hịn được vươn ngón tay chạm vào má Thiên Thiên, sau đó lại rút tay về, cảm thấy hơi khó chịu theo.
Lúc tan học, Quan An Dung thấy Lăng Dịch tới đón Thiên Thiên, lấy hết dũng khí chạy đến trước mặt Lăng Dịch, hô: “Bác của Thiên Thiên!”
Lăng Dịch nhìn cậu bé, anh không có thói quen trêu chọc con nít cho nên nghiêm túc hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Quan An Dung cảm thấy anh có chút nghiêm túc cho nên trong lòng cảm thấy khẩn trương, nhưng vẫn can đảm hỏi tiếp: “Bác là mẹ Thiên Thiên phải không?”
Lăng Dịch hơi sửng sốt, anh không hiểu sao anh bạn nhỏ này lại hỏi anh một câu như thế, liếc mắt nhìn Thiên Thiên, sau đó nói với Quan An Dung: “Bác là bác của Thiên Thiên, sao con lại hỏi bác có phải mẹ Thiên Thiên không?”
Thiên Thiên ở bên cạnh khẩn trương, nó muốn chạy qua bịt miệng Quan An Dung lại, “Không thể nói!”
Quan An Dung lại ra mặt chính nghĩa, bởi vì nó cao hơn nên Thiên Thiên không thể nào với tay che miệng nó lại được, lại nói với Lăng Dịch: “Là bác nói bác là mẹ của Thiên Thiên, bây giờ lại nói không phải, bác có biết bạn ấy rất đau lòng không!”
Lúc này Lăng Dịch thật kinh ngạc, anh hỏi Thiên Thiên: “Bác nói thế với cháu bao giờ?”
Thiên Thiên vẫn cố kéo kéo Quan An Dung, “Bảo cậu không được nói mà!”
Quan An Dung la ầm lên: “Thiên Thiên rất muốn có mẹ!”
Thiên Thiên òa khóc, đẩy Quan An Dung ra.
Lăng Dịch vội vàng đỡ lấy Quan An Dung đồng thời kéo Thiên Thiên lại, không cho nó động thủ.
Lúc này, ba Quan An Dung tới đón cậu bé, xa xa thấy hai đứa đang muốn đánh lộn, vội vàng chạy tới khuyên can.
Hắn hỏi han Lăng Dịch qua loa vài câu, ôm lấy Quan An Dung vội vã rời đi.
Lăng Dịch cúi đầu nhìn Thiên Thiên, Thiên Thiên vẫn đang khóc.
Anh ngồi xổm xuống giúp Thiên Thiên lau nước mắt, hỏi: “Tại sao lại nói bác là mẹ?”
Thiên Thiên không lên tiếng.
Lăng Dịch cảm thấy mình đã đoán được, hỏi nó: “Là ba con nói phải không?”
Thiên Thiên hít một hơi sâu, len lén nhìn Lăng Dịch, không phủ nhận.
Lăng Dịch gật đầu một cái, vừa bực mình vừa buồn cười, nhìn Thiên Thiên nói: “Vậy con nói cho bác nghe rốt cuộc tại sao con lại đau lòng?”
Thiên Thiên nói: “Trước đây ba nói bác là mẹ của con, bây giờ ba lại nói không phải nữa.”
Lăng Dịch hoàn toàn không ngờ Lăng Húc và Thiên Thiên sẽ thảo luận vấn đề này, anh bế Thiên Thiên ra chỗ đỗ xe, “Đừng khóc, không phải như con nghĩ đâu.”
Cho đến lúc lên xe, Thiên Thiên vẫn rất an tĩnh chờ Lăng Dịch giải đáp.
Mà Lăng Dịch đang nghĩ xem nên giải thích với Thiên Thiên như thế nào, nói như nào mới là tốt nhất.
Hôm nay anh lái xe tới đón nó, cẩn thận giúp Thiên Thiên thắt dây an toàn, sau khi khởi động xe mới nói: “Bác không phải là mẹ, bác cũng là ba của con.”
Thiên Thiên”A?” lên một tiếng, trong đầu hơi hỗn loạn.
Lăng Dịch từ tốn nói: “Thiên Thiên là do ba với bác sinh ra.”
Sự thật này Thiên Thiên đã sớm đón nhận, lúc Lăng Húc nói đùa với nó Lăng Dịch là mẹ của nó, nó đã chấp nhận thông tin này rồi.
Nhưng mà bác nói bác là ba, Thiên Thiên hỏi: “Vậy ba mới là mẹ ạ?”
Lăng Dịch nói với bé: “Ba mẹ chỉ là cách gọi mà thôi, ba chính là ba, bác cũng là ba, chẳng có gì khác nhau cả.”
Thiên Thiên khó khăn tiếp thu lời của Lăng Dịch, thắc mắc hỏi: “Vậy mẹ con đâu?”
Lăng Dịch chỉ có thể nói: “Con từ trong bụng ba con chui ra ngoài.”
Thiên Thiên hỏi: “Bác và ba kết hôn sao?” Nó vẫn cho rằng hai người chỉ cần kết hôn là có thể có đứa trẻ.
Vì vậy Lăng Dịch nói với nó: “Có thể cho là như thế.”
Thiên Thiên có chút nghi ngờ, một lúc cảm thấy ba thật ra là con gái, một lúc lại cảm thấy đàn ông với đàn ông kết hôn cũng có thể sinh con, dù sao đối với nó bác là ba cũng được, trong lòng đều đón nhận.
Nó chỉ không hiểu một vấn đề, liền hỏi: “Bác là ba, vậy ba là mẹ sao?”
Lăng Dịch đột nhiên cảm thấy thật khó có thể giải thích cho nó hiểu tường tận, mặc dù trong lòng anh cho là như vậy nhưng anh không muốn làm lệch lạc suy nghĩ của Thiên Thiên, anh chỉ có thể nói với nó: “Bác đã nói, cách xưng hô không quan trọng, quan trọng chúng ta là người một nhà, là một gia đình.”
“À” Thiên Thiên lên tiếng.
Lăng Dịch không biết rốt cuộc nó nghe có hiểu hay không.
Vậy mà một lát sau, Thiên Thiên len lén nhìn Lăng Dịch, đột nhiên nhỏ giọng kêu: “Ba?”
Lăng Dịch thiếu chút nữa vượt đèn đỏ, hắn vội vàng phanh gấp lại, quay đầu nhìn Thiên Thiên.
Thiên Thiên có chút ngượng ngùng, cười cười, nước mắt trên mặt vẫn còn chưa khô, ánh mắt cũng có chút hồng, nó nói: “Là ba sao? Ba là ba, bác cũng là ba?” Nó nghe Lăng Dịch nói nhiều như vậy, sau khi nghĩ một lúc, cho là Lăng Dịch cùng với Lăng Húc chính là cha mẹ của nó, nhưng vì là đàn ông không gọi là mẹ, cho nên phải gọi là ba, ý nói nó có hai ba ba.
Lăng Dịch hít sâu một hơi, cúi đầu hôn lên trán Thiên Thiên một cái, “Con trai của ba, ” anh nói.
Lăng Dịch không định về nhà ăn cơm tối, mà trực tiếp đến chỗ nhà hàng Tây.
Thậm chí anh không gọi điện báo cho Lăng Húc biết trước, mang theo Thiên Thiên tìm một chỗ phù hợp rồi ngồi xuống, chờ nhân viên phục vụ tới gọi món, nhìn Thiên Thiên nói: “Nơi này là chỗ ba làm việc, hôm nay chúng ta tới thử xem t