Teya Salat
Bộ bộ kinh tâm

Bộ bộ kinh tâm

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323560

Bình chọn: 7.00/10/356 lượt.

nghiêm trang, chỉ biết than thầm hai người này đúng là cùng một mẹ sinh ra mà, đã tức giận lên thì mở miệng là không buông tha ai hết. Vẫn còn loay hoay nghĩ cách vuốt giận thì giật mình nhận ra sắc mặt Dận Chân đang dần đanh lại, tờ mật tấu mới vừa đọc xong đã bị vò nát trong tay. Dận Tường băn khoăn khó hiểu, nếu chỉ vì Duẫn Đề thì đâu đến nỗi như vậy, nhưng chuyện chưa rõ nông sâu thế nào, không dám tùy tiện mở miệng khuyên bảo, đành lẳng lặng đứng yên.

“Lúc đệ khuyên trẫm buông tay cho nàng rời đi, chẳng phải đã bảo nàng và Thập Tứ đệ chẳng qua là chỉ là trên danh nghĩa thôi sao?” Dận Chân nói rồi ném mảnh giấy nhàu nát tới trước mặt Dận Tường. Dận Tường vội vàng mở ra đọc, tờ mật tấu tỉ mỉ kể chuyện Trắc phúc tấn Duẫn Đề Mã Nhi Thái thị ngắm Duẫn Đề múa kiếm, thay Duẫn Đề lau mồ hôi, Duẫn Đề xoa tay nàng sưởi ấm, hai người nói nói cười cười, nắm tay nhau mà đi, không kiêng kỵ gì ánh mắt người đời.

Dận Tường nghĩ đi nghĩ lại lúc lâu mới thận trọng mở lời: “Thứ nhất, Nhược Hi từ nhỏ vốn đã không để tâm lắm đến chuyện giữ khoảng cách nam nữ, nàng ta càng đạm nhiên bình thản càng chứng tỏ chẳng có tình ý gì. Hơn nữa, người viết thật ra cũng không biết hai người rốt cuộc nói gì với nhau, chẳng qua loáng thoáng nghe được tiếng cười, xa xa nhìn thấy vài cử chỉ. Nhiều chuyện ở ngoài nhìn vào tưởng như rất thân mật, nhưng chính người trong cuộc vốn lại chẳng có tâm ý sâu xa gì.”

Tháng hai năm Ung Chính thứ ba.

Dận Chân đứng dưới mái hiên đắm mình nhìn màn mưa ào ào trút nước, toàn thân bất động, nước mưa theo gió tạt vào người hắn, dần dần nửa thân trường bào ướt đẫm. Cao Vô Dung nhỏ giọng khuyên can vài lần, Dận Chân chẳng ừ hữ lấy một lời, Cao Vô Dung không dám khuyên nữa, nhưng vẫn sợ bị hoàng hậu quở trách, sốt ruột không yên. Nhược Hi cô cô mà còn ở đây, mấy chuyện thế này đã được giải quyết dễ dàng rồi.

Dận Chân đứng sững thật lâu, dằn vặt miên man, trong đầu chỉ nghe ong ong một câu duy nhất : “Thập Tứ gia Duẫn Đề qua đêm trong phòng Trắc phúc tấn Mã Nhi Thái thị, thỉnh thoảng lại nghe vẳng ra tiếng bật cười vui vẻ.” Hốt nhiên Dận Chân xoay người đi thẳng vào phòng, nhặt bút hạ một mật chỉ : “Từ nay về sau, trừ việc chính của Duẫn Đề, bất kỳ chuyện gì liên quan đến Trắc phúc tấn Mã Nhi Thái thị tuyệt đối không được tấu nữa.”

Ngày Mười ba tháng ba năm Ung Chính thứ ba.

