Bắt được rồi, vợ ngốc

Bắt được rồi, vợ ngốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325101

Bình chọn: 7.5.00/10/510 lượt.

heo thời gian.

– “Không…” – Từ gương mặt Minh Vỹ xuất hiện một nụ cười nhạt, từng từ được nói ra một cách dứt khoát nhưng lại mất đi giọng điệu ngông nghênh thường ngày. – “… tại sao anh lại phải đau khi đó là em?”

Điền Huân nhìn khung cảnh trước mắt, đôi môi kia lại nở một nụ cười khinh bỉ.

Ngoài Ái Hy và Minh Vỹ, tất cả những người trong cuộc còn lại dường như không hề tồn tại, chỉ còn những mâu thuẫn không ngừng đeo bám tâm hồn đầy thương tổn.

Khẩu súng trong tay Ái Hy dần buông lơi, sau đó rơi tự do xuống nền đất.

*Cạch*

Trong bầu không khí căng thẳng, thứ âm thanh va chạm lại được vang vọng khắp đại sảnh.

Ái Hy thất thần nhìn Minh Vỹ đang cố gắng giữ nụ cười gượng kia trên môi, đôi mắt bắt đầu nhoà đi vì những giọt lệ cay đắng.

Một bước…

Hai bước…

Ba bước…

Bốn bước…

Dừng chân.

Ái Hy khựng người lại, đối diện với Minh Vỹ với một khoảng cách khá ngắn.

Biết chứ, Ái Hy biết rất rõ cái cảm giác đau đớn tột cùng khi bờ vai đang có một lỗ hổng nhỏ của viên đạn vô tình…

Nhưng tại sao Minh Vỹ vẫn không hề tỏ ra bất cứ thái độ gì thể hiện cảm giác của hiện tại?

Nếu thật sự bàn tay này đã làm tổn thương đến Minh Vỹ, tạo ra nỗi đau quá lớn như Ái Hy đã từng chịu đựng, chỉ cần một động tác bóp còi súng lại có thể tự tay mang sinh mệnh trước mặt đi thật xa, thật xa.

Trái tim Ái Hy lại như bị bóp nghẹn khi nghĩ đến điều đó, ngay cả việc thở lúc này cũng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

– “Tại sao…”

*Đoàng*

Đôi môi mỏng manh như cánh hoa anh đào kia chỉ kịp mấp máy, chưa hình thành một câu nói trọn vẹn, một phát súng lại gấp gáp vang lên xé toạc tất cả.

Một bóng dáng cao lớn trong bộ vest đen lịch lãm cũng đáp đất, những vệt dài đỏ thẫm kéo dài trong không gian, đồng thời lưu lại những vết tích đau thương.

Ái Hy giật mình ngoảnh mặt lại, Vĩnh Kỳ đang nằm dưới sàn, đôi mắt kia đã nhắm nghiền lại, dòng máu đỏ tươi cứ thế tuôn trào ra bên ngoài, như đang giải thoát những gì còn sót lại sau phát súng vô tình vừa rồi.

*Cạch*

Khẩu súng lục kia lại một lần nữa rơi xuống đất, gương mặt Tịnh Nhi lộ rõ vẻ hoảng loạn, run rẩy lùi về phía sau.

Hạo Thần lập tức buông Minh Vỹ, thôi không nắm giữ thân người ấy nữa, vì Minh Vỹ vẫn còn có thể trụ được…

Lập tức chạy đến bên Vĩnh Kỳ, Hạo Thần cẩn thận xem xét vết thương, sau đó lại dành trọn đôi mắt tức giận cho Tịnh Nhi.

– “Em điên rồi à? Tại sao em lại có thể làm thế?” – Hạo Thần quát lớn, trừng mắt nhìn Tịnh Nhi…

Tình yêu có thể khiến con người ta trở nên ngu ngốc như thế này sao?

Vĩnh Kỳ… đã ngừng thở.

