y cái nhìn hết sức vô tội và ngây thơ, có ai biết rằng…
– Hiểu Viên!!! Em thích con gấu bông bạn kia tặng cho anh. Anh tặng em đi!!!!
Ở một góc vườn nhà tôi, cô bé dễ thương đang bày trò “trấn lột”
– Không! Không!!! Anh cũng thích!!! Anh phải ôm nó ngủ!!!!!!
– Anh là con trai mà đi ôm gấu bông! Blè!!!-Nghiêm Uyển Băng trêu tức. Mặt Lâm Hiểu Viên đỏ ửng lên.
– Không…Không đúng!
– Vậy anh tặng cho em đi!!!-Cô bé dùng sức chớp mắt một cái.
Chỉ chờ lúc con trai tôi ngẩn người thì cô bé ấy giật lấy con gấu bông chạy biến. Haizzz…Nhỏ mà đã xài “mỹ nhân kế” rồi kìa!!!! Hic! Chắc là gien di truyền của Nghiêm Vĩ í!!!
CHƯƠNG 47.2
GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC.
Tôi đang nghe lén thì phía sau vang lên tiếng nói nhỏ:
– Em ở đây làm gì???
Anh đứng sau lưng tôi, khẽ quàng tay ôm eo tôi. Tôi không chút biểu cảm, gạt tay anh ra.(Chai rồi! Chị ấy chai mặt rồi, hết thấy ngượng nữa rồi!!! 5 năm có khác!)
– Haiz…Uyển Băng lại bắt nạt Hiểu Viên kìa!!!-Tôi than thở. Mặt anh tối lại:
– Em làm ơn để mắt tới anh có được không? Cứ hết Hiểu Viên rồi tới Hiểu Linh. Không sợ anh ra ngoài ngoại tình hả?
– Anh sẽ không dám đâu!-Tôi vừa rình vừa trả lời. Á! Con trai tôi sao lại nhìn con bé đó đến chảy nước miếng cơ chứ!!! Thảm rồi, sau này số phận của con là để cho con bé Nghiêm Uyển Băng í bắt nạt đó!
– Tại sao lại không dám???
– Anh sợ hình tượng trong mắt con mình bị phá hủy. Dễ hiểu! Thôi, để em xem!!! Anh đi chỗ khác chơi đi nha! Ngoan ha!!!!-Tôi dỗ dành.
– Anh hỏi lần cuối, em có đi theo anh không?-Tiếng nói ấy giống như đang cảnh cáo nhưng tôi phớt lờ. Mẹ còn đang ở nhà, anh dám làm gì.
– Em cũng trả lời lần cuối, k-h-ô-n-g!
Tôi ung dung trả lời. Đáng tiếc, nếu đoán mà trúng thì có lẽ bây giờ tôi đã rất giàu rồi!!!
…
– Á!!!!!!!!!!! Anh…Huhu…Tha cho em!!!!
Phòng ngủ vang lên tiếng hét ai oái, đáng tiếc, nơi đây cách âm rất tốt, kêu mấy cũng không có người nghe. Huống gì mọi người đều ở dưới lầu chơi cùng hai đứa con nhà tôi. Hic!!!
– ỦA??? Khi nãy là ai…~~-Anh cố ý ngân dài. Tôi bặm môi, trừng mắt. Tiếc vì mình không phải ma cà rồng để cạp anh một cái bõ ghét!
Anh nhéo mũi tôi, tôi liền không nhịn được mà la lên oai oái. Ăn gian!
Mọi người thử đoán xem, là chuyện gì xảy ra đây??? Hic!
Tôi đã lớn tướng rồi, làm mẹ rồi mà ‘người nào đó’ vẫn cứ xem tôi như là con nít, đè xuống đánh cho một trận. Nhưng…tôi làm gì sai đâu??? Méc mẹ!!!
CHƯƠNG 47.3
GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC.
Buổi tối. Mẹ tôi thấy không khỏe nên ở nhà chơi với Hiểu Linh và Hiểu Viên, còn Uyển Băng và con trai cưng của Ngân Châu cũng quấn quýt với đứa trẻ nhà tôi.