Duẫn Đề cầm thư bước vào phòng, lòng khó xử nực cười. Bốn chữ nằm ngay ngắn trên phong thư rõ ràng do chính tay trắc phúc tấn của hắn viết ra, vậy mà so với thủ bút của lão Tứ lại giống y như đúc, có dùng đánh tráo cũng chẳng ai nhận ra. Chuyện này nếu truyền về kinh thành, chẳng phải lại thành một giai thoại để người đời cười chê sao. Hắn khẽ thở dài, với tay lấy một phong thư khổ lớn hơn, đặt bút đề mấy chữ ” Hoàng thượng thân khải” bên ngoài, rồi mới bỏ thư riêng vào trong. Sau khi gom đủ tấu chương cần trình mới để kèm bức thư vào, đem ra đưa cho thị vệ dặn: “Mau chóng đưa đến kinh thành.”

Ngày Mười bốn tháng ba năm Ung Chính thứ ba.

Dận Chân chỉ rút tấu chương ra xem, thư của Duẫn Đề vừa tiện tay cầm lấy, nhìn thoáng qua đã vứt sang một bên. Không biết gã này lại viết vớ vẩn gì tới chọc tức mình, dạo này triều đình rối loạn đã đủ phiền lắm rồi, thật chẳng còn lòng dạ nào mà lý gì tới gã.

Ngày hai mươi mốt tháng ba năm Ung Chính thứ ba.

“Hôm qua Trắc phúc tấn Duẫn Đề Mã Nhi Thái thị qua đời . Hoàng Thượng từng quở mắng Liêm Thân Vương tội dùng vàng bạc, ngọc trai hoả táng cho mẹ, quá xa hoa lãng phí. Ngày hai mươi mốt tháng mười Ung chính nguyên niên cũng đã hạ chỉ rằng: “Sau này nghiêm cấm Bát kỳ tổ chức tang sự rình rang, mổ nhiều lợn dê, tiệc tùng linh đình, kẻ nào bất tuân đều bị hỏi tội.” Thần thấy Duẫn Đề lo tang ma rất xa hoa lãng phí, đặc biệt tham tấu lên Hoàng Thượng…” Dận Chân thoáng chốc như bị sét đánh, bút lông trong tay rơi tuột xuống tấu chương.

Duẫn Tường vừa bước qua cửa chuẩn bị thỉnh an, nhìn thấy cảnh đó không khỏi kinh hãi, hoàng huynh mất tự chủ như vậy là chuyện xưa nay chưa gặp bao giờ, vội vàng hỏi ngay: “Hoàng huynh, xảy ra chuyện gì vậy?” Dận Chân ánh mắt bình tĩnh không đổi, nhưng hồi lâu vẫn không nói một lời, chỉ có cơ thể dường như đang run rẩy.

Dận Tường liền bưng chén trà nóng trên bàn đưa cho Dận Chân, cố khuyên “Hoàng huynh, uống ngụm trà trước đi.” Hắn vừa nói vừa liếc mắt qua tấu chương trên bàn, giữa nét mực loang lổ, một hàng chữ ngay ngắn đập ngay vào mắt Dận Tường ,”…… Mã Nhĩ thái thị hôm qua qua đời……” . Tim bỗng đập loạn vài nhịp, người run bắn, chung trà trong tay rơi liền xuống đất.

Dận Chân như giật mình bừng tỉnh, bật người khỏi ghế, lẩm bẩm không ngừng:”Trẫm không tin, trẫm không tin đến cuối cùng nàng vẫn hận trẫm như thế.” Hắn vừa nói xong liền tỉnh ngộ, đứng lên lục lọi giá sách. Giữa ngổn ngang tấu chương, bắt được bức thư trên đề vuông vức “Hoàng Thượng thân khải” của Duẫn Đề, Dận Chân tay run run lần mở. Bên trong vừa vặn có một phong thư khác, bốn chữ “Hoàng Thượng thân khải” đập ngay vào mắt, nét chữ không thể nào quen hơn được nữa, Dận Chân vừa nhìn thấy, mắt lập t