Disneyland 1972 Love the old s
Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323815

Bình chọn: 10.00/10/381 lượt.

n cạnh gọt dưa leo để lát đắp mặt cũng không chịu nổi đứa nói nhiều như cái máy nói là tôi.

– Nguyệt!!!! Con bớt nói có được hay không??? Ồn ào muốn chết! Vợ chồng cãi nhau cũng có gì lạ đâu, chuyện này hai đứa tự xử lý. Còn nữa, đừng có hở chút là chạy về nhà mẹ. Bây giờ đây không phải nhà con nữa đâu!!!

– Mẹ!!! Ngày cả mẹ cũng bênh anh ấy hả??? Oaoaoaoa…Sao cái số tôi khổ thế này?!!! Trời đất bao la lại không có chỗ cho Hiểu Nguyệt này dung thân hay sao??? Oaoaoa!!!

– Thôi!!! Thôi đi!!! Nghe cô than giống Điêu Thuyền quá à!!! Được rồi, ngày mai mẹ sẽ gặp nó nói chuyện!!! Còn bây giờ im đi nhé!!!

– Dạ!!!

Tôi hớn hở, cười roi rói. Chờ chết nhé tên chồng đầu heo kia!!!!

*

Đang vui vẻ thì đột nhiên chất lỏng chua chua quen thuộc lại sắp trào ra…

– Oẹ!!!

Tôi phóng ngay vào nhà vệ sinh bỏ mặc mẹ ngồi nhìn theo với cặp mắt căng như mắt ếch.

– Nguyệt! Con…

– Không sao! Không sao ạ!!!-Tôi xua tay.

– Con có thai phải không???-Mẹ tôi hỏi.

Tôi ngẩn người. Có…thai…???

CHƯƠNG 37.3

THAY ĐỔI NHỎ NHẶT.

– Ai da!!! Cô thiệt là ngu quá đi!!! Chồng cô cũng vậy nữa!!! Cả hai vợ chồng cô đều khờ như nhau hết!!!! Mau, mẹ đưa cô đi bệnh viện khám.

-…???

Hả??? Tôi vẫn ngẩn người. Thế là có thai á?!!!

– Mau đi!!!

Tôi chưa kịp gọi 3 hồn 7 vía về thì đã bị mẹ lôi phắt đi.

– Mẹ à!!! Con nói là do tiêu hóa không tốt chứ bộ. Không phải có thai a!!!

– Cô làm gì đấy?! Mau đi theo!!!-Mẹ tôi tiếp tục trừng mắt lên. Thật là kinh dị quá!!!

– Mẹ ơi!!!



– Chúc mừng, cô đã có thai!!!-Bác sĩ nói, nghe như là sấm rền bên tai.

– Có…thai….Ưm ưm ưm…-Tôi đang hét lên thì mẹ bịt miệng lại. Á!!!!

– Cô cần thay đổi thức ăn, hạn chế làm việc nhà. Không nên để tâm sự trong lòng như thế vừa không tốt cho thai nhi vừa không tốt cho bản thân…-Bác sĩ tiếp tục. Mẹ tôi ghé sát vào tai nói thầm:

– Chiều nay, lập-tức-về-nhà-chồng cho mẹ!!!

– Mẹ!!!-Tôi mắt rưng rưng nhìn người mẹ nỡ lòng bỏ rơi mình. Hix!

– Không-bàn-cãi!

Kế tiếp, mẹ tôi mượn cớ có điện thoại nên ra ngoài.

Khoảng 15′ sau mẹ tôi trở lại, đem theo gương mặt hớn hở, mẹ nháy mắt nói với tôi:

– Tới lúc hưởng phúc rồi đấy Nguyệt!!!!

…??? Là gì nhỉ???

CHƯƠNG 38.1

ÔM CỔNG NHÀ ĐỢI VỢ.

Suốt đoạn đường về nhà, tôi cứ ủ rũ. Haizzz..Có con rồi sẽ rất mập, mà mập thì sẽ xấu, mà xấu thì anh không thích, mà anh không thích thì sẽ bỏ mặc tôi, mà bỏ tôi thì sẽ…

Vậy là bao nhiêu chuỗi hình ảnh không mấy lạc quan dần hiện ra, mặt tôi càng lúc càng ngáo. Tài xế nhìn thấy có vẻ không an tâm nên quay xuống hỏi:

– Cô gì ơi! Cô ổn chứ?!

