tức xòe tay ra đếm cho anh coi : “Em đã sớm tính rồi, mẹ em mấy cân, anh mấy cân, Ma Lạt Năng mấy cân, đại tỷ mấy cân, lại cho mấy cậu bảo vệ dưới lầu mấy cân…”
Anh dúi lon nước trái cây vào tay tôi nói : “Được rồi, được rồi, anh đã hiểu rồi.”
Tôi uống một ngụm nước trái cây, chống tay vào cằm, nhìn anh cười tủm tỉm. Lúc này đây, ánh mắt anh không lảng tránh ánh mắt của tôi nữa, trong đôi tròng mắt đó, hình như có hàm chứa gì đó giống như ánh mắt tôi. Rốt cuộc tim tôi đã bình yên, anh thích tôi, tôi tuyệt không nhìn lầm.
Tôi hơi nhăn mũi, ghé sát lại gần anh, ngoắc ngoắc tay đầy thần bí kêu anh lại gần : “Em có chuyện muốn thỉnh giáo anh một chút.”
Anh thấy tôi nói với vẻ nghiêm túc như thế, nghĩ là có liên quan tới công việc, lập tức hơi cúi đầu, nghiêng tai lắng nghe.
“Em phải ở New York hơn một tháng trời, anh có nhớ em hay không ?”
Anh ngây người trong chốc lát, rồi mới cho tôi một câu trả lời rất thuyết phục là một cái cốc vào trán.
“Anh sẽ tưởng niệm cái này.”
Tôi xoa xoa trán, phụng phịu nói khẽ : “Nhớ cốc trán em sao ! Trán em là thuộc quyền sở hữu của em, thì rõ là nhớ em!”
Anh nghẹn họng nhìn tôi trân trối, chống tay vào cằm thở dài : “Thật anh đã già rồi sao ? Con gái bây giờ đều dư thừa “lòng tự tin” giống em hay sao ?”
Một trái tim chân thành cộng thêm chín mươi chín đóa hồng, tương đương cảm giác yêu thương đủ một trăm phần trăm.
Tiếng nhạc chuông vang lên từ cái điện thoại lỗi thời của tôi, thật may là hôm nay tôi vừa đổi nhạc chuông – bản “Yêu anh không lý trí” của Trương Thiều Hàm, tuy rằng cũng thật hai nghìn, bất quá ít nhất cũng thực có vẻ thiếu nữ, thực thanh xuân, nhất là vô cùng vô cùng phù hợp với tâm trạng hiện tại của tôi. Vì thế dẫu tôi đã lục ra được cái di động, nhưng cũng không vội bấm nút nghe, mà vẫn cầm trong tay, để nghe nốt khúc hát. Đại khái là Tống Dực cũng hiểu được tâm tư của tôi, không nói lấy nửa câu, ánh mắt nhìn tôi rất dịu dàng, trong mắt chứa đầy vẻ cảm động và cưng chiều.
Một trái tim chân thành cộng thêm chín mươi chín đóa hồng, tương đương cảm giác yêu thương đủ một trăm phần trăm, cảm động dễ thay đổi giống như nấu chảy chocolate, nhưng cho dù chọn lựa thế nào, cũng đều là cảm thấy vui sướng. Tình yêu làm giấc mộng thăng hoa, khu vườn bí mật sẽ hiện ra, chờ chúng ta cùng đi thám hiểm. Hóa ra tình yêu đều ngọt ngào, chỉ xuất hiện trong một chớp mắt, mà kéo dài cho tới thiên thu. Yêu thương chín mươi chín, lãng mạn kéo mãi thật bền lâu, yêu anh không cần lý trí, vui vẻ dùng mãi không hết. Yêu thương chín mươi chín, ngọt ngào mãi mãi chìm tận đáy lòng, nhấm nháp sự sủng ái dịu dàng của anh, hương vị vô cùng hoàn mỹ….
Đợi tiếng nhạc chuông vang lên trọn vẹn, tôi mới bấm nút nghe “Alo”
Cũng bởi vì tâm trạng rất tốt, nên hai chữ “Alo” cũng được thốt ra vô cùng ngọt ngào. Đầu di động bên kia giống như không thể thích ứng kịp, im lặng trong chốc lát, rồi mới thấy có âm thanh truyền tới : “Là tôi, Lục Lệ Thành.”
Tôi như lâm đại địch, lập tức ngồi thẳng lưng dậy, đáp rất khách khí : “Xin chào!”
Đầu di động bên kia lại im lặng trong chớp mắt : “Tối nay cô có rảnh không ?”
Tôi liếc nhẹ Tống Dực một cái : “Thật xin lỗi, không có.”
“Cô ăn cơm tối chưa ?”
“Đang ngồi ăn rồi.”
“Một mình sao ?”
“Không, cùng với bạn tôi.”
Đầu di động bên kia chợt im bặt trong một khoảng thời gian dài, làm tôi cứ nghĩ là đã ngắt máy rồi : “Alo ? Alo ?”
“Tôi đây.”
“Xin hỏi có chuyện gì không ?”
“Chỉ có một số chuyện liên quan tới công việc thôi, tưởng nếu cô có thời gian, thì qua văn phòng một chuyến. Nếu đã như vậy thì thôi, khi nào tới New York, chúng ta sẽ họp qua điện thoại sau vậy.”
Lòng tôi thầm mắng anh ta bị thần kinh, ngày mai tôi đã bay rồi, thế mà tối nay anh ta còn định giao việc cho tôi, đừng nói tôi có việc, cho dù tôi không có việc gì, thì tôi cũng sẽ tự tìm việc cho mình, nhưng ngoài miệng vẫn rất khách khí :”Vâng, vâng, cám ơn anh, khi nào tới New York sẽ liên hệ lại.”
Vừa định ngắt điện thoại, không ngờ anh ta lại hỏi thêm một câu : “Ăn tối xong cô có rảnh không ?”
Suýt nữa thì tôi tức chết. Anh ta phát cuồng vì công việc, cũng không có nghĩa là tôi cũng thế, làm sao lại có cái loại thủ trưởng không biết nghĩ cho nhân viên cấp dưới như thế chứ ?
“Thật xin lỗi, không còn ! Tối nay cha mẹ tôi muốn tới thăm tôi, ngày mai tôi phải rời khỏi Bắc Kinh mà.” Câu cuối tôi còn cố ý nhấn mạnh thêm một chút.
Anh ta im lặng không nói thêm câu nào, tôi liền kêu liên tiếp hai tiếng : “Alo, alo”
Anh nói :”Tôi không quấy rầy cô dùng cơm nữa, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Tôi vốn có một thói quen tốt do đại tỷ bồi dưỡng ra, vì để tỏ vẻ tôn kính, bình thường tôi toàn chờ cấp trên ngắt điện thoại trước, không ngờ đợi hồi lâu, anh ta vẫn không ngắt điện thoại, nếu nghe kĩ còn có thể nghe thấy cả hơi thở của anh ta, thế nhưng lại không nói lấy nửa câu, tôi chỉ đành lặp lại thêm một lần nữa “Tạm biệt”, rồi ngắt điện thoại trước.
Tôi nhăn mặt nhìn Tống Dực : “Xem ra em đúng là kẻ không có tiền đồ, không giống như đồng nghiệp, di động bật đủ 24/7, hễ cấp trên gọi lúc nào là th