g rối rít:
– Tụi tao giỡn chơi chút xíu mà!
Cúc Hương cũng vội vàng lên tiếng:
– Thôi, nín đi cô nương! Đừng có mà nhè ra giữa lớp! Lớp trưởng Hoàng Hòa đang nhìn mày kìa!
– Kệ nó! – Thục vùng vằng.
– Trời ơi, lớp trưởng mà mày dám kêu bằng nó! Tao méc bây giờ!
– Cho mày méc!
– Đừng có dóc! Mày sợ tao méc thấy mồ! Hoàng Hòa đẹp trai nhất lớp. Lại để ý mày.
Thục hừ một tiếng:
– Nhưng mà tao không để ý nó!
Cúc Hương nháy mắt:
– Mày để ý anh chàng Phong Khê kia chứ gì?
Nghe Cúc Hương nói vậy, không để cho Thục kịp phản ứng, Xuyến đã vội vã xua tay:- Thôi, đừng chọc con Thục nữa! – Rồi quay sang Thục, Xuyến cười cười nói tiếp – Mày không để ý tên Phong Khê này nhưng hắn thì để ý mày phải không?
– Tao đâu có biết! – Thục thật thà – Tao chỉ nghĩ hắn muốn làm quen thôi!
Cúc Hương vọt miệng:
– Hắn để ý hay hắn đòi làm quen, chuyện đó không quan trọng. Vấn đề là mày có định “hồi âm” cho hắn hay không!
Thục ngẩn người ra:
– Tao cũng chẳng biết nữa. Tao đang định hỏi ý kiến tụi mày.
Cúc Hương liền liếc Xuyến:
– Sao mày?
Xuyến tỉnh bơ:
– Thì hồi âm chứ sao! Hắn chả ỉ ôi “bạn viết ình vài chữ” là gì!
Cúc Hương trợn mắt:
– Hồi âm cho tên nhãi nhép đó? Tụi buổi sáng tức là tụi 11A3, lớp đàn em mình! Chẳng lẽ…
Cúc Hương chưa nói hết câu, Xuyến đã hừ giọng cắt ngang:
– Chính vì tụi nó cả gan trêu vào các chị, các chị cần phải hồi âm! Tụi mình phải dạy cho “bọn trẻ” một bài học!
Vẻ mặt nghiêm nghị của Xuyến khiến Cúc Hương phì cười. Nó khoái chí hỏi:
– Nhưng mà ai “dạy”?- Tất nhiên là con Thục! Thư gửi cho nó mà!Nghe nhắc tới mình, Thục giãy nãy:
– Thôi, thôi, tụi mày muốn làm gì thì làm! Tao không biết “dạy dỗ” gì hết! Đừng có ép tao!
– Thôi được! – Xuyến thở một hơi dài thường thượt, ra vẻ bất đắc dĩ – Nếu mày không nỡ ra tay thì để tao. Tao sẽ đại diện ày viết thư “dạy dỗ” thằng nhóc đó!
Xuyến vừa nói dứt câu, Cúc Hương đã nhanh tay xé “rẹt” một tờ giấy trong tập, hí hửng chìa ra:
– Giấy nè!
Xuyến cầm lấy tờ giấy. Nhưng nó chưa viết ngay mà lại lui cui mở cặp.
– Gì nữa vậy? – Cúc Hương ngạc nhiên hỏi.
– Chờ tao một chút! Tao đang tìm… đồ dùng dạy học!
– Đồ dùng dạy học?
– Ừ, muốn “dạy dỗ” có hiệu quả, cần phải có “đồ dùng dạy học”.Xuyến vừa thò tay vào cặp vừa trả lời ỡm ờ. Cúc Hương và Thục cứ thắc mắc không hiểu Xuyến định tìm vật gì trong đó. Hai đứa ngồi ngây người hồi hộp theo dõi từng cử động của nhỏ bạn tinh quái.
Lục lọi một hồi, Xuyến từ từ lấy ra… một cây kẹo.
