xếp vào một xó.
– Có lẽ một cách công khai. Nhưng tôi biết “Ông lão” khá rõ. Ông ta sẽ giả như tuân theo mệnh lệnh chỉ dẫn của bộ trưởng. Dĩ nhiên là như vậy, nhưng ông ta sẽ không buông ra.
– Dù sao, tôi nghĩ những chỉ thị được giao cho tôi vẫn còn hiệu lực đến khi có lệnh mới?
– Dĩ nhiên. Nhất là những chỉ thị có liên quan đến công ty Firway.
*
Serge Gounine, giám đốc công ty Firway là một người ở độ tuổi bốn mươi lăm. Con trai của một người Bạch Nga gốc Odessa. Hắn không hưởng được gì của sự duyên dáng huyền thoại Slave. Thấp, bụng phệ, tròn, nước da đục, da nhờn, tóc đen và nhờn, hắn có vẻ ngay cái nhìn đầu tiên là một trong những gã hơi thủ đoạn nhưng vô hại như người ta thấy nhiều trong những môi trường của quảng cáo và điện ảnh. Nhưng những ai biết ông ấy rõ không nhìn ông ấy theo cách đó. Nụ cười thoáng hiện trên đôi môi dày thường xuyên vén lên thật ra chỉ là một cái nhếch mép. Và ánh mắt có đồng tử tối chợt sáng lên khi hắn suy nghĩ che đậy một tâm hồn băng giá, đầu óc xảo quyệt, một tính tình hung dữ do bản chất.
Nóng nảy, năng động, Gounine không hoàn toàn là nhân vật vô trật tự mà đồng nghiệp tưởng tượng. Và sự thiếu tiền kinh niên, kiểu cách trong công việc kinh doanh, tật gây khó khắn, phức tạp khi tranh cãi về tỷ lệ hoa hồng của hắn thật ra chỉ là một sự ngụy trang. Vì những tài sản bí mật mà hắn có rất đáng kể.
Theo thói quen, hắn luôn luôn là người đến văn phòng sớm nhất, hắn đọc thư từ, chọn lọc những thông tin không thật sự quan trọng, đi một vòng kiểm tra phòng làm việc của cô thư ký đánh máy và của phó giám đốc, Charles Kallerm kiểm tra xem những máy ghi âm tự động có hoạt động hay không trong thời gian đóng cửa.
Cô thư ký đánh máy là một cô gái đẹp, tóc vàn, hai mươi lăm tuổi, ngu ngốc nhưng bị các người chủ của mình chinh phục, đến văn phòng lúc chín giờ, Gounine, Kaller và trưởng phòng – một gã có ria mép tên là Joseph Widan – không biết sẽ qua đêm với ai trong ba người. Nhưng vì cô ta sống một mình trong một căn hộ đẹp đẽ ở đường Pompe, vì cô ta được trả tiền nhiều, vì cô ta có một sự thưởng thức tình dục hàm hồ vầ vì cô ta có một tính khí không rắc rối, phức tạp cho nên cô ta cho rằng sự thu xếp đó hoàn toàn thỏa đáng.
Gounine chăm chú đọc các giấy tờ thì vào lúc 10 giờ, phụ tá của hắn, Charles Kaller đến.
– Thế nào, anh ở đâu? Anh không thể đến sơn hơn được sao? Anh cũng biết tôi ghét phải chờ đợi mà.
Hăn nhìn người cộng sự của mình và nhíu mày.
Kaller bực dọc và xấu hổ nói nhỏ:
– Tên Mỹ phải gió đó đã qua mặt chúng ta.
– Làm sao có chuyện đó?
– Hắn đã cho chúng tôi rơi chứ sao nữa! – Gã bực dọc nói nhanh.
– Nhưng Joseph đã cho tôi biết hắn ở Claridge và anh đã canh chừng hắn.
– Đúng, chính xác là như vậy. Nhưng trước nửa đêm một chút, khi Joseph đến kín đáo hỏi thăm ở bàn tiếp tân, người ta đã trả lời rằng ông Rodeney đã rời khách sạn vào khoảng 19 giờ, với vũ khí và hành trang. Và không để lại địa chỉ để chuyển thư từ.
– Đúng như tôi nghĩ. – Gounine bực dọc nói. – Chắc chắn hắn là một tay có nghề, một thằng bạn của Launet.
– Chắn chắn là như vậy. – Kaller thú nhận. – Một tay lương thiện không lừa được chúng ta như thế.
– Joseph đâu?
– Thì …trong phòng ngủ của Solange. Đến lượt nó mà. Nó sắp đến.
Joseph Wildan, gã có ria mép rõ ràng có lợi thế, hãnh diện vì phong cách đẹp của mình, đến sau đó một chút.
Như thường lệ, hắn đã mua tờ “France-soir” mới nhất và hắn định đọc tờ báo một cách êm ả. Nhưng khi máy móc liếc quá trang đầu tờ nhật báo, hắn trố mắt và buông ra một tiếng chửi.
– Trời đất thánh thần ơi! Không phải chứ? Falttière đã chết!
Gounine và Kaller không nén một cái giật mình.
– Sao? Gounine lắp bắp kêu lên.
– Này, đọc đi! – Wildan rên lên. – Cái thằng khốn kiếp đó bị hạ tại nhà.
Gounine và Kaller lao đến tờ b áo như hai con hổ đói.
Tựa đề trải dài trên ba cột:
“TẤN CÔNG BÍ ẤN LÚC ĐÊM KHUYA
Trong một cuộc tấn công bí ẩn lúc đêm khuya, phóng viên nổi tiếng Ray Falt đã bị thương vong…”
Theo một bài tường thuật dài, lộn xộn và đầy những câu lặp lại vô ích, những người điều tra thật sự không biết chính xác điều gì. Thật vậy, bài báo chỉ là một sự phản ánh mãnh liệt chống lại bạo lực và sự tiến triển trở nên không thể chấp nhận được.
Gounine bật dậy một cách thô bạo:
– Đồ đểu giả! – Hắn gầm lên. – Tôi chắc chắn đó là những gã của tên Brechter làm chuyện đó! Joseph chạy ngay đến Ladel. Dorieux phải được báo tin. Hãy báo hắn chúng ta phải dựa vào Sivet trong tương lại. Nếu như chúng ta…
Họ bỗng im lặng. Cái loa nhỏ được đặt trong văn phòng của hắn bắt đầu run lên. Ba người đang ông nín lặng và chăm chú nghe một cuộc nói chuyện diễn ra trong văn phòng của Faltière trong tòa báo Edoxipress, giữa Dorieux và người thay quyền Maridoux.
Dorieux bối rối. Hắn vừa biết tin cái chết bi thảm của Faltière.
– Ta có thể tiếp xúc với Sivet ở đâu? – Hắn hỏi với một giọng cuống cuồng.
– Ở khách sạn của hắn. – Maridoux trả lời. – Nhưng tôi nghĩ hắn sắp đến. Hắn đến giờ làm việc rồi.
– Hãy gọi cho khách sạn của hắn.
Nhưng Louis Sivet đi vắng. Ngoài ra người