Teya Salat
Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329314

Bình chọn: 10.00/10/931 lượt.

, nghiêng đầu dựa vào kính cửa sổ, một lúc sau mới thốt ra một từ. “Mệt.”

Người mệt, tâm trí càng mệt. Bao nhiêu năm nay, cô giống như một người rơi xuống nước, liều mạng ôm lấy mỗi một cái phao cứu hộ, nhưng ôm lâu như vậy, chẳng qua chỉ đổi thành một sợi dây thừng, người vẫn còn ở trong nước.

Trước năm 12 tuổi, mẹ cô chỉ vào căn phòng trọ chỉ có vẻn vẹn 10 mét vuông, nói với cô. “Muốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái này thì phải thể hiện cho tốt trước mặt ba con.”

Vì thế, cô bị ép diễn kịch, khoe với ba thành tích tốt nhất trong mỗi cuộc thi, đóng vai con gái hiếu thảo rửa chân đấm lưng cho ba, sau đó rưng rưng nước mắt nói những lời đã được mẹ dạy, rằng cô không muốn bị gọi là con hoang, cũng muốn được ở trong một căn nhà lớn, cũng muốn mặc quần áo như công chúa, còn trái với lương tâm kể lể rằng người mẹ mê cờ bạc kia đã chịu vất vả khổ cực thế nào khi chăm sóc cô và Tiểu Thiên.

Theo yêu cầu ngày một nhiều của mẹ, diễn xuất của cô cũng ngày càng xuất sắc, bọn họ cũng chuyển từ nhà thuê chung vào một căn nhà ven biển, cuối cùng thành công tiến vào ngôi nhà lớn của nhà họ Bạch – nơi mà mẹ cô tả là giống như một tòa thành.

Vào thời khắc bước vào nhà họ Bạch, cô cứ ngỡ rằng từ nay về sau mình sẽ không phải diễn kịch nữa, nhưng không ngờ đó lại là chuyển từ một sân khấu nhỏ sang một nhà hát lớn, và nhà họ Bạch cũng không phải là hoàng cung, mà là địa ngục.

Nơi ấy có rộng lớn chăng nữa thì cô và Tiểu Thiên cũng chỉ có thể nấp trong căn phòng nhỏ trên lầu ba, ngày qua ngày phải chịu đựng sự ghẻ lạnh, châm chích, chửi rủa của đám người Bạch Tiêu Vi, lúc nào cũng phải đề phòng bọn họ sẽ giở trò chơi xỏ mình. Lúc mới đến nhà họ Bạch, cô không dám nói chuyện lớn tiếng, không dám thể hiện vui buồn hay giận dữ một cách tùy ý, không dám gây ra tiếng động khi đi lại, thậm chí không dám bị bệnh, càng không dám rời khỏi Tiểu Thiên một bước.

Khi mẹ biết bọn họ bị ức hiếp, chẳng những không bênh vực mà còn cảnh cáo bọn họ không được gây chuyện, không được chọc giận người nhà họ Bạch thì cuối cùng cô cũng hiểu ra, ở nơi này cô không thể trông cậy vào bất cứ ai. Vì bản thân, vì Tiểu Thiên, cô nhất định phải đứng vững trong nhà họ Bạch, phải khiến cho lão già kia trọng dụng cô, như thế mới có thể khiến cho Tiểu Thiên không bị ức hiếp.

Cô lẳng lặng quan sát những sở thích của ông lão, sau đó làm như vô tình bộc lộ năng lực của mình, thành công thu hút được sự chú ý của ông ta, rồi như mong muốn của ông ta, biến mình thành một con chó không có chủ kiến, hết sức cảm kích ân đức của nhà họ Bạch, cam tâm tình nguyện thịt nát xương tan vì ông ta.

Những người khác trong nhà họ Bạch đều nói xấu sau lưng rằng cô ngu ngốc, rằng cô ngu trung, rằng cô bị ông ta lợi dụng không sót một chút gì. Nhưng bọn họ không biết rằng nếu không giả vờ ngu ngốc như thế thì cô sẽ không thể vượt qua hàng loạt thử thách của ông ta một cách thuận lợi, sẽ không được ông ta trọng dụng, cũng không có cách nào để bảo vệ Tiểu Thiên.

Trên đời này, Tiểu Thiên là vướng bận duy nhất của cô. Bạch Phi Dương biết rất rõ điều này cho nên đã dùng danh nghĩa người giám hộ để sai người canh giữ Tiểu Thiên 24/24. Vì sự an toàn của Tiểu Thiên, cô chỉ có thể nhẫn nhịn, đợi cơ hội thoát khỏi đó.

Nhưng khi Bạch Phi Dương giao việc buôn lậu các hiện vật văn hóa cho cô thì cô đã hiểu ra rằng ông ta sẽ không dễ dàng để cho cô đi. Muốn dẫn Tiểu Thiên đi khỏi nhà họ Bạch thì chỉ có một biện pháp duy nhất chính là tìm một chỗ dựa vững chắc, có thế lực còn mạnh hơn cả nhà họ Bạch, khiến cho Bạch Phi Dương không thể nói ‘không’. Đối với cô mà nói, cơ hội duy nhất chính là người này.

Thẩm Mục Phạm chính là người mà cô đã tuyển chọn trong hàng ngàn người. Thứ mà cô xem trọng không chỉ là khả năng tài chính hùng hậu của tập đoàn Thẩm Thị mà còn là quan hệ ngầm sau lưng nhà họ Thẩm, khiến Bạch Phi Dương không thể không kiêng dè.

Cô thận trọng từng bước, tạo cơ hội để tiếp cận Thẩm Mục Phạm chính là muốn khiến cho anh thích mình, mượn thế lực của anh để dẫn Tiểu Thiên rời khỏi nhà họ Bạch. Nhưng giờ khắc này, cô cảm thấy mình thật là đáng thương. Không có tình thân, bây giờ ngay cả tình yêu cũng mang ra bán được.

Bạch Chi Âm nhắm mắt lại, thở dài một hơi nặng nề. Cô mệt mỏi quá, rất muốn gỡ bỏ hết tất cả những lớp ngụy trang trên mặt mình, rất muốn được nghỉ ngơi một chút.

Thấy cô nhắm mắt lại không nói chuyện, Thẩm Mục Phạm cũng không lên tiếng nữa. Đến bệnh viện, anh dừng xe lại, vòng qua bên phía cô ngồi định mở cửa đỡ cô ra nhưng không ngờ cô đã đẩy cửa ra, nhảy lò cò một chân, sau đó đỡ cửa xe đứng vững.

Thẩm Mục Phạm nhướng mày, khom người xuống bế thốc cô lên lần nữa.

Lần này Bạch Chi Âm không phản đối mà ngoan ngoãn ôm lấy cổ anh. Nhưng từ khi vào phòng khám đến khi bôi thuốc xong, cô không nói thêm một câu nào nữa. Ngay cả khi vào khám, đau đến nỗi toát mồ hôi lạnh thì cô cũng chỉ cắn môi xuýt xoa một chút chứ không rên rỉ hay kêu la tiếng nào, khiến cho Thẩm Mục Phạm thấy mà phải nhăn mày, ước gì có thể cạy hàm răng của cô ra, giải cứu cánh môi đang bị ngược đãi kia