-…-Há mồm không nói. Mặt vẫn đau thương như cũ.

– Hay tôi đưa cô đi khám nhé?!

-…-Như trên ạ!

– Cô gì ơi…

-…-Vẫn như cũ.

Anh tài xế ấy nản lòng, nhún vai tiếp tục chăm chăm lái xe không hỏi nữa.

***********

Tôi vừa ủ rũ bước xuống trả tiền xe thì thấy một bóng người quen thuộc ngồi xổm trước cổng nhà. Ai nhỉ???

Các bạn đoán thử xem là ai??? Vâng! Chính là một con người rất ư là ngang ngược, Lâm Thế Ưu!

– Anh sao ngồi ở đây?-Tôi hỏi, có chút thắc mắc vậy a!

– Vợ!-Anh vừa thấy tôi liền ôm chầm lấy. Tôi đứng hình với phản ứng hơi bị quá của anh. Hử?

– Thế Ưu?!

– Trời ơi!!! Anh chờ em từ chiều tới giờ muốn điên luôn. Chỉ tại mẹ dặn anh không được đến nhà mẹ nếu không sẽ không thả em về nên anh đành ngồi đây chờ. Anh đã ngồi đây 5 tiếng rồi!-Anh nói.

WHAT??? Mẹ nói thế ư???

“Tới lúc hưởng phúc rồi đấy Nguyệt!!!!”

Vậy hồi nãy mẹ tôi nói thế là ý gì??? Hừ! Đừng bắt tôi đoán mò ấy chứ?!!!

– Nguyệt! Vào nhà đi!!!-Anh lùa tôi vào nhà. Tôi mới bước có một chân thì người nào đó tóm lại, kéo ra ngoài bắt taxi đi một mạch.

Điểm dừng là bệnh viện.

HẢ???

– Thế Ưu! Em đã khám rồi!!

– Đó là khám chung với mẹ! Anh chưa tận tai nghe!!! Khám lần nữa!

>__< GÌ ĐÂY TRỜI???

- Ưu!!!-Tôi năn nỉ cách mấy vẫn bị anh lôi đi. (Lôi á?!!!)

...

- Chúc mừng! Vợ anh có thai!!!

- YEAH!!!!-Anh vừa nghe thì nhảy lon ton như khỉ trong sở thú. Trời ơi!!! Mấy tuổi đây?!!!

Bác sĩ đối với phản ứng của anh thì há hốc miệng. Tôi chỉ có thể đối diện bà ta khe khẽ cười.

- Nguyệt!!! Anh sắp làm cha!!! Há há há!!!

Tôi không khỏi rùng mình một cái. Kinh dị quá!!!

________________

CHƯƠNG 38.2

ÔM CỔNG NHÀ ĐỢI VỢ.

Về nhà được khoảng 15' thì mẹ tôi không biết cưỡi gì tới mà lù lù xuất hiện.

- Mẹ?!-Tôi nói.

- Mẹ sẽ ra mặt giùm con!-Mẹ tôi nháy mắt, bí ẩn nói. Gì nữa đây??? Sẽ không phải tin tức sao Hỏa đổ bộ xuống Trái Đất đấy chứ?!

- Mẹ?!-Anh đang loay hoay trong bếp nghe tiếng chạy ù ra. Mặt vẫn còn hớn hở bởi dư âm làm cha khi nãy.

- E hèm!!! Nguyệt! Con lên phòng đi, mẹ muốn nói chuyện riêng với Thế Ưu.

- Con...

- Đi lên phòng đi!!!-Mẹ tôi tuyệt tình lặp lại lần nữa.

Tôi uể oải cất bước lên phòng, tất nhiên, chỉ là núp ở góc tối nào đó nghe lén thôi à!!!

...

- E hèm!!! Mẹ không muốn xảy ra tình trạng Hiểu Nguyệt một lần nữa về nhà mẹ tố cáo con.-Mẹ tôi nhanh chóng nhập vào chủ đề chính.

- Vâng! Tại vì lúc đó con không nhận ra cô ấy mang thai. Mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ chăm sóc cô ấy thật kỹ.

Chăm sóc á?!!! Mẹ ơi, không phải chiến dịch trá hình hành hạ nữa chứ?