đối với cha tôi mà nói, cha nguyện ý nhắc tới mẹ tôi, bởi vì đó là niềm hạnh phúc và vui vẻ của cha tôi, mẹ chưa từng đi xa, mẹ vĩnh viễn sống trong tim ông ấy.
Cuộc sống hàng ngày của tôi đơn điệu mà bận rộn, buổi sáng tỉnh dậy làm điểm tâm cho cha tôi, sau đó tới bệnh viện trông ông, đợi tới khi ông đi trị liệu, tôi sẽ mang quần áo bẩn về nhà giặt. Làm xong cơm trưa, lại tới bệnh viện trông cha tôi, cùng ăn cơm trưa với cha, nói chuyện phiếm, chơi cờ, tản bộ, rồi lại cùng ăn cơm chiều.
Hai chúng tôi cùng nói rất nhiều chuyện, cha kể cho tôi nghe những chuyện trước kia của cha, kể từng chuyện nhỏ giữa cha và mẹ, lại kể chuyện về ông ngoại bà ngoại ngày xưa, có lúc nói chuyện quên cả thời gian, y tá phải tới kêu tôi về.
Thân thể của cha tôi dưới tác động của hóa trị liệu càng ngày càng tệ, tóc cứ rụng dần, những lúc bị tác dụng phụ, cha đau tới mức nằm cuộn lại run rẩy, tôi đành bất lực, chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn cha tôi đau đớn, thường là khi cha đau xong rồi, tôi lại chạy vội vào nhà vệ sinh, trốn đi khóc một trận. Sau khi khóc xong, tôi lại về dính ở bên người cha tôi, bắt cha kể chuyện cũ cho tôi nghe.
Tiền tiết kiệm sắp xài hết, tôi liền gọi điện thoại cho bên đại lý, hỏi tình hình bán phòng như thế nào. Giọng người đại lý vô cùng phấn khởi : “Không nên vội vàng. Bây giờ có hai người cùng coi trọng phòng ở của chị, tôi đang nâng giá cả hai bên, giá đã cao hơn sáu vạn so với chúng tôi dự tính.”
Tôi vô cùng khó hiểu : “Sao lại thế chứ ?”
“Ban đầu có một người phụ nữ tới xem nhà, nói là muốn mua để đầu tư, thấy chỗ này dễ cho thuê, còn nói phòng ở bảo quản rất tốt, đồng ý với giá 60 vạn mà chị đưa ra. Chúng tôi đang muốn ký hợp đồng, thì lại có một bác gái tới xem nhà, nhìn cũng có vẻ có tiền, nói cũng thích phòng của chị, hơn nữa lại khen không dứt mấy bức họa trên tường nhà chị, nghe nói có người muốn mua, liền trả thêm một vạn. Chúng tôi lại nói với cái nhà kia, nhà kia lại tăng thêm hai vạn. Chúng tôi quay lại nói cho bác gái kia, bác gái kia liền tăng luôn 3 vạn. Bây giờ giá đã là sáu mươi sáu vạn rồi, chúng tôi lại đang định gọi điện cho nhà bên kia, xem cô ấy có trả thêm không hay là không mua nữa.”
Lòng tôi thầm tính toán, trừ đi tiền tôi còn nợ ngân hàng và tiền phí trả cho bên đại lý, đại khái tôi có thể thu được ba mươi vạn, đã cao hơn tôi mong muốn rất nhiều.
“Thật làm phiền các anh quá, hiện giờ tôi đang cần dùng tiền gấp, phiền anh cố gắng bán cho tôi trước tuần sau nhé.”
“Được, không thành vấn đề, nhất định chúng tôi sẽ giúp chị bán được với giá tốt nhất.”
“Xin cảm ơn !” Điểm đó tôi cũng không lo lắng, bên đại lý ăn tiền hoa hồng theo phần trăm, giá càng cao, bọn họ càng thu được nhiều.
Đại tỷ đang ngồi trong bếp ăn canh tôi để lại cho chị ấy, nghe thấy đoạn đối thoại giữa tôi và người đại lý, vẻ mặt cũng giãn ra, khẽ nói : “Được quá, được quá ! Tuy bán gấp, nhưng giá cũng không tệ lắm.”
Tôi đáp : “Căn phòng đó là do cha em chọn cho em đó, đáng lẽ em muốn mua một căn khác rẻ hơn, nhưng cha em nói quãng đường này tốt hơn, tuy rằng hơi đắt, nhưng sau này bán cũng dễ. Xem ra tuy cha em không học về tài chính, nhưng mắt nhìn cũng tốt.”
Đại tỷ bưng bát vào ngồi cạnh tôi : “Tô Mạn, mấy hôm nay cô có gặp Tống Dực không ?”
“Thỉnh thoảng ạ. Thỉnh thoảng lúc tan tầm anh ấy sẽ tới thăm cha em một chút, chơi ván cờ với cha em.”
“Trông anh ta có ổn không ?”
Tôi nhìn đại tỷ với vẻ mù mờ : “Anh ấy có chuyện gì không tốt sao ?”
Đại tỷ gật đầu : “Dạo gần đây tình hình của anh ta có vẻ tệ”
“Sao thế ạ ?”
“Chị cũng không biết. Có cảm giác, hình như mối quan hệ với các giới trong nước không xử lý tốt, một số quản lý của những xí nghiệp lớn không muốn gặp anh ta, những khách hàng nguyên do anh ta phụ trách đều được chuyển cả cho Lục Lệ Thành, những khách hàng khác cũng bỏ đi không ít, bây giờ anh ta phụ trách mấy công ty nước ngoài ở Trung Quốc, nhưng công việc rất ít. Chị nghe nói, hầu như anh ta đã mất quyền lực rồi. Việc này có tác dụng rất lớn với MG, có lời đồn rằng, mấy lão già ở MG rất thất vọng về anh ta, nếu không cẩn thận tất Tống Dực phải rời khỏi MG, như anh ta bây giờ, cho dù năng lực có tốt tới đâu đi chăng nữa, nếu không giữ chân được khách hàng, thì chẳng một nhà đầu tư nào ở Trung Quốc dám nhận anh ta cả. Có lẽ, anh ta chỉ đành quay lại nước Mỹ.”
Vẻ mặt đại tỷ đầy hoang mang : “Rốt cuộc chị cũng không thể hiểu nổi, cuối cùng là do Tống Dực quá yếu, hay Lục Lệ Thành quá mạnh, vì sao cục diện đột nhiên lại rõ ràng như thế rồi. Chị đang chờ bọn họ đại chiến ba trăm hiệp cơ ! Thật kỳ lạ ! Lúc cô gặp Tống Dực, trông anh ta không khác lạ gì sao ?”
Tôi lắc đầu. Chủ yếu là tôi không nhìn kỹ anh, thật sự là không biết anh có khác lạ gì hay không, huống chi, tâm tình của anh giấu quá sâu, cho dù có gì khác thường đi chăng nữa, tôi cũng không nhìn ra được.
“Lục Lệ Thành thì sao ? Có lần chị đi bệnh viện đón co, thấy anh ta ở đó, hẳn là anh ta không chỉ tới một lần chứ ?”
Tôi nghĩ một lát, rồi cũng lắc đầu : “Anh ta vẫn như trước, không có gì đặc biệt cả.”
Đại tỷ bật cười : “Tô