Pair of Vintage Old School Fru
Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc

Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Quý Nhu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323763

Bình chọn: 8.5.00/10/376 lượt.

g mặt chứ không bằng lòng, thầm cấu kết với Chu Tương để diễn trò, mục đích chủ yếu chính là khiến Mạnh Đình cho rằng hiệu quả đã đạt được, yên tâm rời đi.“Đợi chút.” Ân Đệ tức giận hỏi: “Cậu. . . . . . Cứ như vậy có lòng tin có thể lừa gạt được Mạnh Đình?”“Hừ.” Chu Tương hếch cằm kiêu ngạo: ” Chuyện khác mình không dám nói, nhưng giả vờ nói chuyện yêu đương, đối với mình mà nói, tuyệt đối không khó khăn.”Ân Đệ than nhẹ một cái, đồng ý nói: “Điểm này mình tin tưởng.” Nhưng cô càng tin tưởng hơn, từ nay về sau, chỉ sợ nơi này sẽ biến thành nơi tị nạn rồi. Đêm nay, Ân Đệ từ nhà hàng tan việc về nhà, đến giữa giữa cầu thang thì gặp Chu Tương cũng vừa trở về, mà tên “Đàn ông” mà cô đang dựa người vào, chính là “Mạnh Lệ quân” (chắc các bạn xem phim Mạnh Lệ quân rồi chứ, con gái đóng giả con trai… nhưng trong trường hợp này thì ngợc lại .)Trin khai hnh động nhanh nh vậy sao?Nhng, Ân Đệ lúc ny mệt mỏi khng c d thừa sức lực m đ ý ti bọn họ.Vo nh, nm ở trn giờng, c chỉ mun ngủ một gic thật ngon.“Ân Ân, Ân Ân, cậu, nhanh ln một chút.”“Lm sao vậy?” Ân Đệ đang mơ mơ mng mng th bị Chu Tơng lay tỉnh, mở mt vừa nhìn, phát hiện trong phòng có thêm một cô cô gái, “Vị tiểu thư này là ai vậy?”“Cô ấy là em gái Lực Côn đó.”“Đó, em gái Lực Côn. . . . . .” Gì? Ân Đệ cuối cùng cũng tỉnh táo lại, tên đàn ông này. . . . . . Không, người phụ nữ trang điểm tỷ mỉ này , lại là. . . . . .“Chu Tương! Tại sao cậu có thể tùy tiện dẫn đàn ông vào phòng, cậu –”“Đừng như vậy mà, chỉ mượn một lúc thôi, một lúc là được rồi.” Chu Tương vỗ tay luôn miệng nói làm ơn.“Mượn cái gì?”“Gian phòng này.”Đông! Ân Đệ thiếu chút nữa từ trên giường lăn xuống đất.”Cậu bị điên à?”************************ta là đường Phân cáchCô cũng điên mất rồi. Ân Đệ nghĩ thầm.Nếu như không phải bị điên rồi, cô làm sao có thể cho phép mình đồng ý cái loại chuyện điên rồ này?Trong đêm khuya, cô lại cho ph

