, tôi và hắn cũng quen biết nhau đã năm năm. Hai mươi mốt tuổi tôi và hắn gặp nhau, năm nay tôi cũng hai mươi sáu tuổi rồi.Tôi quay sang vuốt ve gương mặt hắn, nhớ lại Hạ Trường Ninh lúc mới quen, tôi không còn nhớ rõ hắn ngày xưa và bây giờ khác nhau như thế nào nữa. Nhớ lại sự hốt hoảng hôm nay trên đường đi, tôi nhẹ nhàng nói với hắn: “Anh biết không, hôm nay lúc trên ngựa em đang nghĩ nếu Đinh Việt ở trên trời cao nhìn thấy chắc chắn anh ấy sẽ mừng cho em. Đột nhiên em ngẩng đầu lên thì hình như thấy anh ấy thật”.Hạ Trường Ninh giật mình, đôi mắt nheo lại.Tôi tưởng hắn ngạc nhiên nên cười: “Hóa ra đó là một người lạ, khiến em giật cả mình”.Hắn đưa tay ôm chặt tôi vào lòng, thì thầm: “Có lúc anh thực sự sợ hãi, sợ trong lòng em yêu hắn. Phước Sinh, em có biết lúc em và Đinh Việt ở bên nhau, anh chỉ muốn đánh bay nụ cười trên môi em đi không?”Tôi mỉm cười nép vào ngực hắn mà không nói gì.“Phước Sinh, nếu như Đinh Việt còn sống, em có chọn hắn không?”Tôi tưởng Hạ Trường Ninh đang ghen nên cố tình trêu: “Đương nhiên là chọn hắn rồi, Đinh Việt đẹp trai hơn anh, dịu dàng hơn anh, có văn hóa hơn anh, hơn anh…”.“Nói gì cũng vô ích, bây giờ em là vợ anh rồi”. Hạ Trường Ninh ngồi dậy và đi vào nhà vệ sinh. Tôi nhìn hắn qua cửa kính, hơi nước bốc lên che mờ bóng hắn. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm càng lúc càng mờ dần, chẳng mấy chốc trời sẽ sáng hẳn. Tôi chìm vào giấc ngủ. Bỏ em ư ? Có mà đợi đến kiếp sau – chương 51Tôi cứ nghĩ ông già đã mừng chúng tôi hai trăm triệu thì hôm cưới chắc chắn ông sẽ không tới, và Ngũ Nguyệt Vi cũng không đến. Nhưng đúng lúc tôi và Hạ Trường Ninh chuẩn bị đi trăng mật thì Ngũ Nguyệt Vi tới.Thấy cô ta tôi lại cảnh giác theo thói quen.Ngũ Nguyệt Vi mặc một chiếc lụa tay rộng màu lục nhạt, làm nổi bật làn da trắng như ngọc. Tôi nhìn vào tay Hạ Trường Ninh chằm chằm. Lúc mở cửa nhìn thấy Ngũ Nguyệt Vi, hắn vỗ vai cô ta và cười to: “Vi, anh tưởng em không tới thật chứ”.Ngũ Nguyệt Vi trừng mắt nhìn, hất tay hắn ra rất hợp ý tôi: “Đã lấy vợ rồi, đừng tùy tiện thế, cẩn thận không Phước Sinh ghen đấy”.“Cô ấy ghen mới tốt! Không ghen tức là không để ý tới anh. Đúng không Phước Sinh?”Tôi gượng cười mời Ngũ Nguyệt Vi vào nhà rồi vội vàng đi pha trà, trong lúc đó vẫn vểnh tai lên nghe động tĩnh ngoài phòng khách.“Cái gì? Em… được rồi, cứ như thế đi!”Hắn đang nói gì thế?Tôi mang trà vào phòng khách coi như không có chuyện gì, Ngũ Nguyệt Vi nhìn tôi vui vẻ nói: “Cảm ơn”, không hề có ý ghen tị hay không vui gì. Đột nhiên tôi nhớ lại lần Ngũ Nguyệt Vi nói với tôi, cô ta đã yêu người đàn ông khác.Tôi lén lút thở phào nhẹ nhõm. Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn người đàn ông đã hy sinh thân mình để thu nhận Ngũ Nguyệt Vi.Tôi tò mò hỏi cô ta: “Sao cô không dẫn bạn trai tới?”Cô ta chớp chớp mắt nhìn tôi: “Anh Ninh không muốn gặp hắn, gặp hắn không chừng còn đánh nữa”.Tôi trừng mắt lườm Hạ Trường Ninh, khó khăn lắm mới có một người đàn ông xử lí được Ngũ Nguyệt Vi, sao hắn lại không muốn gặp?Hạ Trường Ninh nheo mắt, hắn dựa vào thành sofa rồi lạnh lùng tiễn khách: “Quà mừng nhận rồi, lời của anh cả, anh hai cũng nhận rồi, trà của vợ anh em cũng uống rồi, về đi!”Tôi vội lau mồ hôi. Có chủ nhà nào thế này không? Tôi đang định lên tiếng thì Hạ Trường Ninh trừng mắt nhìn tôi, nghĩ tới những lần Ngũ Nguyệt Vi ức hiếp tôi nên đành ngậm miệng không nói câu nào.Ngũ Nguyệt Vi không hề tức giận mà còn vui vẻ đứng dậy, nhìn ngắm ngôi nhà một lượt rồi nói: “Cũng phải để em xem nhà anh một chút rồi mới đi chứ”.“Có phải em đến đây ở đâu, xem phòng khách là được rồi”.Tôi không nhịn được nữa nói: “Để tôi dẫn cô đi xem”.Hạ Trường Ninh cũng vội đứng dậy, khoác vai tôi: “Bọn anh sẽ dẫn em đi xem”.Ngũ Nguyệt Vi bĩu môi rồi ngẩng đầu đi lên lầu.Hạ Trường Ninh thì thầm bên tai tôi: “Đừng tiếp xúc với cô ta một mình, cô ta thường xuyên phát bệnh!”Tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng, may mà mím chặt môi kiềm chế được.Lên tầng dạo một vòng, cô ta đứng ở cửa phòng ngủ lâu nhất. Đến lúc xuống tầng một dạo vòng nữa Ngũ Nguyệt Vi quả nhiên đã phát bệnh: “Ngoài cái giường còn được một tí… Anh Ninh, con mắt của anh thực sự khiến em không dám khen”.MK! Ngoài chiếc giường do Hạ Trường Ninh kiên quyết chọn ga trải giường loại không phủ trùm xuống sát đất ra thì những thứ khác đều là tôi chọn.“Con mắt chọn đàn ông của em, anh cũng không thể nào mà khen được. Anh nói rồi, tốt nhất cả đời này đừng xuất hiện trước mặt anh, anh gặp một lần là đánh một lần”.Cái gì thế này? Sao lại đánh người ta chứ? Tôi kéo tay áo Hạ Trường Ninh, gương mặt tươi cười nói với Ngũ Nguyệt Vi: “Mấy hôm nay anh ấy vẫn say chưa tỉnh, về nhà thì cho chúng tôi gửi lời hỏi thăm ông già. À, đợi đã, chúng tôi có quà gửi cho ông già”.Tôi liếc mắt ra hiệu cho Hạ Trường Ninh, dù sao Ngũ Nguyệt Vi cũng mang quà và những lời chúc phúc của hai anh cô ta tới đây, người ta sắp đi rồi sao hắn cứ phải tỏ ra khó chịu với người ta thế chứ? Tôi còn lo lắng Ngũ Nguyệt Vi bị tấn công rồi đột nhiên hồi tâm chuyển ý quay lại bám dính lấy Hạ Trường Ninh. Với trình độ biến thái của cô ta thì tôi