The Soda Pop
Bí mật phù thủy

Bí mật phù thủy

Tác giả: xbebee

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328583

Bình chọn: 7.00/10/858 lượt.

suyển chút nào.

Nhưng, ngay một lúc sau, cả căn phòng bừng sáng.

Ánh sáng bất ngờ khiến nó cảm thấy chói mắt, đưa tay che mắt mình lại, nó từ từ thích nghi với ánh sáng này.

Nó nhìn một lượt căn phòng này.

Căn phòng này rất sạch sẽ, không có lấy một hạt bụi, bài trí cũng đơn giản, chỉ có một chiếc ghế ở trong phòng, chiếc ghế rất đặc biệt, hệt như ngai vàng vậy. Ngoài ra, căn phòng này chẳng có thêm gì ngoài những chiếc rèm màu đen kì quái cùng không gian vô cùng rộng lớn.

Nó nhìn hết xung quanh nhưng thực sự, nó chẳng thấy còn có ai ở trong căn phòng này ngoài nó ra. Nó tự hỏi liệu Gurena đã ở đâu rồi???

Miên man trong dòng suy nghĩ, đột nhiên, nó khẽ nhíu mày, mắt nhìn về một góc ở trong căn phòng này. Nó cảm thấy rất lạ. Góc phòng đó có một khoảng được che lại bằng chiếc rèm màu đen như những nơi khác thế nhưng, nó vẫn có cảm giác, chiếc rèm này có gì đó không giống những chỗ còn lại.

Nó không kiềm nỗi bản thân mình, bản thân không tự phản ứng mà tiến về phía đó, hệt như có gì đó trong tim cứ thôi thúc, bắt buộc nó phải đến nơi đó, nếu không, nó sẽ hối hận. Nó cứ bước đi nhưng vẫn cố gắng thận trọng xem xét tình hình xung quanh, đề phòng bị đánh lén.

Nó đã đứng trước tấm rèm, tay đưa lên toang kéo rèm xuống nhưng lại thoáng do dự. Nó rụt tay về, quyết định sẽ không làm như vậy. Thế nhưng, vừa định quay lưng bước đi thì trái tim nó bất chợt nhói lên một cách kì lạ, cả cơ thể nó không theo sự điều khiển mà quay trở lại phía chiếc rèm ấy và nó đưa tay kéo ngang chiếc rèm xuống.

Bàng hoàng, sững sờ. Nó không tự chủ mà lùi về sau vài bước, ngồi phệch xuống đất. Hai hàng nước mắt nó rơi xuống, tuông rơi không ngừng, mỗi lúc một nhiều. Nước mắt đang rơi, trái tim đau nhói, rộn lên nhưng trên môi nó lại là một nụ cười, một nụ cười rất đẹp, ngập tràn ánh nắng, ngập tràn hương vị yêu thương và ngập tràn hạnh phúc.

Phía sau tấm rèm vừa được nó kéo xuống, thực chất là có một người.

Người đó nhìn thấy nó cũng có những phản ứng y hệt, cũng bàng hoàng, cũng sững sờ và cũng hạnh phúc. Người ấy không ngừng rơi nước mắt thế nhưng trên môi cũng hiện hữu một nụ cười rất tươi, rất đẹp giống hệt như nụ cười của nó, tràn ngập sự ấm áp.

Nó lấy lại bình tĩnh, lau vội những giọt nước mắt len luốc trên khuôn mặt mình. Nó không kịp đứng dậy và cũng không đủ sức để đứng dậy, nó bò đến chỗ tấm rèm vừa nãy bị kéo xuống, chống tay vào bức tường, nụ cười vẫn rất hạnh phúc, nó lên tiếng, giọng nói ngọt ngào:

– M… Mẹ. Mẹ…

Người kia cũng tiến lại gần bức tường, chống tay vào tượng, thốt lên đầy xúc động và nghẹn ngào:

– Ryu… Ryu… Là con đúng không??? Con thực sự là Ryu… là Ryu của mẹ??? Đúng… đúng chứ???

Trước lời nói đầy nghẹn ngào đó, nó không biết nói gì mà chỉ gật đầu lia lịa, nước mắt tiếp tục rơi.

Thật ra, phía sau chiếc rèm vừa bị nó kéo xuống là một căn phòng nhỏ trong suốt nhưng không hề có một cánh cửa hay một lối vào nào.

Bên trong căn phòng trong suốt đó là một người phụ nữ với thân hình gầy guộc, bộ trang phục đang mặc trên người thì cũ kĩ, mái tóc đỏ khá rối nhưng cũng không che giấu được sự mềm mượt ở mái tóc. Khuôn mặt tuy xanh xao, tiều tụy nhưng vẫn mang vẻ đẹp mê người, có nét tương đồng với nó.

Người đó không ai khác chính là mẹ của nó – Kurina.

Đúng là đã mười năm xa cách không gặp lại nhau, nó lại còn mất đi tất cả kí ức kể từ cái đêm định mệnh ấy nhưng hình ảnh người mẹ hiền từ của nó và người cha hết mực yêu thương nó không hề phai nhạt trong tâm trí nó. Nó luôn nhớ về họ, nghĩ về họ, không ngừng hy vọng sẽ được gặp họ dù cho đó là điều không thể thực hiện. Thế nhưng, đến cuối cùng, hôm nay nó đã gặp lại được mẹ nó rồi. Dù xa cách bao lâu, dù mẹ có tiều tụy, có phần xanh xao nhưng nó vẫn có thể nhận ra mẹ mình ngay lập tức.

Thế nhưng, hai người họ lúc này chỉ có thể nhìn thấy nhau, chỉ có thể nói chuyện cùng nhau chứ không thể ở gần nhau, ôm nhau, trút hết bao thương nhớ, bao nỗi niềm suốt bao năm xa cách bởi lẽ tuy nó và mẹ mình đang gần ngay trước mắt nhưng lại như xa tít chân trời bởi lẽ giữ họ còn một rào chắn là căn phòng trong suốt.

Thế nhưng, được gặp lại nhau sau mười năm xa cách dài đằng đẳng khiến nó và mẹ mình vui mừng đến nỗi quên đi mọi rào cản. Hai người cứ nhìn nhau, cố gắng thu lại hình ảnh của nhau trong tầm mắt như thể sợ rằng nếu không làm vậy, người đối diện có thể biến mất, có thể tan biến bất cứ lúc nào. Họ cũng sợ đây chỉ là giấc mơ nhưng nếu thực sự đây là giấc mơ thì nó và mẹ nó thà cứ ở mãi trong giấc mơ chứ không muốn tỉnh lại.

Mẹ nó sờ vào lớp kính như thể đang sờ vào khuôn mặt nó, nước mắt tiếp tục tuông rời. Mẹ nó nở nụ cười hạnh phúc, một nụ cười hiền, thực sự rất hiền. Mẹ nó nói trong nghẹn ngào:

– Ryu của mẹ, không ngờ mẹ lại được gặp con. Mẹ nhớ con nhiều… nhiều… nhiều lắm Ryu à.

Nó gật đầu liên tục, tay không ngừng lau đi những giọt nước mắt nhưng càng lau nước mắt lại càng rơi nhiều hơn. Nó áp một tay vào tấm kính, tưởng tượng như đang áp tay vào tay của mẹ mình, nó mỉm cười thật tươi với bà. Mẹ nó vô cùng hạnh phúc nói tiếp:

– Con gái của mẹ lớn thật đấy