ép Mạnh Đình xuất hiện ở trong phòng khách nhà mình? Còn che dấu cho đôi “Cẩu nam nữ” . . . . . . Không, phải là chị em” mới vừa đến dập đầu cầu xin cô kia, còn bị buộc trở thành tòng phạm.“Cô nói Lực Côn ở bên trong? Cùng Chu Tương?” Mạnh Đình nhìn về cửa phòng đang đóng chặt.“Ừ.” Gật đầu một cái, Ân Đệ kéo lê dép đi, suy sụp ngồi xuống ghế sofa ngáp mấy cái liên tiếp, “Hắc –” đột nhiên ý thức được anh đang nhìn mình chăm chú, cô vội vã đưa tay che miệng đang mở lớn.Hành động này khiến cho Mạnh Đình cười to.Giờ phút này cô mắt buồn ngủ như có sương mù, hai gò má nhợt nhạt, mất đi một chút sinh khí, nhưng lại thêm mấy phần mền mại đáng yêu của một cô gái.Anh chuyên chú đến gần ánh mắt như càn rỡ, khiến Ân Đệ bắt đầu cảm thấy toàn thân không được bình thường. Cô ngồi thẳng lưng lại, hất tóc, cô bất đắc dĩ nhìn lại áo ngủ đang mặc trên người.Đều do hai người trong phòng kia, nhìn thấy người bấm chuông cửa là Mạnh Đình, liền giống như gặp quỷ lập tức xông vào phòng, sau đó còn không cho cô một chút thời gian đổi quần áo, liền đem cô “Xin” ra ngoài mở cửa nghênh đón anh.Còn may, áo ngủ bằng bông trên người cô coi như là bảo thủ ( kín đáo ).“Xem ra cô có vẻ không vui.”Nói nhảm! Đang an ổn ngủ ngon, lại phải lên tinh thần đón vị “Khách không mời mà đến” này! Buồn cười nhất, đây là nhà của cô, cô lại có loại cảm giác gò bó muốn chết, thật là không giải thích được.“Có sao? Chắc là do buồn ngủ quá.” Đã khuya rồi…, tiên sinh xin đi thong thả a.”Anh muốn chờ sao? Bọn họ. . . . . . Có thể sẽ lâu một chút.”“Đó?” Mạnh Đình khẽ chau mày, “Cô xác định?”“Đương nhiên. Theo tôi thấy, chắc chắn sẽ không quá nhanh đâu.” Vị “Em gái Lực Côn” kia,nếu tháo hết phụ kiện ra chính là một đại công trình đi! Ân Đệ không khỏi nghi ngờ, nhưng nếu để Mạnh Đình biết mình tốn bao nhiêu công sức, nhưng lại chỉ thúc đẩy được một đôi “Chị em” , vậy thì sẽ như thế nào?Nghĩ tới đây, Ân Đệ cũng cảm thấy có chút chột dạ, lúc trước cô không cho là mình có phần nghĩa vụ trong chuyện này, nhưng lúc này cô lại dính phải tội bao che – đồng lõa.Không nhịn được liếc về phía anh, lại phát hiện anh cũng đang nhìn cô, hơn nữa ánh mắt rất quỷ dị.“Vậy theo cô, bọn họ ở bên trong làm cái gì?”Trong phòng chợt truyền đến “A, nhẹ một chút” âm thanh ái muội truyền ra, khiến trên mặt Ân Đệ tràn đầy vạch đen.“Tôi. . . . . . Tôi không biết, tôi đi ngủ.” Biết rất rõ ràng bên trong “Có cái ngụ ý khác”, nhưng làm sao biết Mạnh Đình nghĩ gì, Cô cảm giác trên mặt – nóng lên.“Đi ngủ?” Tầm mắt của anh bắt đầu nhìn không gian trong nhà.Hai phòng, trừ cái phòng cửa đang đóng chặt kia, một căn phòng khác cửa chưa đóng hết lại, là hành lý của Chu Tương còn chưa sắp xếp xong, ngay cả cái giường mới vừa vận chuyển tới, vẫn còn dựa vào một chỗ chưa có lắp lại.Thấy thế, Ân Đệ lập tức có cảnh giác.“Tôi ngủ ở trên ghế sa lon, mới vừa tan việc trở về liền. . . . . . Phát hiện bọn họ ở bên trong, cho nên tôi đành ở phòng khách chờ, liền ngủ quên mất.” Nói cho hết lời, cô phát hiện khả năng nói dối của mình ngày càng cao.“Tan việc muộn như vậy?”“Làm thêm đương nhiên là nghỉ muộn.”“Làm thêm? Sao làm nhiều như vậy?”“Yêu tiền a, đương nhiên là phải làm.”“Tại