ức bao nhiêu cũng sẽ nuốt lại vào lòng. Nhược Hi đêm đêm ngày ngày ngóng trông được gặp hoàng huynh lần cuối, vậy mà người cũng chẳng đến được cùng nàng, từ đó về sau mọi chuyện đều cẩn thận dặn lòng tuyệt đối không được để nàng thất vọng lần nữa.
Duẫn Tự lặng người hồi lâu nhẹ giọng nói: “Ta đi rồi, nếu như giữ được toàn thây, xin đệ mang tro của Minh Tuệ về chôn cùng chỗ với ta, còn nếu như xương cốt cũng tán thành phấn bụi, đành nhờ đệ trộn chung tro cốt của chúng ta cùng theo gió thả đi vậy. Lúc còn sống ta chưa được cùng nàng ngày ngày kề cận, chỉ mong chết rồi có thể làm tròn nguyện ước của nàng.” Duẫn Tường lòng chợt chua xót, chỉ biết gật mạnh đầu.
Duẫn Tự do dự mở lời: “Hoàng Vượng…” Duẫn Tường chắc giọng nói: “Hoàng Huynh sẽ không giáng tội cho Hoàng Vượng đâu.” Cân nhắc một lát lại trấn an “Bát ca xin yên tâm, ngày nào đệ còn ở đây, nhất định sẽ không để nó gặp chuyện gì”
Duẫn Tự khẽ rằng: “Thập Tam đệ thay ta lo liệu mọi đường, kiếp này không còn gì báo đáp được nữa”, dứt lời liền sửa lại trường bào, quỳ xuống xá Duẫn Tường một vái dài , Duẫn Tường ngoài song cửa giật mình cuống cuồng ngăn: “Bát ca, đệ không nhận nổi đâu!”
Duẫn Tự lạy xong xoay mình lại ngồi, mắt nhìn thẳng góc tường, đầu không ngoảnh lại. Tóc xả dài không rối một sợi, dáng lưng hao gầy mà thẳng tắp. Duẫn Tường sững người nhìn một lúc lâu, lại lẳng lặng cúi đầu thi lễ với Duẫn Tự rồi xoay người rời đi.
Ngày mười bốn tháng chín, Duẫn Tự mất, năm đó bốn mươi sáu tuổi.
Tháng năm năm Ung Chính thứ tám.
Di Thân Vương Duẫn Tường qua đời, Dận Chân hạ chỉ khôi phục nguyên danh Dận Tường, liệt kê công đức suốt đời của Duẫn Tường, nhập hưởng Thái Miếu, phong thụy hào là Hiền, thêm tám chữ ” Trung kính thẳng trực cần thận liêm minh” (trung thành, kính trọng, thành thật, chính trực, cần mẫn, thận trọng, liêm khiết, sáng suốt ) phía trước, lại dùng dinh thự đất phong của chính mình góp lại xây lăng mộ cho Duẫn Tường.
Ba mươi tháng chạp năm Ung Chính thứ tám.
Tia nắng chếch dần về phía tây, mặt trời đã lặn một nửa nấp sau những áng mây, luồng sáng rực rỡ cuối cùng ánh lên từng đám mây chiều, tựa như vàng kim nóng chảy, làm cho một khoảng trời hoá thành biển lửa. Ánh đỏ lung linh lại lướt qua trập trùng mái ngói lưu ly của Tử Cấm Thành, xua sắc vàng bắn ra rực rỡ chói mắt. Tử Cấm Thành trang nghiêm chìm trong ánh vàng son lộng lẫy, giống như do trời đất tạo thành, mỹ lệ không gì sánh được.
Dận Chân đứng trên đỉnh Cảnh Sơn, đắm mình trong ánh nắng ấm áp dịu nhẹ, thấy toàn bộ Tử Cấm Thành trải rộng dưới chân mình, nhưng sâu trong đáy mắt ấy chỉ còn lại hư không quạnh quẽ, tựa như bầu trời hoang mạc: xa xôi, tịch mịch.
Yêu cùng hận đều đã rời đi, chỉ còn lại hắn.
Chú:
Tháng mười một Ung Chính mười ba, Dận Chân băng hà, thọ năm mươi tám tuổi. Miếu hiệu Thế tông ( tên hiệu khắc trên bài vị là Thế Tông), tháng ba năm Càn Long thứ hai, an táng tại Thanh Tây Lăng.
Con thứ mười của Thánh Tổ Duẫn Thị Ngã, năm Càn Long thứ hai, được thả, phong làm Phụ Quốc công, Năm Càn Long thứ sáu, mất, hạ chỉ tế táng theo phẩm cấp bối tử.
Con thứ mười bốn của Thánh Tổ Duẫn Đề giam lỏng trong Thọ Hoàng điện, năm Càn Long thứ mười hai, được thả, năm Càn Long mười ba, tấn làm Tuân Quận vương, mất năm Càn Long hai mươi.
Chương 128: Chương 128
Nữ nhân vật chính Nhược Hi đúng là hình mẫu cho giới tri thức trẻ ở đô thị hiện đại, tình cảm được đặt lên mức cao nhất song lại vô cùng lý trí,một mặt là liều lĩnh bất cần, một mặt lại ham sống sợ chết, mâu thuẫn mà thất thường, thiện lương mà hời hợt, khát khao tình yêu rồi lại hoài nghi tình yêu. Đó là sự tổng hợp của hình thái xã hội hiện đại đã tạo nên những mâu thuẫn đối lập nhau, một nửa thiên sứ, một nửa ma quỷ. Sống trong cục diện “cửu vương đoạt đích” giữa chốn cung đình phong ba bão táp, mà lại dựa vào linh hồn của người hiện đại để tự bảo vệ lấy mình, giữ trọn tình yêu đối với một người mà lại phải đau khổ giãy dụa đến thế.
Đây là một bộ tiểu thuyết ngôn tình, nhưng không chỉ có mỗi tình yêu, còn có tình huynh đệ, tình phụ tử, tình bằng hữu, tất cả đan cài vào nhau mà nối móc tạo nên võng lưới trần tục, Nhược Hi chính là đang trong tấm lưới ấy vùng giẫy để chống cự và thỏa hiệp cùng một lúc. Mỗi người đều có trong mình những tư tâm dục vọng. Có người vì dục vọng trước mắt mà bỏ rơi tình cảm, có người giữa phong ba sóng gió trái lại tình cảm càng thêm thuần khiết, đều là hoàn cảnh bên ngoài chi phối đến sự lựa chọn của cá nhân, nhưng mỗi người đều có quyền quyết định con đường tương lai mình sẽ đi.
Đây cũng là giải thích cho cái giá của sự trưởng thành, sau khi đã nếm lấy kinh nghiệm tình đời tiếc rằng tránh sao khỏi tang thương mất mát . Ai không nguyện sống đời tự do thoải mái? Ai không nguyện sống đời chân thực tự nhiên? Ai không nguyện có được người thành tâm thành ý yêu thương mình và mình thành tâm thành ý yêu thương người ấy? Nhưng hoàn cảnh lại khiến cho mỗi người nhất thiết phải thỏa hiệp! Nhưng kỳ thực phía sau sự thỏa hiệp đó còn là một tấm lòng “xích tử chi tâm” (tấm lòng trẻ thơ) 3, bên