Duck hunt
Bảo Bối, Con Là Ai?

Bảo Bối, Con Là Ai?

Tác giả: Kim Cương Quyển

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210183

Bình chọn: 7.00/10/1018 lượt.

chứ không phải là suy đoán của người khác.

Thang Lực do dự một chút, nói với Lăng Húc: “Hay là tôi mang cậu đến công ty, thứ hai có hội nghị thường kỳ của ban giám đốc, anh của cậu bình thường đều sẽ đến, lúc đó tôi nhờ bí thư của anh ta thông báo giúp cậu, chắc anh ta sẽ gặp cậu thôi.”

Đại khái gặp mặt sẽ rất vui vẻ đi, Thang Lực nghĩ như vậy, hắn cho là anh em bọn họ đã chia tay thật lâu không gặp mặt.

Lăng Húc gật gật đầu, “Cám ơn cậu, nhị ngốc, hôm nào mời cậu ăn cơm.”

Thang Lực có chút bối rối mà liếc cậu một cái, “Đừng gọi tôi như vậy, đã lớn hết cả rồi.”

Lăng Húc nhìn đỉnh đầu thưa thớt của hắn, thở dài nghĩ thầm rằng quả thật không nên gọi hắn như vậy, vì thế giơ tay lên vỗ bờ vai của hắn một chút, hô: “Thang Lực, tán gái phải cố lên.”

Thang Lực nhìn Lăng Húc, nghĩ con trai cậu ta cũng đã có, mình đúng là nên cố lên, vì thế không nói gì nữa.

Hôm nay vừa vặn là thứ hai, Lăng Dịch đã họp xong hội nghị thường kỳ, ngày mai chưa chắc sẽ đến công ty. Cho nên đành phải kéo tới tuần sau.

Thang Lực để Lăng Húc trực tiếp đi đến tổng công ty của Duyệt Cấu, đến rồi gọi điện thoại cho hắn, hắn sẽ xuống dưới đón cậu.

Lăng Húc gật đầu, lúc Thang Lực rời đi, lại chụp bả vai hắn một lần nữa, nói rằng: “Cảm tạ, anh em.”

Chờ Thang Lực đi rồi, Lăng Húc trở về phòng, phát hiện Thiên Thiên ghé vào trên giường dùng bút viết viết vẽ vẽ trên giấy, không được vui vẻ.

Lăng Húc nhớ tới vừa rồi hình như chọc Thiên Thiên không vui vẻ, vì thế đi qua vỗ mông nó một chút, nói rằng: “Chỉ đùa một chút thôi, giận cái gì hả?”

Thiên Thiên không vui mà dùng tay che mông mình.

Lăng Húc để sát vào nhìn tranh nó vẽ, mặt trên vẽ một thứ tối đen như yêu quái, liền hỏi: “Đây là cái gì?”

Thiên Thiên nói: “Ba.”

Lăng Húc nói: “Con mới là quái vật!” Nói xong, không quản Thiên Thiên vui hay không, vươn tay đoạt bút của nó, vẽ một hình người nhỏ trên giấy, nói, “Đây mới là ba.”

Thiên Thiên bĩu môi.

Lăng Húc vươn tay nhéo cái miệng của nó, nói: “Cắt làm mui heo trộn!”

Đêm hôm đó, Thiên Thiên không phát sốt nữa. Nửa đêm Lăng Húc tỉnh, đứng lên đi vệ sinh, trở lại trên giường lại sờ sờ trán Thiên Thiên, xác định không sốt, vì thế yên tâm mà ôm nó tiếp tục ngủ.

Sáng ngày hôm sau, Lăng Húc tranh thủ đưa Thiên Thiên đi nhà trẻ.

Vừa mới đi đến cửa nhà trẻ, một đứa bé trai ngăn Thiên Thiên lại, nói: “Lăng Thiên Duệ, ngày hôm qua cậu không đến trường!”

Thiên Thiên liếc nó một cái, từ bên cạnh đi qua nó muốn tiếp tục đi.