Trong khi Thục thở phào thì Cúc Hương bĩu môi thất vọng:
– Tưởng gì! Đồ dùng dạy học của mày đó hả?
Xuyến nheo mắt:
– Sao? Không được hả?
Cúc Hương lộ vẻ bất bình:
– Như vậy là mày “thưởng” chứ đâu có “phạt” hắn!
– Mày không biết gì hết! – Giọng Xuyến ranh mãnh – Đối với những đứa tham ăn như mày và con Thục thì đây là cây kẹo, còn đối với tên tiểu tử đó, đây lại là… viên thuốc chuột bọc đường!
Nói xong, Xuyến lẹ làng rút cuốn tập trong cặp ra, kê tờ giấy lên và bắt đầu viết thư phúc đáp. Cúc Hương và Thục ngồi chầu rìa hai bên, chụm đầu dòm.
Nhưng Xuyến vừa hí hoáy bốn chữ “Phong Khê hiền đệ”, Cúc Hương đã bĩu môi:
– Văn chương kiếm hiệp ba xu! Sặc mùi phim Hồng Kông!
Xuyến tự ái:
– Chứ theo mày, phải gọi hắn như thế nào?
– Cứ viết là “Gửi bé Phong Khê”!- Hay lắm! – Xuyến gật gù khen – Không ngờ thỉnh thoảng mày cũng nói được một câu thông minh!
Nói xong, Xuyến lấy một tờ giấy khác, nắn nót viết:
“Gửi bé Phong Khê,
Chị ngạc nhiên vô cùng khi nhận được thư bé. Có lẽ bé quáng gà hay sao, chứ lớp chị đâu có tổ chức “Câu lạc bộ làm quen” hay “Tìm bạn bốn phương” mà bé biên thư đòi “kết bạn tâm tình”! Hơn nữa, bé trẻ người non dạ tuổi còn nhỏ nên chú tâm học hành, chớ đua đòi vớ vẩn, kẻo trèo cao té nặng. Nghĩ tình chị em, chị tặng bé một cây kẹo ăn au lớn và nhớ đừng có dại dột trêu vào chị nữa! Good-bye bé nhé!”.
Xuyến viết tới đâu, Cúc Hương ôm bụng cười tới đó. Nó la lên:
– Trời đất ơi! Mày muốn “giết” chết tươi “thằng bé” sao Xuyến?
– Cho hắn chết! – Xuyến trợn mắt – Ai bảo hắn dám trêu vào con Thục nhà bà!
Thục cũng không nhịn được cười. Nhưng mặt nó thoáng lộ vẻ áy náy. Nó nhìn Xuyến, ngập ngừng:
– Mày viết “ác” quá!
– Ác gì mà ác! – Xuyến hừ mũi – Đã “dạy dỗ” thì phải nghiêm khắc chứ!
Thục chép miệng:
– Tao sợ anh chàng Phong Khê xấu hổ đến bỏ học mất.
– Hắn không bỏ học đâu! Nhưng chắc hắn sẽ bỏ cái trò dấm dúi thư tình vào ngăn bàn của mày!
– Thư tình! – Thục “hứ” một tiếng – Mày sao giống y như con Cúc Hương! Lúc nào cũng nói bậy!
– Ừ thôi, không phải thư tình. Thư làm quen vậy.
Vừa cười hì hì, Xuyến vừa đặt lá thư hồi âm vừa viết vào ngăn bàn của Thục. Xong, nó chặn cây kẹo lên trên. Nó làm việc đó với một bộ dạng hí hửng hệt như Phật Tổ lúc đè Tôn Ngô Không dưới năm ngọn núi Ngũ Hành vậy.
Chương 02
Chương 2
Đúng như Xuyến dự đoán, ngày hôm sau chẳng có gì lạ xảy ra. Vừa ngồi vào chỗ, Thục hồi hộp thò tay vào ngăn bàn nhưng chẳng có tờ giấy nào trong đó.
Cúc Hương chắp hai tay:
– Mô Phật! Thế là trời yên bể lặng! Con Xuyến tài thật!
Xuyến ngó Thục:
– Cục kẹo còn không?
–