Chỉ vì đỡ phát súng ấy cho Ái Hy, kể cả đánh đổi sinh mạng Vĩnh Kỳ cũng dám làm sao?

Hạo Thần nở một nụ cười cay đắng, đôi mắt đang dần đánh mất tầm nhìn.

Tịnh Nhi hoảng loạn chạy ra khỏi đại sảnh, đôi mắt ánh lên những tia nhìn đầy sợ hãi…

Cùng lúc ấy, một bóng dáng cũng đi lướt qua Hạo Thần, Ái Hy đang bước đến vị trí ban nãy của Tịnh Nhi.

Cúi người nhặt khẩu súng đang nằm trên sàn, Ái Hy liếc nhìn Điền Huân đang đứng tựa vào tường, khoanh tay thích thú quan sát cảnh tượng trước mặt.

Sau đó Ái Hy lại tiếp tục cất bước, quay lại vị trí vừa rồi của chính mình, nhưng lần này khoảng cách giữa Minh Vỹ và Ái Hy lại rất gần.

Hạo Thần và Minh Vỹ hoàn toàn im lặng, chú tâm quan sát từng cử chỉ tiếp theo của Ái Hy.

Khẩu súng trong tay Ái Hy được đưa lên, sau đó đặt sẵn mũi súng vào trán Minh Vỹ, đôi mắt lại trở nên vô hồn.

– “Ra khỏi đây… hoặc tôi sẽ bắn anh.”

@All: Bây giờ đã có đủ chap để dự phòng^^ Tg sẽ bắt đầu post lại vs lịch 3 ngày/ chap nhé mọi ng` Vì từ đây đến ngày xuất bản sẽ rất lâu ( Tháng 10 lận ) nên tg sẽ post từ từ để ra chap cuối đúng với ngày xuất bản^^ Đang có dự tính như thế nên tạm thời lịch post hiện tại sẽ như vậy nhé mọi ng` Love all^^ Vì tg cũng bắt đầu cbị đi học lại nên cũng k còn nhiều time viết nữa Mọi ng` thôg cảm nhé^^ Cảm ơn các tình iêu đã ủng hộ nà

Chap 43

Cho em một lối thoát

– “Cứ bắn nếu em muốn.” – Không ngần ngại trả lời, Minh Vỹ ngước mặt nhìn thẳng vào đôi mắt nâu trong sáng kia, như thể đang muốn thật sự đối diện với hiện tại cùng Ái Hy.

– “Tôi sẽ không bắn anh, vì sự lựa chọn này không như tôi mong đợi…” – Khẩu súng kia rời khỏi trán Minh Vỹ, nhưng lại được dí sát vào đầu Ái Hy một cách đầy thách thức. – “… nếu anh không ra khỏi đây, tôi sẽ nổ súng.”

Minh Vỹ không hề trả lời, vì lúc này thật sự không thể đoán trước được Ái Hy đang làm những gì.

Cố gắng gượng người đứng dậy, Minh Vỹ chống một tay vào tường, bước ra phía cửa ngoài của đại sảnh.

Nhưng đến vị trí cuối cùng của đại sảnh, Minh Vỹ quay người lại, trên sàn nhà vẫn lưu lại những giọt máu từ vai trái theo những bước chân của Minh Vỹ.

– “Đưa anh khẩu súng, anh sẽ lập tức rời khỏi đây.” – Minh Vỹ gằn giọng, đôi mắt mang sắc thái của loài hổ báo vẫn sáng rực trong ánh chiều tà.

Ái Hy ném mạnh khẩu súng về phía Minh Vỹ, nhưng Điền Huân thì lại nhíu mày đầy khó chịu.

Minh Vỹ lập tức cầm lấy khẩu súng kia, chĩa thẳng về phía Điền Huân, đôi mắt lạnh lùng đang chứa đựng những tia lửa đỏ.

*Đoàng*


XtGem Forum catalog