Đứa bé này không chịu, nhảy lên ngăn nó lại, “Cậu trốn học?”

Lăng Húc đi tới phía này, ngồi xổm trước mặt cậu bé, nói rằng: “Nó trốn học thì nhóc muốn làm thế nào? Nói với cô giáo sao? Nói cho nhóc biết, chú ghét nhất là người chuyên mách lẽo với cô giáo, nhóc tên là gì?”

Cậu bé trừng lớn mắt, lập tức liền rụt lui về phía sau hai bước.

Lăng Húc nói: “Tên là gì hả?”

Cậu bé liếc cậu một cái, xoay người bỏ chạy.

Lăng Húc “xì” một tiếng, “Có đánh đâu mà!” Sau đó vươn tay giúp Thiên Thiên sửa sang lại tóc một chút, nói, “Đi thôi, có người bắt nạt con từ cứ đánh mạnh vào cho ba, đánh không thắng ba tới giúp con đánh, biết không?”

Cái gì Thiên Thiên cũng không nói, an tĩnh mà đi vào bên trong.



Đầm: Húc ca, anh dạy con như vậy, ck anh có biết không

Chương 9

Edit: Đầm♥Cơ

Này một tuần này, ngày ngày Lăng Húc đều thực nghiêm túc mà học làm bánh với các thợ khác.

Từ vừa đầu chỉ có thể ở bên cạnh làm trợ thủ, đến bây giờ đã có thể đủ độc lập hoàn thành bánh Brioche, tuy rằng muốn đem bán thì còn hơi kém một chút, nhưng khẩu cảm cùng hương vị ngay cả bà chủ cũng đánh điểm cao cho cậu.

Lăng Húc cảm thấy rất đắc ý, cậu nói với Lưu Đồng: “Anh Lưu, tôi rất có thiên phú đúng không.”

Lưu Đồng cười cười không nói lời nào.

“Cười cái gì?” Lăng Húc hỏi.

Lúc này, một người thợ làm bánh khác trong tiệm nói rằng: “Cậu không biết lúc cậu vừa tới phải cố gắng bao nhiêu mới có được tay nghề như bây giờ đâu.”

Lăng Húc nhìn bánh mì cầm trong tay, một hơi cắn xuống, tất cả đều là mùi mỡ bò mềm mại.

Lúc đến Mễ Tô Trang Viên xin việc, bà chủ đã thương lượng tốt với Lăng Húc mỗi tuần có một ngày nghỉ ngơi.

Một tuần này Lăng Húc dành thời gian nghỉ ngơi của mình vào thứ hai.

Buổi sáng hôm đó cậu đưa Thiên Thiên đến nhà trẻ, ở cửa nhà trẻ lại gặp được đứa bé ngăn Thiên Thiên lại ngày đó.

Lăng Húc nghe Thiên Thiên nói, thằng nhóc kia tên là Quan An Dung, là bạn cùng lớp của Thiên Thiên, ỷ vào mình cao hơn một ít nên thực thích đi tìm Thiên Thiên gây phiền toái.

Lúc này, Lăng Húc từ xa xa nhìn thấy Quan An Dung, liền ngoắc ngoắc ngón tay với nó, “Nhóc, lại đây.”

Thằng nhóc căn bản không nghe cậu, nhìn thấy cậu liền xoay người chạy về phía cô giáo.

Lăng Húc nói với con trai: “Cao cũng không cần sợ, về sau con sẽ đánh nhau lợi hại hơn thằng nhóc đó.”

Thiên Thiên đột nhiên hít một hơi, nói rằng: “Tùy đi.”

Lăng Húc nhìn bóng dáng con trai ỉu xìu rời đi, sinh ra cảm giác bị có lệ.

Đưa Thiên Thiên đến nhà trẻ, Lăng Húc xoay người đến bến xe bus, cậu và Thang Lực đã hẹn trước, hôm nay phải đến tổng công ty Duyệt Cấu, hy vọng có cơ hội