Ba gia đình chúng tôi kéo nhau ra nhà hàng ăn uống no say. “Nữ hoàng” nhà Nghiêm Vĩ là oai phong nhất, tửu lượng cao đến nổi ngay cả Ngân Châu, trước đây là uống mãi không say cũng phải đầu hàng. Đáng tiếc, hề hề…Sau khi nghe mình thắng cuộc thì cô ấy ngã rật ra ngủ như chết. Tôi cười ha ha ba tiếng rồi cũng gục luôn. X___X|||
Ước chừng khoảng một tiếng sau, tôi tỉnh giấc thì thấy mọi người đang ở trong phòng karaoke. Ngân Châu đúng là liều lĩnh, cứ uống rồi hát, hát rồi uống. Cả bọn quậy tưng bừng cả lên. Rốt cuộc, chịu hết nổi, tôi gục lên vai anh mà ngủ say. Loáng thoáng bên tai còn nghe được câu nói ấm áp: Anh yêu em.
Hề hề…
*
Tỉnh dậy, đã là sáng hôm sau. Tôi có cảm giác đầu óc mình nửa mê nửa tỉnh. Hic!
– Em tỉnh rồi hả???
– Tối hôm qua mấy giờ chúng ta mới về???-Tôi vừa vỗ đầu vừa hỏi anh:
– 11h45’ Hôm qua em là người đầu tiên gục đó!
– Hừ!!! Mệt chết luôn. Hiểu Viên, Hiểu Linh đâu???
– Đi học hết rồi!!! Vợ~
– WHAT????
Tôi chán nản lườm anh.
– Hôm nay ở nhà chỉ có hai đứa mình thôi à!!!
Anh chớp chớp đôi mắt. Làm ơn, Hiểu Viên làm động tác này còn có hiệu lực, còn anh…Haizzz…
– Thì sao???
– Còn sao trăng gì nữa?!!! Chúng ta…có thể…-Anh bắt đầu ngân nga giọng. Tôi có cảm giác hơi mờ ám.
– Có thể???
– Có thể làm một số việc hạn chế người xem…
Tôi hiểu ý. Sừng sộ mắng:
– Anh đừng có hòng!!!…Á!!!! Cút đi, cút đi!!!!!
Tiếng la hét tràn ngập không gian.
Lúc nào cũng nhộn nhịp…
Lúc nào cũng vui vẻ…
Lúc nào cũng có tiếng cười đùa…
Một gia đình hạnh phúc! ^0^
____________________________________
NGOẠI TRUYỆN 4: MỘT VÀI SỰ KIỆN TRƯỚC HÔN NHÂN.
1. Nhầm phòng.
Ngày trước, lúc tôi đi nhầm phòng, lúc ấy tôi là sơ ý. Tuy nhiên, sau này dù có giải thích thế nào thì cũng bị nghi ngờ. Nhưng…nhờ nhầm phòng mà tôi mới gặp được người này chớ. Khi kể lại cho Ngân Châu, nó nói:
– Thấy chưa!!! Bà phải cảm ơn tôi nha!!!!
– Cảm ơn vì bà hại tôi có quãng thời gian thê thảm hả???
– Hứ!
Kế đó, Lâm Hiểu Linh nghe hai đứa tôi tám chuyện cũng e dè bước tới gần hỏi tôi:
– Mẹ! Mẹ quen cha hồi nào???
– Ơ…
Hai đứa chúng tôi đều á khẩu. Chẳng lẽ nói là nhầm phòng, vậy thì quê lắm!!!
– Cha mẹ quen nhau ở khách sạn đó!!!!
Tôi chưa kịp gỡ vốn thì thằng con trời đánh lại xen vào. Hừ!!! Là ai nói cho nó biết vậy???
– Mẹ đi trách cha í!!! Cha nói cho con biết!!!-Nó chìa tay ra, chớp mắt ngây thơ. Tôi có cảm giác đầu mình bốc khói ồ ạt.
– LÂM THẾ ƯU!!!!!!!
Tôi điên lên , vọt lên lầu tìm anh tính sổ.
