Duck hunt
Bạo vương liệt phi

Bạo vương liệt phi

Tác giả: Ngạn Thiến

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329363

Bình chọn: 7.00/10/936 lượt.

bên cạnh nàng, nhưng nô tỳ lại phát hiện tiểu thư Lăng Nhi không giống như bình thường.”

“Không giống? Sao lại không giống?” Ánh mắt Vân Yên sáng ngời, biết rằng nữ nhân kia không hề đơn giản.

“Trước mặt người khác nàng luôn luôn bày ra khuôn mặt xinh xắn vui vẻ, nhưng lúc chỉ có một mình lại rất ít nói, thậm chí cũng rất ít cười, trong mắt đều là ưu thương. Tuy rằng nàng cũng từng cố gắng che dấu, nhưng ánh mắt không lừa được người khác. Trước kia nô tỳ nghĩ nàng rời khỏi nhà tiến cung nên nhớ nhà nên cũng không để ý lắm. Cứ như vậy mấy tháng trôi qua, Vương nói muốn lập nàng làm Vương hậu, ngày nhận được thánh chỉ, nô tỳ nhận ra nụ cười của nàng rất miễn cưỡng. Vài ngày sau đó liền xảy ra chuyện, nhưng lúc đó nô tỳ cũng không ở hiện trường, chỉ nghe nói nàng và Bạch công tử ở cùng một chỗ bị Vương bắt gặp, sau đó nàng liền bị nhốt còn Bạch công tử cũng biến mất, mà Vương cũng thay đổi. Bây giờ nghĩ lại, có phải người mà tiểu thư Lăng Nhi thích là Bạch công tử hay không? Cho nên mới ở sau lưng người khác đau khổ như vậy.” Lâm mama đoán, những năm gần đây bà đều luôn hoài nghi ở trong lòng, nhưng vẫn chưa nói ra với ai cả. “Người nàng thích là Bạch công tử?” Vân Yên kinh ngạc nhìn bà ta. Có thể sao? Chẳng lẽ Hắc Ưng vẫn luôn hi vọng nàng yêu Long Hạo Thiên là để chuộc tội sao? Nhưng mà nếu Vương giết người hắn yêu, sao hắn lại không phẫn nộ, cũng không oán hận? Dù sao nàng kia cũng là người mình yêu, sao hắn lại có thể thờ ơ? Nàng hoàn toàn hồ đồ rồi. Đây là có chuyện gì?

“Nô tỳ nghĩ cũng chỉ có thể giải thích như vậy mới có lý, nghe nói Vương và Bạch công tử gặp tiểu thư Lăng Nhi ở ngoài cung, sau khi tiểu thi Lăng Nhi tiến cung bọn họ đều đối xử rất tốt với nàng. Chẳng qua là mọi người đều cố chấp nghĩ rằng nàng thích Vương, dù sao thân phận của Vương cũng rất khác biệt, sao nàng lại có thể không thích Vương mà thích Bạch công tử được chứ. Nhưng sau đó nàng cùng Bạch công tử lại bị Vương bắt được nên cũng chỉ có thể giải thích như vậy.” Lâm mama nói, bà ta vẫn luôn nghĩ như vậy.

“Nói như vậy cũng không phải không có lý.” Vân Yên gật đầu. Nếu bọn họ yêu nhau, vậy Long Hạo Thiên khẳng định sẽ không chịu được, một người là nữ nhân mình yêu nhất, còn người kia lại là bằng hữu thân như huynh đệ của mình. Khẳng định hắn rất hận sự phản bội của bọn họ. Nhưng chân tướng của sự việc thật là như vậy sao? Hay là còn có ẩn tình gì khác.

“Nương nương, nô tỳ chỉ biết đến đó.” Lâm mama nói.

“Chừng ấy là đủ rồi. Được rồi, ngươi lui về trước đi.” Vân Yên phân phó, càng biết được nhiều chuyện nàng lại càng u mê.

Rốt cuộc chân tướng là gì?

Chương 175 — Cảnh cáo

“Xuân Nhi, nhớ kỹ, lần này không được có bất kỳ sơ suất nào.” Lệ Phi dúi một gói thuốc vào trong tay Xuân Nhi. Lần trước Yên phi có thể bình yên vô sự, tuy rằng không rõ nguyên nhân nhưng nàng vẫn quyết định mạo hiểm thử lại lần nữa.

“Dạ, nương nương, lần này nô tỳ nhất định sẽ làm tốt.” Xuân Nhi đáp.

Cũng cùng một tình cảnh như vậy, nhưng Lý mama không phải là Tử Liên, bà ở trong cung đã nhiều năm, kinh nghiệm cũng rất nhiều. Sau khi nhìn thấy bên ngoài không có người, lúc quay vào bà lập tức mở ấm thuốc ra, nhìn thấy một chút thuốc vẫn chưa tan hết, liền hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Hóa ra lần trước Tử Liên cũng bị lừa như vậy. Lý mama lặng lẽ đổ thuốc trong ấm đi, sắc lại một ấm khác.

“Nương nương, đến giờ uống thuốc rồi.” Lý mama sắc lại thuốc xong liền bưng vào.

“Đưa cho ta.” Vân Yên nhận chén thuốc, dùng miệng khẽ thổi rồi mới uống hết.

Lý mama vội vàng đưa cho nàng một chén trà để súc miệng, rồi sắc mặt hơi cứng lại, nói: “Nương nương, hôm nay lại có kẻ hạ thuốc.”

“Lại có kẻ hạ thuốc?” Vân Yên hơi sửng sốt, chẳng lẽ nàng ta vẫn chưa từ bỏ ý định sao?

“Nô tỳ nghĩ, nhất định là lần trước nương nương không truy cứu khiến nàng ta không biết sự việc đã bại lộ, nên mới mạo hiểm thử lại lần nữa.” Lý mama đoán.

“Xem ra ta không nên lặng lẽ như vậy.” Vân Yên hơi gật đầu, nàng vốn không muốn làm lớn chuyện nhưng nếu nàng ta cứ tiếp tục lặp lại chuyện đó thì cũng đừng trách nàng.

“Nương nương, bây giờ người muốn làm thế nào?” Lý mama hỏi.

“Đương nhiên là phải cảnh cáo nàng ta.” Vân Yên nói, nàng thiện lương nhưng không dễ bị bắt nạt, nàng sẽ làm mọi cách để bảo vệ con của mình.

Vân Vụ các.

“Nô tỳ tham kiến nương nương.” Xuân Nhi nhìn thấy Vân Yên đem theo bốn mama cùng bốn nô tỳ thân cận đang đi tới liền vội vàng tiến lên quỳ xuống đất hành lễ. Nàng rõ ràng lại không có chuyện gì. Sao có thể như vậy?

“Đứng lên đi. Lệ phi nương nương có ở trong không?” Cả người Vân Yên toát lên vẻ cao quý và giọng nói cũng mang theo vài phần kiêu ngạo. Không sai, nàng chính là muốn cho Lệ phi xem, khiến nàng ta biết nàng không hề yếu đuối, dễ bị ức hiếp.

“Nương nương chờ một lát để nô tỳ đi bẩm báo Lệ phi nương nương.” Trong lòng Xuân Nhi vẫn luôn lo lắng, vì sao nàng vẫn không có việc gì, vẫn yên lành như vậy. Chẳng lẽ nàng tới đây là để khởi binh vấn tội sao?

“Không cần, bổn cung đã ra rồi. Yên muội muội đến chơi, tỷ tỷ làm sao dám không nghênh đón.” Lệ phi ở