Polaroid
Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329454

Bình chọn: 9.5.00/10/945 lượt.

ăng thẳng này. “Anh cũng tới tham dự lễ đính hôn sao?”

Cô nghĩ nếu Bạch Vi Đức vẫn không trả lời thì cô sẽ trực tiếp bỏ đi. Từ sau lần anh ta tự nhiên đối xử tốt với cô hôm trước, giờ gặp lại anh ta là Bạch Chi Âm lại cảm thấy khó chịu.

Không biết có phải là nhìn thấu ý nghĩ trong lòng của cô, lần này Bạch Vi Đức trả lời rất nhanh, cũng giải thích nguyên nhân anh ta xuất hiện ở trong này. “Lâm Nhân là đàn em của anh ở trường.”

Nghe được lời của anh ta, Bạch Chi Âm mới giật mình nhớ tới lời Nghiên Hi đã từng nói, Lâm Nhân học tạo hình mỹ thuật, Bạch Vi Đức cũng vậy, xem ra hai người họ cùng được một giáo sư chỉ dạy. Nghĩ thế, tâm trạng cô bỗng thả lỏng, tối nay hẳn là sẽ không phải gặp ông ta. Về phần Bạch Vi Đức, trực giác cho cô thấy anh ta sẽ không đem chuyện nhìn thấy tối nay mà nói cho Bạch Phi Dương.

Có loại cảm giác chắc chắn này, Bạch Chi Âm âm thầm thở phào, nghĩ hai người chỉ tình cờ gỡ tán gẫu vài câu rồi đi, không ngờ Bạch Vi Đức lại không hỏi một câu không đầu không đuôi. “Em thực sự đang quen với anh ta sao?”

Chương 28

Bạch Chi Âm giật mình, khi nhận ra anh ta đang nói đến Thẩm Mục Phạm liền nhẹ nhàng dạ một tiếng, xem như thừa nhận.

Đôi mắt Bạch Vi Đức tối sầm lại. “Thì ra chuyện bọn họ nói đều là sự thật.”

“Anh hai, tạm thời em chưa muốn cho ông nội biết, anh có thể giữ bí mật này giúp em không?” Cô thử dò hỏi anh ta.

Bạch Vi Đức ngẩng đầu, không nói đồng ý nhưng cũng không hề nói cự tuyệt, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn cô đầy phức tạp. “Em yêu anh ta sao?”

“Em yêu anh ấy.” Bạch Chi Âm không nghĩ ngợi gì mà trả lời ngay, sợ nếu đáp chậm nửa nhịp sẽ khiến anh ta hiểu lầm.

Bàn tay đặt ở hai bên người siết chặt lại, ánh mắt Bạch Vi Đức lạnh tanh. “Vậy anh ta thì sao, cũng yêu em ư?”

Bạch Chi Âm còn chưa kịp trả lời thì một giọng nam trong trẻo chợt vang lên. “Vấn đề này anh nên hỏi tôi mới phải.”

Thẩm Mục Phạm bước đi mạnh mẽ, tiến lại bên người cô, trong giọng nói có vài phần bất mãn. “Không phải nói đi lấy thức ăn sao? Sao lại chạy đến đây?”

Bạch Chi Âm giơ chiếc di động lên. “Em thấy Nghiên Hi còn chưa tới, nên ra đây gọi điện thoại cho cậu ấy.”

Thẩm Mục Phạm đã nghe cô nói về Doãn Nghiên Hi, biết đó là bạn tốt của cô, nay cô nói vậy thì thuận miệng quan tâm hỏi. “Cô ấy mới từ Đài Loan trở về, hay là không biết đường?”

“Em có kêu A Lãng đi đón cô ấy rồi.” Bạch Chi Âm nói.

“Vậy chắc là không có việc gì đâu. “Ánh mắt Thẩm Mục Phạm thoáng lướt sang một bên, làm như là giờ mới nhìn thấy Bạch Vi Đức.” Vị này là…?”

“Anh hai của em, Bạch Vi Đức.” Bạch Chi Âm giới thiệu. “Anh ấy với Lâm Nhân cùng học về hội họa.”

“Xin chào!” Thẩm Mục Phạm phun ra hai chữ ngắn gọn, hiển nhiên là không có ý định nói chuyện tiếp.

Bạch Vi Đức không thèm để ý đến sự khinh thường đó, hai mắt sắc bén hướng thẳng tới bàn tay đang đặt trên eo của Bạch Chi Âm, khẽ châm chọc: “Anh Thẩm và Chi Âm thân lắm sao?”

Thẩm Mục Phạm tỉ mỉ đánh giá Bạch Vi Đức, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, từ từ nói. “Chúng tôi đang yêu nhau.”

Đây là lần đầu tiên anh trực tiếp thừa nhận mối quan hệ của bọn họ, hơn nữa là trước mặt người nhà họ Bạch, Bạch Chi Âm thật không biết là lên vui vẻ hay là phát sầu đây. Song, điều làm cô thấy kì quái chính là phản ứng của Bạch Vi Đức, anh ta giống như rất tức giận, lời nói như muốn gây sự với người khác. “Anh chỉ muốn chơi đùa hay là dự định lấy con bé?”

Mày kiếm khẽ nhướng lên, ánh mắt Thẩm Mục Phạm lại thâm sâu u tối vài phần. “Xem ra anh Bạch rất quan tâm đến em gái.”

Chân mày Bạch Vi Đức cau chặt lại, cả người phóng ra lửa giận. “Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

Đối với sự ép hỏi vô lễ của anh ta, Thẩm Mục Phạm dường như không lưu tâm mà chỉ cụp mắt xuống chăm chú nhìn vào Bạch Chi Âm, gằn từng từ nói. “Tôi sẽ không lấy tình cảm ra để chơi đùa.”

Một câu nói rất nhẹ nhàng bâng quơ nhưng vừa trả lời được câu hỏi của Bạch Vi Đức, lại có thể tuyên bố thái độ cùng nguyên tắc của mình với Bạch Chi Âm. Bạch Chi Âm bị anh nhìn như vậy trong nháy mắt có chút thất thần, trong lòng bỗng ấm áp ngọt ngào, nhưng còn có một chút tội lỗi. Anh nghiêm túc như vậy, thế nhưng cô lại…

Mắt thấy hai người đối diện không coi ai ra gì, Bạch Vi Đức chỉ thấy trong đầu có một cơn lửa giận đang thiêu đốt, anh ta níu chặt ống quần, một lúc lâu mới dữ dằn trừng mắt nhìn thẳng vào Thẩm Mục Phạm, ném ra một câu. ” Hy vọng anh nói được làm được, nếu không…” Những lời uy hiếp vẫn chưa nói xong, anh ta liếc mắt về phía Bạch Chi Âm, ngay cả lời chào tạm biệt cũng chưa nói thì đã mạnh mẽ xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng đã đi xa, Bạch Chi Âm nhíu mày lại, trong lòng chưa kịp lo lắng về biểu hiện của Bạch Vi Đức, trên đầu lại truyền đến giọng nói trầm thấp của Thẩm Mục Phạm. “Về sau cách xa anh ta một chút.”

Cô ừ một tiếng đồng ý. Kỳ thật cô vốn dĩ đã cố gắng cách xa anh ta, bất quá sau chuyện hôm nay, cô hẳn là cần phải cách xa anh ta hơn nữa.

Nhìn cô đáp lại thẳng thắn như vậy, Thẩm Mục Phạm biết ngay có lẽ cô cũng nhìn ra được Bạch Vi Đức có điểm khác thường. Dù hiểu được có thể đây là lần đầu tiên cô