần nó, rất cần.
An Lâm thở dài rồi khóa cửa phòng. Anh bước chầm chậm về phía thang máy, tự nghĩ xem bao nhiêu năm qua mình đã bỏ lỡ mất những thứ gì.
– Anh An Lâm!
Khi thang máy vừa mở, khuôn mặt Khánh Lâm rộ lên một sự vui mừng. Cô định đến văn phòng của An Lâm, không ngờ lại trùng hợp gặp anh ở đây.
An Lâm cũng ngỡ ngàng trước sự xuất hiện đầy bất ngờ của Khánh Lâm. Mấy hôm nay anh không gặp cô ấy, những tưởng cô ấy đã thôi cái ý định theo đuổi anh rồi. Nhưng xem ra, anh sẽ lại mệt mỏi với cô nàng này nữa đây.
Anh nhìn Khánh Lâm vẻ ái ngại rồi nói:
– Hôm nay anh có chút việc bận. Hôm khác chúng ta gặp nhau nhé?
Khánh Lâm cơ hồ tỏ ra thất vọng. Trên tay cô là chiếc cặp lồng, trong đó là những món ăn mà cô đã tự vào bếp để nấu. Cô mong rằng An Lâm sẽ thích nó, ai ngờ lúc cô hân hoan, hi vọng thì anh ấy lại dội cho cô một gáo nước lạnh như thế này đây. Giọng Khánh Lâm vang lên nhưng rất nhỏ:
– Vậy à? Em đã bỏ ra rất nhiều thời gian để l
